Chương 18

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Minh Xuyên đã nói là làm. Cuối tuần đó, anh đưa Kim Tú Châu đến cửa hàng bách hóa ở huyện.
Quầy đồng hồ nằm ở tầng hai. Ở đó có khá nhiều người đang xem, nhưng số người mua thì chẳng đáng là bao. Chỉ có một cô gái trẻ, đi cùng cha mẹ, đang cầm một chiếc đồng hồ màu nâu để thử.
Khi Kim Tú Châu đến gần, cô nghe thấy cha cô bé nói: “Về nông thôn là phải làm việc đồng áng, mua đồ đắt thế này phí tiền lắm. Đổi cái nào tiện dùng hơn đi, cha thấy cái này cũng đẹp này.” Nói rồi, ông chỉ vào một chiếc đồng hồ màu bạc.
Nghe những lời này, nụ cười trên mặt cô gái cũng nhạt đi vài phần, không còn hứng thú như lúc đầu nữa.
Người phụ nữ đứng sau cô gái nhíu mày. “Ông nói mấy lời này làm gì? Con gái thích là được rồi, nó còn phải xuống nông thôn, không lẽ không được dùng đồ tốt à?”
“Mua đi, mẹ mua cho con.”
Lúc này, cô gái mới vui vẻ trở lại, bĩu môi làm nũng: “Chỉ có mẹ là tốt nhất!”
Kim Tú Châu cúi xuống nhìn, đồng hồ bày la liệt, kiểu dáng nào cũng có. Cô nóng lòng bảo nhân viên lấy ra một chiếc đồng hồ vỏ Tonneau* màu vàng, dây đeo màu nâu. Thấy cô có ý định mua, nhân viên cửa hàng vừa đưa cho cô thử vừa giới thiệu: “Đây là đồng hồ máy cơ nhập khẩu, nếu giữ gìn cẩn thận có thể dùng cả đời đấy ạ.”
*Dáng vỏ Tonneau: giống hình dáng một thùng rượu – hai đầu thẳng và hai cạnh bên hơi cong.
Kim Tú Châu gật đầu, rồi lại nhìn trúng một chiếc đồng hồ vỏ Oval, bảo nhân viên cửa hàng lấy ra cho cô xem.
Nhân viên cửa hàng khen ngợi: “Cô có mắt nhìn thật tinh tường! Đây là hàng nhập khẩu từ nước R, cửa hàng chúng tôi chỉ có tổng cộng hai chiếc, một cái đã có người mua từ hôm qua rồi.”
Kim Tú Châu chỉ cười mà không nói gì, lại yêu cầu lấy chiếc đồng hồ khác mà cô đã nhìn trúng ra xem.
Giang Minh Xuyên đứng đợi bên cạnh. Hai chiếc đồng hồ, một lớn một nhỏ, anh căn bản chẳng nhìn ra chúng khác nhau ở điểm nào.
Chỉ có Phó Yến Yến tò mò thò đầu ra nhìn. Khi Kim Tú Châu quay đầu hỏi Giang Minh Xuyên cái nào đẹp hơn, anh đáp qua loa: “Cái nào cũng đẹp.”
Kim Tú Châu không để tâm đến anh. Cô bé con với ngón tay mũm mĩm chỉ vào nói: “Màu vàng đẹp hơn ạ.”
Kim Tú Châu cũng thấy chiếc này đẹp, nhưng cô cũng thích chiếc kia. Mỗi tay cầm một chiếc, cô phân vân không biết chọn cái nào. Nếu là trước đây, chắc chắn cô sẽ mua cả hai.
Cuối cùng, cô hỏi nhân viên cửa hàng: “Hai chiếc này giá bao nhiêu ạ?”
Nhân viên cửa hàng cười đáp: “Chiếc màu vàng một trăm tám mươi đồng, chiếc màu đen một trăm hai mươi đồng ạ.”
Chênh lệch sáu mươi đồng. Kim Tú Châu phân vân hai giây rồi chọn chiếc đầu tiên. Đắt hơn thì tốt hơn mà.
Chọn xong, cô quay đầu nhìn Giang Minh Xuyên. Thực ra anh chẳng có ý kiến gì, vốn dĩ đã dẫn cô đến mua đồng hồ nên anh đã mượn khá nhiều tiền.
“Đẹp lắm, vậy chọn cái này đi.”
