Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 52
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Tĩnh thở hổn hển nhìn Hứa Nam Nam, Hứa Nam Nam nghiêng đầu nhìn cô ta một cái: "Mẹ không cho con quần áo, vậy con đi tìm cha con vậy."
Nghe Hứa Nam Nam lại muốn đến hầm mỏ, Lý Tĩnh lập tức thấy đau đầu.
Hiện giờ, cô ta chỉ mong mọi người ở hầm mỏ sớm quên chuyện này đi, vậy mà con nhỏ đáng ghét này còn muốn đến hầm mỏ lảng vảng, rõ ràng là muốn không cho cô ta yên ổn mà.
Trong lòng Lý Tĩnh, danh dự và địa vị quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Hứa Nam Nam cứ nhất quyết đến hầm mỏ gây rối, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của Hứa Kiến Sinh, và còn khiến người ta chê cười cả hai mẹ con họ. Điều này quả thực như cầm dao đâm thẳng vào tim gan cô ta vậy.
Nếu là trước kia, cô ta nhất định đã hung hăng dạy dỗ con bé này rồi. Tiếc rằng bây giờ con bé không hiểu sao lại đột nhiên thay đổi, đến nỗi cô ta cũng không thể quản được nữa. Nhớ lúc trước, cô ta chỉ cần cười với con bé một cái là nó đã vui mừng cả nửa ngày. Chỉ cần cô ta nghiêm mặt thì ngay cả thở mạnh một hơi con bé cũng không dám.
"Mày cần quần áo làm gì, ngày mai về nhà đi, trong nhà không có quần áo sao?" Lý Tĩnh nghiến răng nghiến lợi nói.
"Mẹ còn nói, con và Tiểu Mãn đều mặc chung quần áo, nếu chẳng may hôm nào bị ướt thì cả hai phải trần truồng nằm trong chăn. Con không muốn so đo với các chị Hồng Hồng, nhưng cũng không thể để các chị ấy sống như tiểu thư nhà địa chủ, còn bọn con thì lại giống như người hầu hạ tiểu thư chứ."
Câu nói sau cùng như một nhát dao, đâm thẳng vào ngực Lý Tĩnh khiến cô ta chảy máu. Thuở đầu, cô ta chính là người hầu trong nhà địa chủ, chuyên hầu hạ tiểu thư nhà địa chủ. Cô ta không tin con gái mình không biết chuyện này, bây giờ nói những lời này, rõ ràng là đang vả mặt cô ta đấy chứ.
"Mày, mày…"
Lý Tĩnh tức giận đến mức muốn tìm cây chổi để đánh người.
Hứa Nam Nam nói: "Bây giờ con muốn đến hầm mỏ."
Lúc này Lý Tĩnh mới dừng lại, cắn răng nhìn cô bé. Nhìn một lúc lâu, cô ta mới căm hận dậm dậm chân, rồi đi vào trong phòng.
Nhìn thấy bóng lưng tức giận bước nhanh của cô ta, Hứa Nam Nam nhếch miệng cười, trong mắt lộ rõ vài phần đắc ý. Xem ra cô bé cũng đã nắm được điểm yếu của Lý Tĩnh rồi. Người phụ nữ này quả thực coi trọng danh dự và thể diện hơn bất cứ thứ gì.
Người ta là vì sĩ diện mà chịu khổ, còn cô ta thì không những không thấy khổ mà ngược lại còn dương dương tự đắc.
Một lát sau, Lý Tĩnh mang ra một chiếc áo khoác kẻ caro màu đỏ. "Đây là đồ của chị Hồng Hồng mày."
Mang quần áo ra, Lý Tĩnh vẫn có chút đau lòng. Hứa Hồng là một cô bé xinh đẹp, lanh lợi, bình thường cũng biết ăn diện hơn Hứa Mai Tử. Lý Tĩnh cũng vui vẻ chưng diện cho con bé, để khi ra ngoài có chút thể diện, vì vậy quần áo của Hứa Hồng cũng không ít. Hứa Mai Tử nhỏ hơn Hứa Hồng, nên chỉ cần quần áo của Hứa Hồng mặc không vừa nữa thì Hứa Mai Tử vẫn có thể mặc được.
Bộ đồ này cô ta còn định để dành cho Hứa Mai Tử mặc, vậy mà bây giờ lại phải đưa cho con nhỏ chết tiệt này, thật là uổng phí quần áo. Cũng chẳng thèm nhìn lại xem bộ dạng nó ra sao.
Hứa Nam Nam cũng không so đo đây là quần áo cũ, vì bây giờ may bộ mới cũng không kịp, hơn nữa cô bé cũng không cố tình vì mỗi bộ quần áo mà làm khó Lý Tĩnh, mà cô bé thật sự muốn ra ngoài giải quyết công việc.
Vì vậy, cô bé cũng không tranh cãi gì với Lý Tĩnh, cầm lấy quần áo rồi lập tức thay bộ đồ cũ trên người ra. Sau đó, cô bé lại chải hai bím tóc đen nhánh mềm mượt.
Lý Tĩnh phát hiện, sau khi con gái mình ăn diện lên, trông cũng rất xinh đẹp. Thậm chí còn rất giống cô ta hồi trẻ.
Nhưng vào cái tuổi đó, cô ta vẫn còn làm người hầu cho nhà địa chủ.