Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 10
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, trời còn chưa hửng sáng, Giang Minh Xuyên đã tỉnh giấc. Anh không rõ lúc đó là mấy giờ, do dự không biết có nên thức dậy hay không. Nào ngờ, vừa khẽ cựa quậy, bên cạnh đã vọng đến tiếng rầm rì bất mãn. Mọi cử động của anh đều khựng lại, tất cả ký ức tối qua ùa về như thác lũ.
Hơi ấm từ hai cơ thể kề sát càng khiến anh cảm thấy ngột ngạt. Anh không dám nhúc nhích, căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở đều đều của đối phương. Không biết đã qua bao lâu, dường như đối phương duy trì tư thế ngủ không thoải mái, bèn chủ động xoay người, quay lưng về phía anh, lúc này anh mới có không gian để thở phào nhẹ nhõm.
Giang Minh Xuyên đưa tay lên che mắt, đầu óc hỗn loạn, cuối cùng lại nghĩ đến chuyện tối qua. Mặt anh nóng bừng, vội vàng dẹp bỏ tà niệm trong lòng, anh ngồi dậy khỏi giường, nhẹ nhàng mặc quần áo.
Đến khi Kim Tú Châu tỉnh giấc sau giấc ngủ ngon, Giang Minh Xuyên đã ra ngoài từ lâu. Bữa sáng được ủ ấm trong nồi, Hạ Nham đã ăn xong và đi học. Chỉ có con gái nhỏ ngồi bên cạnh chậu than chơi một mình, thấy cô dậy thì ngẩng đầu nhìn một cái.
Kim Tú Châu chậm rãi rời giường, khi đứng dậy, cô dùng tay xoa eo một chút, miệng khẽ “ưm” một tiếng. Không biết nghĩ đến điều gì, mặt cô đỏ bừng, miệng thầm mắng một câu: “Giả vờ đứng đắn!” Trong lòng cô thầm “chậc” một tiếng, chẳng lẽ đây mới thực sự là đàn ông? Trước kia, cô từng thấy mấy cô dâu mới sau đêm tân hôn bước đi có phần không tự nhiên, thấy người khác trêu ghẹo cũng chỉ coi như đùa vui, giờ đây cô mới cảm thấy hóa ra mình đã bỏ lỡ một lão Hầu gia phế vật.
Vô tình đối diện với ánh mắt tò mò của con gái, Kim Tú Châu có chút mất tự nhiên, bèn đánh trống lảng hỏi: “Con ăn sáng chưa?”
Phó Yến Yến ngoan ngoãn gật đầu, sau đó cúi đầu tiếp tục chơi con hổ nhồi bông trong tay. Cô bé đã không còn là trẻ con nữa, đương nhiên nhìn là hiểu Kim Tú Châu có gì đó khác thường, chỉ là không nhịn được nhíu mày. Cô bé nhớ rõ đời trước ba Giang và Kim Tú Châu vẫn luôn ngủ riêng phòng, sao bây giờ lại không giống vậy?
Chẳng lẽ là vì cô bé trọng sinh? Hay là…
Cô bé đột nhiên nhớ lại khoảng thời gian khi mình trở thành linh hồn đi theo Kim Tú Châu. Có một lần, cô bé nghe được hai cô gái trẻ thảo luận chuyện xuyên không đến không gian song song nào đó ở hành lang bệnh viện. Cô bé biết sau này có rất nhiều người thích xem tiểu thuyết xuyên không, trong đó một cô gái còn kiên định cho rằng có không gian song song tồn tại.
Chẳng lẽ không phải mình quay về quá khứ, mà là xuyên qua đến một không gian song song? Điều này cũng giải thích vì sao cô bé cảm thấy Kim Tú Châu có phần không giống với đời trước. Phải chăng như vậy có nghĩa là, vận mệnh của nhiều người trong đời này rất có thể cũng sẽ thay đổi? Không hiểu sao, Phó Yến Yến đột nhiên có một sự thôi thúc muốn làm điều gì đó.