Kim Tú Châu hài lòng gật đầu, đeo ngay lên tay. Giang Minh Xuyên tiến lên một bước để thanh toán tiền và phiếu mua hàng.
Những người xung quanh còn đang ngắm nghía đồng hồ, thấy vậy ai nấy đều lộ vẻ ngưỡng mộ ít nhiều, khiến tính hư vinh của Kim Tú Châu được thỏa mãn. Nhưng chỉ có cả nhà họ biết, tiền mua đồng hồ đều là tiền đi mượn.
Trên đường về, Kim Tú Châu vui vẻ khoác tay Giang Minh Xuyên, ngọt ngào khen ngợi: “Hôm nay em vui lắm! Trước đây thấy ai cũng có đồng hồ mà mỗi em không có, anh không biết em ngưỡng mộ họ đến mức nào đâu. Quả nhiên, người đàn ông em chọn là tốt nhất! Anh mua cho em chiếc đồng hồ đắt thế này, anh xem cha của cô gái kia còn không nỡ mua cho con gái ông ta kìa. So ra, anh vẫn là người tốt nhất, ôi, em thật hạnh phúc!”
“Có những lúc người khác thật không thể nào tốt bằng anh được. Anh xem, anh không chỉ đẹp trai, mà còn đối xử tốt với vợ con, biết kiếm tiền. Sao em có thể gặp được người đàn ông tốt như vậy chứ? Dù thế nào thì em cũng là người may mắn.”
Dù trong lòng Giang Minh Xuyên hiểu rõ cô chỉ đang nịnh nọt, nhưng nghe những lời này, anh vẫn thấy vui vẻ. Chẳng biết có phải anh bị rót quá nhiều “canh mê hồn” hay không mà buột miệng nói: “Cuối năm sẽ mua nốt chiếc kia.”
Kim Tú Châu vui vẻ cười thành tiếng: “Thật sao? Vậy thì tốt quá! Em biết anh là tốt nhất mà.”
Hạ Nham thấy vậy, cũng hớn hở nói: “Ba thật tốt! Con cũng muốn một cái!”
“…”
Giang Minh Xuyên lấy lại lý trí, hắng giọng nói: “Con trai không đeo đồng hồ, mua cho con cũng vô dụng thôi.”
“Vì sao ạ? Vừa rồi con thấy có chú kia đang xem mà.”
“Đó là người ta mua cho người nhà thôi.”
“Thế ạ, vậy sau này con cũng mua cho mẹ, cho em gái.”
Giang Minh Xuyên ừ một tiếng. Kim Tú Châu bên cạnh che miệng cười. Chỉ có Phó Yến Yến trợn trừng mắt nhìn cậu.
Hạ Nham thấy vậy, dùng tay che miệng thì thầm với cô bé: “Anh biết thừa là ba lừa anh mà. Ba nghèo thôi, không có tiền mua cho anh đâu.”
Phó Yến Yến giật giật khóe miệng, thầm nghĩ: ‘Anh cũng có khá khẩm hơn đâu, sau này lớn lên còn nghèo hơn nữa kìa.’
Về đến nhà, Tiền Ngọc Phượng còn cố ý chạy sang hỏi Kim Tú Châu mua gì. Vốn dĩ Kim Tú Châu sợ chị ta ghen tị nên không muốn nói, nhưng không ngờ cái miệng của con trai cô lại quá rộng, đã kể với Ngô Tiểu Quân khi cậu bé sang chơi: “Ba mua cho mẹ một cái đồng hồ, đẹp lắm!”
Kim Tú Châu đành phải xắn ống tay áo lên cho chị ta xem.
Trên cổ tay nhỏ nhắn, trắng nõn đeo một chiếc đồng hồ nhỏ xinh màu vàng, dây đeo màu nâu càng tôn lên làn da trắng của cánh tay.
Tiền Ngọc Phượng nhìn thấy, quả thực có chút ganh tị, không nhịn được nói: “Chồng em đối với em thật tốt! Thứ này tốn không ít tiền nhỉ? Nhị Trụ nhà chị năm nào cũng hứa mua cho chị mà đã năm nào thực hiện đâu, toàn là lời hứa suông thôi.”
