Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Màn kịch của bà Hứa
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn cảnh cha con hòa thuận, bà Hứa nghiến răng. Sắc mặt Trương Thúy Cầm và Lưu Xảo cũng không tốt hơn là bao, nhưng chỉ chốc lát sau Lưu Xảo đã nở nụ cười: "Anh cả vẫn chưa ăn cơm nhỉ, có cần em làm chút đồ ăn không?"
Bà Hứa bực bội không nói lời nào.
Ông Hứa xua tay: "Đi làm chút đồ ăn đi, đã trưa rồi chắc cũng đói bụng."
Dưới thái độ kiên quyết của Hứa Kiến Sinh, cùng với ý kiến của ông Hứa, chuyện này nhanh chóng kết thúc, đến cả bà cụ cũng thấy khó lòng chấp nhận.
Không đợi Lưu Xảo làm cơm, bà cụ đã tức tối đi vào phòng. Ông Hứa liếc nhìn bà ta, cầm tẩu thuốc đứng dậy cũng đi theo vào phòng.
Hứa Kiến Sinh nhìn cha mẹ mình, trong lòng thở dài, cảm thấy có chút áy náy.
Lúc ăn cơm, Hứa Kiến Sinh ăn uống không yên cùng hai đứa con, đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía phòng bà cụ.
Ngay lúc Hứa Nam Nam cho rằng lần này bà Hứa nhất định sẽ chiến tranh lạnh với Hứa Kiến Sinh, thì bà Hứa lại mắt đỏ hoe đi ra.
Ông Hứa cũng theo sau, thỉnh thoảng than thở.
Bà cụ ngồi bên cạnh bàn, lại bất ngờ im lặng.
Hứa Kiến Sinh cũng mềm lòng: "Mẹ, là con bất hiếu, khiến mẹ phải khó chịu rồi."
Bà Hứa xua tay: "Con đừng nói chuyện này nữa, đều đã qua rồi. Dù sao mẹ cũng vì tốt cho nhỏ Hai thôi, nó không thích thì thôi vậy. Mẹ vừa nghĩ đến chuyện lúc nhỏ của con nên thấy hơi buồn. Khi còn bé con nghe lời biết bao, giúp mẹ chăm sóc hai đứa em, khi đó mẹ cảm thấy nhất định sau này con sẽ có tiền đồ. Bây giờ có tiền đồ rồi, thì lại chẳng nghe lời mẹ nữa." Nói xong bà còn lau nước mắt.
Hứa Nam Nam ngồi bên cạnh nhìn, kinh ngạc đến quên cả ăn.
Trời ơi, ông bà nội đã nói gì trong phòng thế? Không lẽ bà cụ cũng bị xuyên không rồi sao? Vừa nãy còn làm ầm ĩ, bây giờ lại hiền hậu. Cho dù cô không phải Hứa Kiến Sinh, cũng biết những lời này đã đâm thẳng vào tim Hứa Kiến Sinh.
Ông bà nội đều không hề đơn giản chút nào.
Sau bữa cơm này, Hứa Kiến Sinh và bà cụ đã nhắc lại những kỷ niệm xưa ngọt ngào vài lần, đôi mắt của bà cụ sưng húp, sắc mặt của Hứa Kiến Sinh cũng áy náy hơn.
Khiến Hứa Nam Nam thấy may mắn là bà cụ cũng không nhắc lại chuyện ép cô lấy chồng, bằng không cô thật sự lo lắng lúc này Hứa Kiến Sinh bị bà cụ thuyết phục sẽ quay lưng lại với cô.
Cũng may Hứa Kiến Sinh không có cơ hội trở mặt, sau khi cơm nước xong thì hắn ta cũng phải về thành phố. Nhưng mà lúc sắp đi, lại đưa hết số tiền trong người cho bà cụ, còn dặn dò chị em Hứa Nam Nam nhất định phải nghe lời bà cụ, đừng làm ông bà nội phải buồn lòng nữa.
Nhìn Hứa Kiến Sinh đi, Hứa Nam Nam khẽ nhếch môi. Sợ lát nữa lại phải chứng kiến vẻ mặt u ám của bà cụ, cô quyết định dẫn Hứa Tiểu Mãn đi dạo ở khu trồng trọt trên núi, nếu không sẽ không thể tiêu hóa nổi.
Thật ra cô rời khỏi thôn chưa tới hai ngày, lại cảm thấy hình như mình đã rời khỏi khu trồng trọt rất lâu rồi. Lúc thấy Hạ Thu Sinh, cô còn chủ động lên tiếng chào hỏi.
Hạ Thu Sinh đặt gánh phân heo trên vai xuống, nhìn cô nói: "Từ thành phố về sao?"
"Vâng, cháu mới về ạ." Hứa Nam Nam cười nói.
Bà Hứa làm ầm ĩ khắp thôn hai ngày, chắc người cả thôn đều biết cô vào thành phố, Hạ Thu Sinh biết cũng không có gì lạ.
Hạ Thu Sinh mỉm cười: "Ông còn tưởng cháu sẽ không về nữa, ở thành phố tốt biết bao, ai cũng muốn đến thành phố."
Hứa Tiểu Mãn chen lời nói: "Ông à, thành phố rất tốt, cũng lớn hơn thị trấn ạ."
Hứa Nam Nam than thở: "Cháu cũng không muốn về, nhưng mà cũng đành chịu, chúng ta không phải người thành phố nên không thể ở lại đó."
Hạ Thu Sinh cười lắc đầu, cũng không nói thêm gì, lại gánh thúng đi xuống núi.
Hứa Nam Nam nhìn bóng lưng của ông, trong lòng càng ngày càng tò mò. Nhìn thế nào Hạ Thu Sinh cũng không giống là một người dân thôn bình thường, rốt cuộc trước đây ông ấy là ai.