75. Chương 75

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hơn nữa, Hứa Căn Sinh còn lo lắng nếu 'phần tử xấu' này thật sự gặp chuyện không may, về sau sẽ không còn ai làm công việc này nữa, lại phải cắt cử người trong thôn làm thay.
Hứa Nam Nam nghe thấy Hạ Thu Sinh bị bệnh, trong lòng có chút nặng trĩu.
Cô biết sức khỏe của Hạ Thu Sinh không tốt, nhưng chuyện này lại quá đỗi bất ngờ, mới hôm qua còn thấy khỏe mạnh mà hôm nay đã đổ bệnh. Những căn bệnh bất ngờ như vậy, thường là khó chữa trị nhất. Đổ bệnh thì nhanh, nhưng bình phục thì chậm.
Chú Nhị ca cẩm một lát, rồi nhanh nhẹn gánh phân heo đi, mỗi người một gánh cùng chú Lục ra đồng.
Hứa Nam Nam cũng đến giờ tan ca, cùng Hứa Tiểu Mãn thu dọn đồ đạc rồi vội vã xuống núi.
Nhưng khi đi ngang qua chuồng trâu, cô vẫn không kìm được mà nhìn sang. Cửa vẫn đóng chặt, không một bóng người trông coi. Lúc này, chẳng ai muốn dính dáng đến 'phần tử xấu' đó, sợ bị liên lụy.
"Chị, chúng ta vào thăm ông Hạ đi." Hứa Tiểu Mãn kéo tay áo Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam dừng bước nhìn một lát, rồi lắc đầu: "Về nhà ăn cơm thôi, về muộn là bà lại cằn nhằn đấy." Dù thế nào đi nữa, bây giờ tuyệt đối không thể đi thăm.
Lúc hai người về đến nhà, người nhà họ Hứa cũng đã về cả rồi. Vì có bà cụ ở nhà, nên Hứa Căn Sinh cũng không cắt cử họ làm thêm giờ.
Ông Hứa cùng hai đứa con trai ngồi trong sân hút thuốc, còn bà Hứa thì kéo các con dâu vào bếp nấu cơm.
Sau khi Hứa Nam Nam dẫn Hứa Tiểu Mãn vào nhà, mọi người cũng chỉ nhìn hai người, dường như chẳng hề quan tâm việc trưa nay hai người không về ăn cơm.
Có lẽ trong lòng họ, việc không về ăn cơm lại là chuyện tốt, tiết kiệm được lương thực.
Phải biết rằng, năm ngoái vừa mới bắt đầu thu hoạch khá, nhưng số lương thực chia về cũng không đủ. Nhà đã không được chia nhiều lương thực, lại có ba người đàn ông cần ăn nhiều, nên quanh năm suốt tháng trong nhà chẳng mấy khi có bữa cơm no đủ, nhiều nhất là cháo ngô độn rau dại.
Dường như nghe thấy tiếng chị em Hứa Nam Nam vào nhà, Trương Thúy Cầm đang cắn hạt dưa liền đi ra từ trong bếp.
Hạt hướng dương là món ăn vặt duy nhất trong nhà, đây là loại cây mà bà cụ phải rất vất vả mới trồng được. Bình thường thì giữ lại để ăn, hoặc dành cho mấy đứa Hứa Hồng ở thành phố làm quà vặt, còn hai đứa Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn thì chẳng được ăn lấy một hạt. Thế nhưng Trương Thúy Cầm lại chẳng thèm bận tâm đến những điều đó, miễn là trong nhà có đồ ăn, cô ta cũng phải vơ vét một phần cho mình.
Hứa Nam Nam cũng làm ngơ như không thấy, dẫn Hứa Tiểu Mãn vào nhà.
Trương Thúy Cầm tựa vào khung cửa bếp, cười khẩy: "Ối dào, còn biết đường về đấy à, tao cứ tưởng chúng mày lại trốn lên thành phố rồi chứ."
Hứa Nam Nam chẳng thèm liếc nhìn cô ta, dẫn Hứa Tiểu Mãn vào phòng.
Nói chuyện với người như Trương Thúy Cầm, chỉ tổ làm hạ thấp chỉ số thông minh của bản thân.
Hứa Kiến Hải cũng không thể chịu nổi, nghiêng đầu trừng mắt nhìn vợ: "Làm cái gì vậy, không thể yên ổn một chút à?"
Hứa Kiến Hải cũng không ngờ, sao vợ mình cứ ngớ ngẩn mãi như vậy, nhất định cứ phải gây sự với con bé Hai và con bé Tư. Làm ầm ĩ lên như vậy có ích lợi gì đâu, chẳng phải phí công vô ích sao? Dù sao chỉ cần con bé Hai và con bé Tư ngoan ngoãn ở lại nông thôn là được rồi còn gì?
Ai dà, vợ mình ngoài cái vẻ xinh đẹp ra, thì chẳng còn được điểm nào nữa.
Bất thình lình bị chồng mắng, Trương Thúy Cầm bĩu môi thật cao, giậm chân thùm thụp, xoay người đi tìm bà Hứa.
Nhưng cô ta đã lầm, về chuyện này, đương nhiên bà Hứa sẽ bênh vực con trai mình, ngược lại còn mắng cô ta một trận tơi bời.
Bị chồng mắng, lại bị mẹ chồng quở trách, Trương Thúy Cầm vô cùng ấm ức và oán giận, nhưng không dám trút giận lên chồng và mẹ chồng, chỉ có thể trút hết lên đầu Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam cũng mặc kệ người nhà họ Hứa ầm ĩ, dù sao chỉ cần không chọc đến mình là được.
Nói đúng ra, cô không phải là Hứa Nam Nam thật sự, cho nên chưa nói đến tình cảm với người nhà họ Hứa, ngay cả tình thân hay oán hận thì cũng đều chưa hề tồn tại.