Càng nói, trong lòng chị ta càng khó chịu: “Vẫn là chồng em tốt với em, không giống lão Ngô nhà chị, chỉ một lòng hướng về mẹ thôi. Anh ấy căn bản chẳng biết thương chị gì cả. Hôm qua còn nói chị không biết cách dạy con nên thằng bé ngày nào cũng đánh nhau với con nhà người ta, lại thi kém như vậy làm anh ấy mất mặt. Anh ấy cũng chẳng tự nhìn lại bản thân xem mình thông minh đến mức nào, còn mong đợi con trai có thể thông minh đến đâu chứ?”
Kim Tú Châu nghe xong muốn cười, mím môi cố kìm nén, sợ Tiền Ngọc Phượng cảm thấy mình đang cười nhạo chị ta.
Cô giả vờ tức giận nói với chị ta: “Chị cũng thật thà quá rồi! Doanh trưởng Ngô hứa mua cho chị, chị định chờ đến lúc anh ấy nhớ ra mới mua cho chị à? Em toàn phải mặt dày mày dạn đòi mua đấy.”
“Em dạy cho chị một cách này: Lần sau doanh trưởng Ngô lại hứa mua đồng hồ cho chị, thì chị hãy ra ngoài kể cho mọi người biết anh ấy sẽ mua cho chị. Sau khi chồng chị biết, liệu anh ấy có thất hứa được không? Không mua cho chị thì anh ấy sẽ mất mặt thôi.”
Tiền Ngọc Phượng ngây người ra, không ngờ còn có thể làm vậy.
Kim Tú Châu không cảm thấy mình nói có gì sai. Nếu đã hứa thì phải làm, chẳng phải sao?
Nhưng ba cha con trong phòng nghe thấy thì im lặng một lúc lâu. Phó Yến Yến nhìn Giang Minh Xuyên, trong ánh mắt có phần cảm thông.
——
Đầu tháng bảy, trường học bắt đầu nghỉ hè.
Hạ Nham cầm ba tờ giấy khen về nhà: môn Ngữ văn đứng thứ ba, môn Toán học đứng thứ nhất, và một tờ giấy khen là học sinh ba tốt*.
*Học sinh ba tốt: Đạo đức tốt, Học tập tốt, Thể lực tốt.
Giấy khen do thầy giáo tự tay viết, rất đẹp. Hạ Nham nâng niu mang về nhà, sau khi khoe với cả nhà thì không cho ai dán lên. Cậu nói muốn dán ở trên tường phòng mới của mình.
Kim Tú Châu đồng ý, giúp cậu cất cẩn thận vào trong hòm.
Hạ Nham ở nhà, Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên bớt được nhiều việc. Buổi sáng, sau khi Giang Minh Xuyên làm xong bữa sáng, ăn uống xong xuôi, Hạ Nham sẽ dẫn em gái ra bờ sông giặt quần áo. Cậu xách theo thùng, còn em gái cầm chày gỗ và xà phòng.
Sau khi về nhà, cậu làm bài tập, chờ Kim Tú Châu về mới đi ra ngoài chơi. Lúc đầu Phó Yến Yến còn ở nhà, sau này cũng theo cậu chạy ra ngoài chơi, lên núi bắt chim, xuống sông bắt cá. Chỉ mới mấy ngày, hai đứa đã phơi nắng đen thui.
Nhưng thức ăn trong nhà lại phong phú hơn. Có lúc chúng bắt được thỏ hoang, gà rừng mang về, có lúc thì có mấy con cá với ít tôm.
Kim Tú Châu thấy hai đứa chơi vui vẻ nên cứ để mặc. Đã đen thì cho đen luôn, đến mùa đông rồi dưỡng trắng lại là được.
Chẳng biết có phải bị Kim Tú Châu lung lạc hay không, Tiền Ngọc Phượng thật sự làm theo lời cô nói. Chị ta bắt đầu rêu rao ra ngoài rằng chồng sẽ mua đồng hồ cho mình, gặp ai cũng kể cho người đó, khen chồng chị ta trên trời dưới đất luôn.
Vì thế, trước khi chuyển nhà, doanh trưởng Ngô nhân dịp cuối tuần được rảnh đã dẫn chị ta lên huyện thành để mua.
Khi trở về, chuyện đầu tiên Tiền Ngọc Phượng làm là tìm Kim Tú Châu để kể: “Đúng là cách của em dùng được thật! Em xem này, anh ấy đã mua cho chị rồi!”
