81. Hơi ấm trong đêm lạnh

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Hơi ấm trong đêm lạnh

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Sao các cháu lại tới?"
"Chúng cháu nghe nói ông bị bệnh." Hứa Nam Nam đặt nến và bát cháo cô vừa nấu trên núi lên bàn: "Cháu nấu chút cháo cho ông, ông ăn một chút đi."
Hạ Thu Sinh ngồi tựa trên giường, khẽ mở mắt nhìn cô: "Khụ khụ, không ngờ lại có người tới thăm ông, ông cứ ngỡ mình có chết ở đây cũng chẳng ai hay."
Trong giọng nói mang theo chút tự giễu.
"Ông à, ông sẽ không chết đâu, trước đây cháu bị bệnh cũng không chết." Hứa Tiểu Mãn vội vàng nói, cô bé sợ nhất người ta nói đến chữ này. Ngày trước lúc cô bé bị bệnh, bà thường xuyên nói cô bé sẽ chết.
Hạ Thu Sinh mỉm cười: "Thật ra có lúc chết còn tốt hơn là sống." Nếu như lúc đó ông ấy dũng cảm một chút, chết sớm một chút, có lẽ cũng sẽ không phải chịu những hành hạ về sau.
"Nhưng cháu cảm thấy thà sống còn hơn chết." Hứa Nam Nam nghe ra Hạ Thu Sinh đang bi quan, chán nản, liền kiên quyết nói: "Ông Hạ, bây giờ cháu và Tiểu Mãn đã ra khỏi nhà rồi."
"Hửm?" Hạ Thu Sinh nhìn cô, dường như hơi kinh ngạc, hoặc là không hiểu tại sao cô đột nhiên chuyển sang chuyện khác.
Hứa Nam Nam trải lòng: "Ông Hạ cũng biết người nhà cháu đối xử với cháu thế nào. Theo lý mà nói, tương lai cháu và Tiểu Mãn cũng không có hy vọng gì, nhưng cháu không cam chịu. Dù cho số phận khiến cháu gặp phải người nhà như vậy, cháu không có lựa chọn nào khác, nhưng cháu luôn có thể cố gắng để mình sống tốt hơn. Ông Hạ, chẳng lẽ ông cứ cam chịu như vậy sao? Ông là một phần tử trí thức cấp cao, là người có văn hóa, hiểu biết nhiều hơn chúng cháu, chắc chắn có cách để tự mình sống tốt hơn chúng cháu. Có lẽ bây giờ khổ sở, nhưng ai biết được tương lai."
Cô biết vào thời kỳ vận động sau này, có lẽ cuộc sống của Hạ Thu Sinh sẽ khổ sở hơn, nhưng trước khi ngày đó chưa tới, ai biết được sẽ có thay đổi gì.
Hạ Thu Sinh yên lặng không nói.
Hứa Nam Nam cảm thấy đề tài này hơi nặng nề, liền bưng bát cháo đặt vào tay ông: "Ông ăn chút cháo nóng đi, cơ thể sẽ thoải mái hơn. Chờ ông khỏe lại, tâm trạng cũng sẽ khá hơn."
Hứa Tiểu Mãn gật đầu: "Đúng, ăn no bụng, tâm trạng sẽ rất tốt."
Hạ Thu Sinh bưng bát, rất lâu vẫn chưa ăn. Trong ánh nến mờ mịt, Hứa Nam Nam thoáng thấy khóe mắt ông ấy ướt lệ.
Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn cũng không ở lại lâu, thấy Hạ Thu Sinh bắt đầu ăn thì mới cùng nhau rời đi.
Hạ Thu Sinh ăn mấy ngụm cháo, không rõ là do tâm trạng hay vì bát cháo thật sự có hiệu nghiệm, lại cảm thấy cơ thể lạnh lẽo bắt đầu trở nên ấm áp. Đã bao lâu rồi, bản thân cũng quên mất, sau khi trải qua chuyện đó, tình người nóng lạnh dễ thay đổi, ngay cả những người thân yêu nhất cũng đã rời bỏ ông, vậy mà vẫn có người mang đến cho ông chút hơi ấm.
Hứa Nam Nam cũng không biết một bát cháo của mình lại có tác dụng lớn đến thế, trên đường trở về, Hứa Tiểu Mãn hỏi cô: "Ông Hạ vẫn sống chật vật sao?"
"... Chị không biết." Hứa Nam Nam cảm thấy nhất định sẽ chật vật, nhưng cô cũng chẳng thể giúp được gì nhiều.
Đến thăm Hạ Thu Sinh, cũng là vì không muốn thấy ông ấy lẻ loi nằm trên giường chịu đựng bệnh tật hành hạ. Cô không giúp được nhiều, ít nhất có thể gửi gắm tấm lòng của mình. Nếu như Hạ Thu Sinh vẫn khăng khăng từ bỏ hy vọng sống, thì cô cũng không thể làm gì.
Trở về căn nhà gỗ, hai người dùng bàn kê chặn cửa, hai chị em cùng nhau nằm trên chiếc giường tạm thời.
"Mềm quá, mềm mại, thoải mái hơn giường ngủ ở nhà." Hứa Tiểu Mãn cười nói.
"Sau này có tiền, chị mua giường đệm cho em, ngủ mới thoải mái."
"Giường đệm là cái gì?" Cô gái nhỏ bắt đầu ngáp.
Hứa Nam Nam nhìn nóc nhà, mỉm cười nhớ lại: "Giống như ngủ trên núi bông vải vậy."