Căn bệnh trầm cảm đã hành hạ cô bé rất nhiều năm. Cho dù biết bản thân quay về quá khứ, cô bé cũng không thấy hứng thú gì, mỗi ngày đều chỉ sống lay lắt, giống như người ngoài cuộc nhìn mọi sự việc xảy ra xung quanh mình. Nhưng vào khoảnh khắc này, cô bé không còn nghĩ như vậy nữa.
Kim Tú Châu không hề hay biết suy nghĩ trong lòng con gái. Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, buổi sáng sau khi ăn uống xong xuôi, cô liền dẫn Phó Yến Yến sang nhà hàng xóm, muốn hỏi thăm xem nhà họ Ngô đón Tết thế nào.
Thím Ngô hôm nay cũng ở nhà. Tiền Ngọc Phượng đang chuẩn bị mang gạo nếp về nhà mẹ đẻ xay. Thấy Kim Tú Châu đến, cô ấy bèn hỏi nhà mình chuẩn bị làm bánh trôi*, rồi hỏi Kim Tú Châu có muốn cùng đi vào thôn không.
*Bánh trôi (bên Trung): bánh thường làm vào năm mới hoặc tết Nguyên Tiêu bên Trung, vỏ bột nếp và có nhân là vừng đen.
Kim Tú Châu nghĩ dù sao hôm nay cũng rảnh rỗi, nên quyết định đi cùng Tiền Ngọc Phượng. Cô quay về nhà cầm theo một ít gạo nếp và vừng đen. Đây là những thứ Giang Minh Xuyên đã mua từ bên ngoài về cùng đám rau dưa hôm qua khi chuẩn bị đãi tiệc.
Phó Yến Yến còn quá nhỏ, dẫn đi không tiện, bèn gửi lại nhà họ Ngô, nhờ thím Ngô trông nom. Kim Tú Châu dặn dò: “Đến trưa mẹ sẽ về, con ngoan ngoãn ở nhà chơi với bà Ngô và chị Đại Nha nhé. Lúc về mẹ sẽ mang món ngon cho con.”
Phó Yến Yến gật đầu. Ra đến cửa, Tiền Ngọc Phượng còn khen cô bé thật hiểu chuyện.
Kim Tú Châu cười nói: “Đúng là hiểu chuyện, dường như cũng không khiến em phải bận lòng.”
Đi đã xa, Phó Yến Yến không còn nghe rõ hai người nói gì nữa. Cô bé thầm nghĩ, có phải cha mẹ trên đời đều thích khen con cái nhà người khác, còn chê con cái nhà mình hay không? Đời trước Kim Tú Châu là người như vậy, thím Tiền cũng thế.
Thím Ngô đã lớn tuổi, ngồi bên chậu than một lúc liền buồn ngủ. Đại Nha thấy vậy, dịch đến cạnh Phó Yến Yến, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Chị nghe nói anh trai em cũng đi học à?”
Phó Yến Yến quay đầu nhìn Đại Nha, chậm nửa nhịp mới nhận ra cô ấy đang nói về Hạ Nham.
Phó Yến Yến không có ấn tượng gì về Đại Nha. Ký ức trong đầu cô bé đều là sau khi dọn vào sống trong tòa nhà lầu, khi đó hai nhà cũng không ở cạnh nhau, và Kim Tú Châu cũng không thích qua lại với thím Tiền.
Nhưng có rất nhiều bé gái không được đi học giống như Đại Nha. Sở dĩ Hạ Nham có thể đi học, cũng một phần nhờ ba Giang, và thêm cả vì Kim Tú Châu thích hơn thua với người khác.
Đời trước cô bé cũng không cảm thấy hạnh phúc.
Chuyện duy nhất Phó Yến Yến nhớ rõ về Đại Nha là vào một buổi tối, khi Kim Tú Châu và ba Giang sắp ly hôn. Ba Giang đột nhiên tìm cô bé lúc cô bé đang ở nhà một mình làm bài tập, lén đưa cho cô bé một số tiền, nói rằng chị Đại Nha đã chết. Ông dặn dò cô bé sau này kết hôn phải tìm hiểu cho kỹ, đối phương là người tốt mới có thể gả. Nếu chịu uất ức gì, hãy dùng số tiền này đến tìm anh, ba sẽ làm chỗ dựa cho cô bé. Đêm đó, ba Giang đôi mắt đỏ ửng, nói rất nhiều điều với cô bé.