Nụ cười trên mặt Tiền Ngọc Phượng tươi rói, hở cả lợi. Chị ta vươn tay để Kim Tú Châu xem. Trên cổ tay thô ráp có thêm một chiếc đồng hồ màu bạc, có thể thấy chị ta thật sự rất thích, đến nỗi giấy nilong bảo vệ mặt đồng hồ cũng chưa được bóc ra.
Kim Tú Châu vui lây cho chị ta: “Đẹp thật! Lúc về nhớ khen anh rể nhiều một chút nhé.”
Tiền Ngọc Phượng cẩn thận sờ sờ chiếc đồng hồ, nghe vậy, không cần suy nghĩ đã nói: “Đồng hồ đã mua rồi còn khen lão ấy làm gì? Lão ấy có gì đáng để khen chứ? Lười chảy thây ra. Nếu khen, chị cũng thấy ngượng mồm.”
“…” Được rồi, chị vui là được.
Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên bàn bạc, quyết định ngày hai mươi lăm tháng bảy sẽ chuyển nhà.
Thật ra, cuối tháng sáu đã có người bắt đầu dọn vào, nhưng Kim Tú Châu dẫn hai đứa nhỏ đến nhà mới thì thấy trong phòng có mùi lạ nên định để mùi bay hết rồi mới dọn đến.
Lần này, căn nhà họ dọn đến thuộc đợt hai, rộng hơn một chút so với đợt đầu tiên. Bởi vì trước đó có người phản ánh với lãnh đạo rằng diện tích nhà không đủ ở, nên đợt thứ hai này trong nhà có thêm một căn phòng nhỏ.
Hơn nửa tháng nay, Kim Tú Châu thường xuyên dành thời gian dẫn hai con sang đây quét tước dọn dẹp. Để công bằng, phòng của hai đứa cũng được quyết định bằng cách rút thăm.
Vận may của Hạ Nham quả nhiên không được tốt cho lắm, cậu rút được căn phòng hướng Bắc. Nhưng cậu cũng không để bụng, vì có thể có riêng một căn phòng cho mình đã là rất vui rồi.
Kim Tú Châu dùng tiền lương của mình thuê người đóng một cái bàn nhỏ và bốn cái ghế. Cái bàn cũ lồi lõm quá, quá xấu, cô không thích.
Chiếc bàn mới được trải một chiếc khăn trải bàn bằng vải bông màu trắng, ở giữa đặt một cái bình thủy tinh mẻ miệng. Cái bình này do cô mang về từ nhà ăn, vốn dùng để đựng mật ong nhưng bị vứt đi vì mẻ miệng. Cô mang về nhà mới làm đồ trang trí cắm hoa khô tự làm.
Trong phòng hai đứa có kê thêm bàn, giường cũng thuê người đóng mới, còn có cả tủ quần áo. Kim Tú Châu đã tích cóp tiền lương lâu như vậy, giờ gần như tiêu hết hơn phân nửa. Mỗi ngày thêm vào một ít, căn phòng vốn trống rỗng dần dần ra dáng một ngôi nhà.
Hôm nay chuyển nhà, hai đứa bé đều rất hưng phấn, sáng sớm đã dậy.
Giang Minh Xuyên dùng khăn trải giường cũ để đóng gói đồ đạc cần mang theo, gồm chăn, quần áo, giày, đồ của hai đứa nhỏ… cũng không ít thứ lỉnh kỉnh.
Hạ Nham và Phó Yến Yến chủ động cầm chổi quét tước trong phòng một lượt. Buổi sáng không nấu bữa sáng, đồ dùng trong bếp đã được đóng gói từ tối hôm qua. Mấy bố con chờ Kim Tú Châu tan làm mang đồ ăn về từ nhà ăn.
Hơn tám giờ sáng Kim Tú Châu về. Giờ đây cô đã thân thiết với mọi người ở nhà ăn, muốn về sớm chỉ cần nói một tiếng là được.
Cô lấy bữa sáng từ trong giỏ ra, có sủi cảo chiên, bánh rán và bánh quẩy, còn có bánh củ mài do cô làm. Hai đứa nhỏ không cần nhắc nhở, tự ngoan ngoãn đi rửa tay. Giang Minh Xuyên bảo mọi người ăn trước.
Kim Tú Châu và hai con ăn trước, vừa ăn vừa xem anh dọn dẹp quần áo.
Những đồ nhỏ còn lại chờ Kim Tú Châu sắp xếp. Giang Minh Xuyên ăn sáng xong thì ra ngoài mượn một chiếc xe đạp về, anh chở những đồ cồng kềnh qua trước. Vì xe đi mượn nên anh định trả sớm một chút, do đó tất cả đồ chở đến đều đặt ở dưới lầu, dự định chuyển hết sang rồi mới mang lên.
Kim Tú Châu bảo hai đứa nhỏ qua trông đồ, còn cô dọn nốt trong nhà. Sau khi dọn hết đồ sang, Giang Minh Xuyên trả xe cho người ta. Gần đây nhiều người chuyển nhà nên có nhiều người mượn xe dùng.
Kim Tú Châu mang những thứ nhẹ lên trước. Giang Minh Xuyên không hổ là người từng tham gia quân ngũ, một lần có thể khiêng vài bao đồ lớn.
Giờ là mùa hè, bên ngoài nóng nực. Kim Tú Châu mới lên xuống hai chuyến đã chảy mồ hôi đầy đầu. Hôm nay không chỉ riêng họ chuyển nhà, những người khác bất kể nam nữ, ai cũng khệ nệ bê bao lớn bao nhỏ.
Kim Tú Châu nhìn tay mình xách hai cái túi nhỏ, lại nghe tiếng thở hổn hển của Giang Minh Xuyên đằng trước, cô hơi chột dạ. Thế nên chuyến chuyển đồ sau, cô sợ Giang Minh Xuyên cảm thấy mình lười biếng nên cũng cố ý thở phì phò.
Giang Minh Xuyên lau mồ hôi trên đầu, nhìn cô: “Em nghỉ ngơi trước đi, chỗ còn lại anh mang lên cho.”
Kim Tú Châu thở dốc không ngừng, lo lắng nhìn anh: “Anh mang hết được không?”
Giang Minh Xuyên gật đầu: “Ừ, nhanh thôi.”
Kim Tú Châu bèn mặc kệ anh, nhìn theo anh xuống lầu, sau đó mở những đồ đã được mang lên và bắt đầu sắp xếp.
Có lẽ nghe được động tĩnh, cửa nhà đối diện mở ra. Một người phụ nữ trẻ tuổi đi ra xem, cô ấy nhìn thấy Kim Tú Châu thì sửng sốt một chút, sau đó cười chào hỏi: “Không ngờ chúng ta lại thành hàng xóm. Có cần giúp gì không?”
Kim Tú Châu cũng cười: “Khéo quá, cô giáo Phương! Không ngờ hàng xóm lại là cô. Dạo gần đây em thường xuyên qua đây mà cũng không gặp được cô.”
Phương Mẫn giải thích: “Thật trùng hợp! Nhà bọn chị đã dọn sang sau khi bốc thăm xong, nhưng gần đây chị về quê một chuyến, hôm qua mới quay lại.”
Đúng lúc này, tiếng nói chuyện từ cầu thang vọng đến, từ xa tới gần, là giọng của Giang Minh Xuyên và Tiền Ngọc Phượng.
Phương Mẫn cũng nghe thấy, cười với Kim Tú Châu: “Chị xuống vứt rác trước đã.”
Kim Tú Châu biết cô ấy không thích giao tiếp với người khác nên dặn cô ấy đi cẩn thận.
Giang Minh Xuyên và Tiền Ngọc Phượng đi đến. Một tay Tiền Ngọc Phượng còn xách giúp một bọc đồ, tay kia xách theo cá khô.
Kim Tú Châu vội vàng chạy lên nhận lấy, vui mừng hỏi: “Sao chị lại qua đây thế?”
Dạo này là mùa thu hoạch ở nhà mẹ đẻ của Tiền Ngọc Phượng, đã mấy ngày không thấy chị ta.
Tiền Ngọc Phượng cười sang sảng nói: “Định bụng hôm nay dành thời gian sang đây giúp em chuyển nhà, nhưng buổi sáng có việc nên giờ mới đến được. Cái này chị mang từ nhà mẹ đẻ sang đấy, hấp lên là ăn được.”
Xong rồi, chị ấy không nhịn được hỏi: “Vừa rồi chị nhìn thấy Phương Mẫn, cô ta cũng ở tòa nhà này à?”
“Đúng rồi, hàng xóm nhà em đấy. Vừa rồi em cũng mới biết.”