Nhưng khi đó Phó Yến Yến cũng không hiểu. Trong lòng cô bé còn oán trách ba Giang đối xử không tốt với mẹ. Sau đó một khoảng thời gian rất dài, cô bé thấy rất hối hận, tự hỏi lúc ấy vì sao không nói thêm với ba Giang mấy câu. Nhìn ánh mắt ba Giang, đó là người duy nhất trên thế giới đối xử tốt với cô bé.
Phó Yến Yến nhìn Đại Nha, đột nhiên nói: “Đúng vậy, bởi vì anh ấy muốn đi học, đã nói với ba mẹ, cho nên ba mẹ mới cho anh ấy đi học.”
Đại Nha nghe xong sửng sốt, ngay sau đó trên mặt lộ rõ vẻ hâm mộ: “Ba mẹ em thật tốt.”
Phó Yến Yến quay đầu một lần nữa nhìn về phía chậu than, giọng điệu bình tĩnh nói: “Chị cũng có thể mà. Nếu muốn đi học thì nói với ba mẹ chị đi. Đi học sẽ rất vui, có thể học được rất nhiều kiến thức mới.”
Đại Nha nghe xong im lặng, không nói lời nào. Trong nhà, ba cô không quan tâm tới mọi chuyện, mẹ và bà nội đều cảm thấy con gái đi học vô dụng, cả ngày không ở nhà, cũng không thể giúp làm việc nhà. Nhất là nhà bác cả dưới quê còn sống nhờ vào đồng lương của ba cô bé.
“Bác cả là con trai đầu của bà nội, nhưng bác ấy mắc bệnh, quanh năm suốt tháng đều nằm trên giường. Bác gái cả phải chăm sóc cho bác ấy và hai đứa con, mỗi tháng tiền lương của ba chị đều phải gửi về hơn phân nửa.”
Cô bé cũng không biết vì sao mình lại nói chuyện này với một em gái mới chỉ ba tuổi, chỉ là trong lòng cảm thấy khó chịu.
“Đó là chuyện của người lớn, cũng không thể để bản thân mình chịu khổ.”
Phó Yến Yến do dự nói một câu. Đây là câu Kim Tú Châu mấy ngày hôm trước đã nói với Hạ Nham, khi Hạ Nham sợ mình đi học sẽ làm gánh nặng trong nhà nặng hơn.
Đại Nha rơi vào trầm mặc.
Hai cô bé đều không nói chuyện nữa, mãi cho đến giữa trưa khi mấy người Kim Tú Châu trở về, trong nhà mới một lần nữa náo nhiệt hẳn lên. Kim Tú Châu xách theo một giỏ đựng mấy thứ về, sau khi cười tươi rói từ biệt mọi người, liền đưa Phó Yến Yến về nhà.
Sau khi về đến nhà, cô mới lấy từng thứ trong giỏ ra. Ngoài bột nếp và bột vừng đen đã xay, còn có một ít rau dưa mới hái cùng với một ít nấm khô, thậm chí còn có một miếng thịt khô. Cô nói: “Đều là đồ ngon, buổi tối mẹ sẽ nấu cho cả nhà ăn.”
Phó Yến Yến nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Kim Tú Châu, trong lòng đột nhiên thấy mềm mại hơn một chút.
Giang Minh Xuyên hôm nay có phần bận rộn, nhờ người nhắn lời buổi trưa anh sẽ không về nhà ăn cơm.
Kim Tú Châu cũng không để mình và con gái phải chịu khổ. Cô thái một miếng thịt khô nhỏ xào rau, còn hấp thêm hai quả trứng.