Tiền Ngọc Phượng không khỏi ngưỡng mộ: “Thật tốt quá! Lúc trước chị còn nghĩ dọn sang đây sớm để ở nhà lầu, chờ khi vào ở mới phát hiện cái gì cũng bất tiện. Phòng bếp thì lớn quá, đi lại cũng mệt. Những chỗ khác trong nhà thì chỗ nào cũng nhỏ, chẳng có mấy không gian để đi lại, không giống trước kia còn có cái sân. Điểm tốt duy nhất là không ẩm thấp, nhà thì rất sáng.”
Nhà chị ta ở tầng hai tòa nhà bên cạnh, cách nhà Kim Tú Châu một khoảng, không tiện như trước kia lúc nào cũng sang được. Sau này Kim Tú Châu làm món gì ngon, chỉ sợ nhà họ không thể thường xuyên được ăn rồi.
Nghĩ vậy, Tiền Ngọc Phượng càng thêm ngưỡng mộ Phương Mẫn.
Kim Tú Châu nhíu mày: “Nghe chị nói như vậy thì thấy căn nhà lúc trước tốt hơn à?”
“Em đừng nghi ngờ, em ở rồi sẽ biết.”
Tiền Ngọc Phượng cúi người giúp cô sắp xếp. Giang Minh Xuyên lại xuống lầu một lần nữa. Tiền Ngọc Phượng thấy vậy, không nhịn được khen: “Vẫn là do em thông minh. Chờ chồng em ở nhà mới dọn, còn tính chị thì nôn nóng, chị với mẹ chồng hai người dọn, hôm đó mệt bở hơi tai.”
Hôm ấy Kim Tú Châu cũng dẫn hai đứa nhỏ sang. Tiền Ngọc Phượng không giống cô, cái gì không dùng nữa thì bỏ, mà chổi cùn rế rách gì trong nhà chị ấy cũng mang hết theo. Vốn dĩ căn nhà cũng không lớn mà còn chất đầy đồ đạc. Nhà chị ta lại đông người, thím Ngô và Đại Nha ngủ một phòng, Ngô Tiểu Quân ngủ phòng nhỏ. Trong phòng Ngô Tiểu Quân, ngoài một chiếc giường, còn lại đều là đồ linh tinh, cũng chẳng biết giữ lại sau này để làm gì.
“Nhà em ít đồ mà.”
Tiền Ngọc Phượng nghe xong, theo bản năng quay đầu lại nhìn một vòng. Rõ ràng bố cục căn phòng như nhau mà nhà Kim Tú Châu có vẻ rộng hơn rất nhiều, hơn nữa tất cả đồ dùng trong nhà đều là đồ mới, nhìn rất thoáng đãng.
Trong lòng chị ta khó chịu nghĩ: ‘Nhà mình đúng là không cách nào so với nhà Kim Tú Châu. Mua toàn bộ đồ mới như vậy, không biết tốn bao nhiêu tiền chứ?’
Chị ta lại cúi đầu nhìn cổ tay mình. Hôm nay không cần về nhà mẹ đẻ phụ việc ngoài đồng, nên chị ta cố ý đeo đồng hồ.
Mua xong chiếc đồng hồ này, lúc về nhà mẹ chồng đã nói chuyện rất lâu với chị ta, bảo chị ta không cần so với Kim Tú Châu. Kim Tú Châu là người có bản lĩnh, có thể kiếm tiền nuôi gia đình, không giống chị ta. Hoàn cảnh hai nhà cũng khác nhau, khoản tiền đó tiêu không đáng.
Trong lòng chị ta không hiểu nổi: ‘Mình đã gả vào nhà họ Ngô nhiều năm như vậy, sinh hai đứa con, nhọc lòng vì chuyện lớn chuyện bé trong nhà, ngày thường chi tiêu tiết kiệm, vì sao lại không được mua một chiếc đồng hồ? Mà Kim Tú Châu và những người khác đâu cần làm gì mà vẫn có được những thứ đó?’
Tiền đó không phải là tiêu không đáng, mà là không đáng tiêu cho chị ta.
Thế nên, hiện giờ chỉ cần ra khỏi cửa là Tiền Ngọc Phượng sẽ đeo đồng hồ. Thế nhưng giờ chị ta đột nhiên lại thấy khổ sở, bởi đã phát hiện ra mình hao hết tâm tư để có một món đồ giống Kim Tú Châu nhưng lại không thể nào so sánh được với nhiều thứ khác nữa.