Phó Yến Yến: “…” Được rồi, cứ mơ hồ mà sống đi. Hai người đó có phải cùng một người hay không thì cũng không cần thiết phải quá so đo.
Một lớn một nhỏ ăn cơm xong thơm ngon ngào ngạt.
Buổi chiều, Kim Tú Châu và Phó Yến Yến bắt đầu chuẩn bị làm bánh trôi. Cuối cùng, nhân không đủ, Kim Tú Châu bèn nặn bột nếp thành những viên nhỏ.
Tan học trở về, Hạ Nham liền thấy em gái ngồi xổm trong bếp ăn ngon lành. Một đám bánh trôi nhỏ xíu trắng ngần, phía trên được phủ nước đường màu nâu đỏ, gắp một viên lên là nước đường sẽ trào ra. Cậu vội vàng nhiệt tình chạy đến hỏi: “Em gái, em đang ăn món gì ngon thế?”
Hạ Nham mới chỉ đi học hai ngày, rõ ràng hiểu biết hơn nhiều so với trước đây.
Phó Yến Yến nhìn ánh mắt thèm thuồng của cậu, đành phải chia bánh trôi cho cậu.
Hạ Nham cũng không khách khí, bỏ ngay bánh trôi vào miệng, sau đó ăn ngon lành, híp cả mắt lại.
Kim Tú Châu từ bên bếp lò đứng dậy, phủi phủi tay, nói: “Trong bếp còn để phần của con đó, mau đi làm bài tập đi. Chờ ba con về rồi ăn.”
“Vâng.”
Khi Giang Minh Xuyên trở về, trời đã tối. Cả người anh ướt đẫm. Kim Tú Châu thấy dáng vẻ này của anh, vội vàng bưng một chậu nước ấm ra cho anh lau, hỏi: “Sao lại thành ra bộ dạng này?”
Giang Minh Xuyên nhìn cô vẫn còn chút không tự nhiên, giải thích một câu: “Hôm nay mang binh ra ngoài huấn luyện, không có gì đâu.”
Anh cầm lấy khăn lông lau mặt qua loa với vẻ mặt không sao cả, sau đó cởi luôn áo khoác ra, chỉ mặc áo ba lỗ rồi ngồi xuống ăn cơm.
Kim Tú Châu cũng không tiện nói gì anh, bèn vào phòng trong cầm một cái áo khoác khoác lên người anh.
Giang Minh Xuyên sợ cô nhìn ra mình không tự nhiên, cúi đầu ăn bánh trôi, trong lòng thấy ấm áp. Hai đứa nhỏ bên cạnh ăn uống ào ào, khóe miệng đen xì.
Kim Tú Châu nhìn mà thấy buồn cười. Cũng không phải món gì quá ngon, nhưng cảm giác cả nhà quây quần ăn uống còn ngon hơn cao lương mỹ vị. So với vinh hoa phú quý kiếp trước, cô lại càng thích cuộc sống như bây giờ hơn.
Vừa ngẩng đầu đối diện với ánh mắt có phần mất tự nhiên của Giang Minh Xuyên, Kim Tú Châu mím môi khẽ cười.
Sau khi ăn cơm tối xong, Giang Minh Xuyên vào bếp rửa bát. Kim Tú Châu ở bên cạnh múc nước ấm chuẩn bị cho hai đứa nhỏ rửa mặt, liền nghe anh nói: “Hôm nay buổi trưa, bếp trưởng Trương có hỏi anh về món bánh kia của em làm thế nào, có thể dạy lại cho chú ấy không?”
Động tác của Kim Tú Châu chợt ngừng lại. Cô quay đầu nhìn anh, hỏi: “Anh trả lời thế nào?”
Giang Minh Xuyên không biết ý cô, nhưng vẫn đúng sự thật trả lời: “Anh chỉ bảo không rõ lắm mấy chuyện này, về nhà hỏi em đã.”
Kim Tú Châu khẽ hừ một tiếng: “Cũng không quá ngốc.”
Sau đó cô nói với anh: “Anh nói với chú ấy, đây là công thức gia truyền của nhà em, không thể tùy tiện tiết lộ với người ngoài. Nếu chú ấy muốn ăn, lần sau em lại làm thêm một ít mời chú ấy.”
Giang Minh Xuyên hoài nghi nhìn cô. Anh không hề tin vào cái gọi là công thức gia truyền. Hôm đó anh cũng đã gặp người nhà họ Kim, nếu mà có mấy thứ này, làm gì đến lượt Kim Tú Châu biết.
Kim Tú Châu không quan tâm anh nghĩ thế nào, trong lòng đã bắt đầu suy nghĩ chuyện khác.
Buổi tối, Giang Minh Xuyên vừa mới nằm xuống, người bên cạnh lập tức dùng cả tay lẫn chân bò lên người anh, còn chẳng thèm giả vờ giả vịt.
“…”
Giang Minh Xuyên mở to hai mắt nhìn nóc nhà, cảm nhận nụ hôn tê dại trên người mình. Cuối cùng, anh thật sự không kiềm chế được, bèn xoay người đè lên trên.
Xong việc, Kim Tú Châu cầm gối lót dưới mông. Giang Minh Xuyên khó hiểu nhìn về phía cô. Kim Tú Châu hảo tâm giải thích: “Nghe người già nói, làm như vậy mới dễ hoài thai.”
Cô còn đắc ý bổ sung: “Anh nỗ lực một chút, chúng ta tranh thủ cuối năm sinh con luôn.”
Giang Minh Xuyên do dự hỏi: “Em muốn sinh con sao?”
Kim Tú Châu không cần suy nghĩ đã nói: “Đương nhiên, hai đứa con chưa đủ. Chúng ta tranh thủ sinh thêm mấy đứa, tốt nhất là sinh bảy tám đứa, càng thêm náo nhiệt.”
“…” Giang Minh Xuyên nhìn ánh mắt trông mong của cô, há miệng, cuối cùng vẫn không nói gì. Nghe thấy tiếng hít thở đều đều bên cạnh, anh có chút sầu lo nhắm mắt lại. Bảy tám đứa, anh cảm thấy mình nuôi không xuể.
Buổi trưa ngày hôm sau, Giang Minh Xuyên dẫn theo bếp trưởng Trương cùng về nhà.
Bếp trưởng Trương còn xách theo một cái giỏ, lấy từ bên trong ra hai món ăn. Ông là người thành thật, vừa ăn cơm vừa nói với Kim Tú Châu: “Đừng thấy chú làm đầu bếp nhiều năm như vậy, kỳ thật lúc mới vào nghề cũng chẳng biết nấu món gì. Đều là đi theo lão sư phụ học hỏi, nhưng cũng chỉ học được bề ngoài thôi. Sư phụ đã nói với chú, trước giờ nghề đầu bếp đều có truyền thừa. Chuyện chú hỏi Minh Xuyên cũng không có ý gì khác, chú là người thành thật, chỉ cảm thấy món bánh đó ăn rất ngon, muốn học để sau này buổi sáng làm cho mọi người ăn, cũng không nghĩ quá nhiều. Cháu đừng cho rằng chú có ý xấu.”
Kim Tú Châu chỉ mỉm cười, sau đó nói: “Chú là người Minh Xuyên tin tưởng, cháu đương nhiên cũng coi chú như người trong nhà. Nhưng đây là công thức gia truyền, cháu cũng rất khó xử. Lúc trước khi trưởng bối trong nhà dạy cho cháu, đã cẩn thận dặn dò cháu không thể truyền ra ngoài. Hiện giờ tuy rằng trưởng bối đã không còn nữa, nhưng cháu cũng không dám vi phạm.”
“Nhưng mà Minh Xuyên thường xuyên nói, quân đội là một tập thể lớn, có đôi khi không cần quá so đo được mất của cá nhân. Chú cũng là vì nghĩ cho mọi người thôi, chúng ta là người một nhà cũng không thể quá ích kỷ. Nếu cháu nói là tự mình làm, hẳn là cũng không sao.”