Rõ ràng lúc người mới đến còn không bằng chị ta, bây giờ cuộc sống càng ngày càng tốt, chênh lệch càng lúc càng lớn. Chị ta không nghĩ ra vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu.
Kim Tú Châu không biết trong lòng chị ta đang nghĩ gì, đứng dậy đi vào phòng bếp, chuẩn bị đun nước pha trà.
Trong nhà lầu dùng bếp lò giống như nhà ăn. Kim Tú Châu thuần thục gắp hai viên than tổ ong bỏ vào bếp lò, sau đó đặt ấm đun nước lên.
Khi trở lại phòng khách, Giang Minh Xuyên đã dẫn hai đứa trẻ lên. Đi cùng còn có Đại Nha và Ngô Tiểu Quân, cả hai đứa đều giúp mang đồ. Đây là chuyến cuối cùng, tất cả đồ đạc đều đã được mang lên.
Hạ Nham vui vẻ dẫn Ngô Tiểu Quân đi thăm phòng của cậu.
Trong phòng có bàn và kệ sách, bàn đối diện cửa sổ, trên bàn còn có một lọ hoa. Trên bức tường ở cuối giường có dán ba tấm giấy khen. Chăn đã cũ nhưng được giặt sạch sẽ, gấp gọn gàng.
Ngô Tiểu Quân vừa thấy đã ngưỡng mộ không thôi, lập tức chạy ra bên ngoài tìm mẹ: “Mẹ, mau đến xem! Con cũng muốn phòng giống như Hạ Nham, phòng con xấu quá!” Cậu bé không thích chút nào.
Đại Nha hiểu chuyện đang giúp sắp xếp đồ, nghe vậy ngẩng đầu nhìn. Mấy cửa phòng đều mở, cô bé không chỉ nhìn được phòng Hạ Nham, mà còn nhìn thấy phòng Yến Yến. Trong phòng có bàn mới và ghế tựa, khăn trải giường hoa nhí, trên tường còn treo mấy con thú bông nhỏ…
Cô bé chỉ liếc nhìn một cái rồi vội vàng cúi đầu, sợ người khác nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của mình. Ngô Tiểu Quân vẫn luôn ầm ĩ cho đến lúc đi về.
Kim Tú Châu mời bọn họ ở lại ăn cơm. Có lẽ Tiền Ngọc Phượng cảm thấy xấu hổ, chị ấy vỗ vào mông con trai mấy cái rồi kéo đi: “Chị không ăn đâu, về nhà ăn. Hôm nào lại qua đây chơi.”
Hôm nay chuyển nhà, đồ ăn đã đặt xong rồi, chỉ có thể nhìn họ ra về.
Bóng dáng ba người biến mất ở hàng hiên, vẫn còn nghe được tiếng khóc của Ngô Tiểu Quân và tiếng mắng chửi của Tiền Ngọc Phượng.
Chờ đi xuống lầu, Tiền Ngọc Phượng đã giận tái cả mặt: “Nếu con không muốn ở thì nhường phòng cho chị con, con ở cùng phòng với bà nội!”
Ngô Tiểu Quân khóc nước mắt nước mũi tèm nhem: “Dựa vào đâu mà mẹ có thể mua đồng hồ, mà lại không thể trang trí phòng con giống phòng Hạ Nham? Đồng hồ đắt như vậy còn bắt ba mua…”
Tiền Ngọc Phượng sững người, há miệng thở dốc, không nói nên lời.
Ngô Tiểu Quân còn tưởng rằng chị ta chột dạ: “Mẹ đúng là đồ ích kỷ! Đồng hồ đâu có tí tác dụng nào, bé tí như vậy mà hơn một trăm đồng. Mẹ không kiếm ra tiền mà còn mua đồ đắt như vậy, sao con không thể muốn…”
Tiền Ngọc Phượng nghe mà toàn thân rét run, hóa ra trong lòng con trai mình cũng nghĩ mình không xứng đeo đồng hồ.
Đại Nha nhận ra vẻ mặt mẹ không đúng, vội vàng ngăn cản em trai nói tiếp: “Lúc về chị sẽ dọn dẹp sắp xếp phòng em một chút thì sẽ giống như phòng Hạ Nham thôi.”
Ngô Tiểu Quân càng tức giận, gắt gỏng: “Không giống được, không giống được! Chị thì hiểu cái gì chứ? Trong phòng Hạ Nham đều là đồ mới, có sắp xếp thế nào cũng không thể giống được.”