Bếp trưởng Trương nghe xong chỉ cười. Nhưng Giang Minh Xuyên nghe ra được những tính toán nhỏ của cô, có chút bất đắc dĩ nhìn về phía cô.
Kim Tú Châu còn xòe tay đếm cẩn thận: “Kể ra thì cháu còn biết làm bánh xốp nhiều tầng, bánh quẩy*, kiến phong tiêu**, mứt táo, bánh củ mài, váng đậu, bánh bao. Ngoài ra, còn biết làm thêm một số món ăn khác như cá hầm sữa***, canh gà nấu măng chua, vịt quay các thứ.”
* Nguyên văn là “Cự thắng nô”, tên thời cổ của món bánh quẩy (bánh quai chèo).
** Món điểm tâm từ thời nhà Đường.
*** Món ăn từ thời cổ đại của người Thiểm Tây.
Sợ bọn họ hiểu lầm, cô còn bổ sung một câu: “Đều chỉ là biết lý thuyết thôi, còn chưa có cơ hội thực hành. Nhưng mà thực sự bắt tay vào làm thì sẽ nhanh thôi.”
“…”
Cơm nước xong, Giang Minh Xuyên tiễn bếp trưởng Trương về. Đến khi ra khỏi cửa, bếp trưởng Trương nhịn không được cười nói: “Vợ cậu thông minh hơn cậu nhiều.” Không chỉ thông minh, da mặt còn đủ dày.
Giang Minh Xuyên cũng không phủ nhận. Trở lại phòng, anh không nhịn được hỏi: “Em muốn sang nhà ăn làm việc sao?”
Kim Tú Châu gật đầu: “Trong nhà không có tiền, không thể chỉ dựa vào một mình anh.”
Giang Minh Xuyên nghe xong không nói lời nào. Mỗi tháng tiền lương của anh đều chia thành mấy phần: một phần gửi cho em gái, một phần gửi cho cha mẹ nuôi, còn có một phần trợ cấp cho gia đình chiến hữu đã hy sinh. Hiện giờ khoản của nhà họ Phó cũng bớt đi, vợ của một chiến hữu khác cũng đã tìm được việc làm. Anh nói: “Tiền của em gái vẫn cần phải gửi. Cha mẹ nuôi của con bé sau này có sinh thêm một em trai, anh sợ cuộc sống của con bé không tốt. Anh đã viết thư nói với mẹ nuôi việc này, bọn họ sẽ hiểu thôi.”
Kim Tú Châu vội an ủi nói: “Anh cũng đừng nghĩ nhiều. Em chỉ cảm thấy anh một mình kiếm tiền quá vất vả. Anh làm như vậy là không sai, chờ sau này cuộc sống của chúng ta khá hơn, lại gửi tiền về cho cha mẹ nuôi.” Nhưng trong lòng cô lại không hề nghĩ vậy. Sau khi nghe Thím Ngô kể, cha nuôi của Giang Minh Xuyên có thể có thành tựu ngày hôm nay vẫn là nhờ vinh quang của cha mẹ anh. Hiện giờ Giang Minh Xuyên dựa vào chính mình đi được đến vị trí này, chính anh là con trai ruột nhưng lại không được nhờ vả gì.
Giang Minh Xuyên nhíu mày: “Nhà ăn em không thể qua làm được. Nếu em qua, sẽ khó giải thích với mấy chị dâu khác.” Cũng không chỉ mình cô muốn qua đó.
“Có gì mà khó nói? Em không phải ăn không ngồi rồi, em dùng chính bản lĩnh thực sự của mình. Những người khác nếu muốn tới đó thì cứ nghĩ cách kéo em xuống là được.”
Giang Minh Xuyên xem như đã nhìn thấu, cô không thèm để ý người khác nghĩ thế nào.
Kim Tú Châu thấy anh không nói lời nào, còn tưởng anh không đồng ý. Cô vươn tay sờ tay anh, còn gãi gãi lòng bàn tay anh, nhỏ giọng hỏi: “Anh sẽ giúp em chứ?”
“…”