Đại Nha không hiểu cậu tức giận vì chuyện gì. Trong nhà đã cố gắng cho cậu thứ tốt nhất rồi, tuy rằng phòng cậu nhiều đồ linh tinh, nhưng ít ra chúng thuộc về cậu. Còn cô bé chỉ có thể ngủ chung với bà nội trên một cái giường. Ban đêm bà nội ngáy rất to, đã mấy đêm cô bé ngủ không ngon giấc rồi.
Chờ khi mọi người đi rồi, Hạ Nham có chút luống cuống đứng tại chỗ, nhìn mẹ, rồi lại nhìn em gái, nhỏ giọng hỏi: “Có phải con lại làm sai gì không ạ?”
Kim Tú Châu xoa đầu cậu: “Con không làm gì sai. Con và Ngô Tiểu Quân là bạn tốt, chia sẻ căn phòng mới của con với cậu ấy là vì con đang vui, cũng muốn cậu ấy cảm nhận được niềm vui đó. Nhưng Ngô Tiểu Quân không có phòng đẹp như con, vậy nên con hãy thông cảm cho tâm trạng của cậu ấy một chút.”
“Sau này chúng ta có gì tốt cũng đừng nên khoe với người khác. Ngộ nhỡ người ta không có, họ sẽ thấy buồn, thậm chí có khả năng sẽ ghét con, sẽ làm ra chuyện không tốt với con.”
Hạ Nham gật đầu, nửa hiểu nửa không. Giống như trước kia, cậu thấy Ngô Tiểu Quân có người nhà yêu thương thì trong lòng rất ngưỡng mộ.
Lần này, Phó Yến Yến hiếm khi không cười nhạo cậu, mà nhắc nhở: “Dù với ai cũng không nên khoe của ra ngoài.”
Giang Minh Xuyên cũng đồng ý: “Mẹ và em gái con nói rất đúng. Lần sau chúng ta không làm như vậy nữa là được.”
“Vâng ạ.”
Buổi trưa, Kim Tú Châu hấp cá khô Tiền Ngọc Phượng đưa tới, còn xào một đĩa đậu đũa và rau hẹ. Mọi người bận bịu một buổi sáng ai cũng đói bụng, ăn sạch sẽ hết mọi thứ.
Lần đầu ở trong nhà mới, mọi người đều có chút kích động. Trước khi ngủ trưa, ai nấy còn đặc biệt tắm rửa một lần.
Kim Tú Châu chuẩn bị hai chậu nước tắm. Giang Minh Xuyên và Hạ Nham dùng chung một chậu tắm trước, cô và con gái dùng một chậu khác. Chậu tắm đặt trong bếp, pha vừa nước nóng vừa nước lạnh, quần áo đặt ở ghế bên cạnh. Tắm xong, nước được đổ vào rãnh thoát nước, là đường ống dẫn nước thải.
Tắm rửa xong, cả người đều thoải mái sảng khoái hơn nhiều. Kim Tú Châu ngồi trên giường cầm quạt hương bồ quạt. Giang Minh Xuyên cũng vào phòng sau đó, tay còn cầm một cốc nước, hỏi cô có uống không.
Kim Tú Châu vốn dĩ không khát, nhưng nghe anh hỏi như vậy, tự nhiên cũng cảm thấy khát nước. Cô nhận lấy uống một ngụm rồi đưa cốc lại cho anh.
Giang Minh Xuyên đặt cốc trên bàn bên cạnh, sau đó đi đến mép giường nằm xuống. Bàn tay to của anh duỗi một cách tự nhiên về phía Kim Tú Châu. Vừa muốn chạm vào, Kim Tú Châu đã dùng cây quạt gạt ra, ghét bỏ nói: “Nóng!”
Giang Minh Xuyên nghiêm trang trả lời cô: “Lòng yên tĩnh tự nhiên sẽ mát thôi.”
Tay anh vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục thò về phía cô.
Kim Tú Châu trợn mắt lườm anh: “Trên trán còn đầy mồ hôi, cũng chưa thấy anh mát mẻ chỗ nào.” Mông cô dịch tới cuối giường, cách anh xa một chút.
“Em lại đây, chúng ta cùng quạt một hồi là mát thôi.”
Nghe vậy, Kim Tú Châu khẽ trừng mắt nhìn anh: “Đừng tưởng em không biết anh đang nghĩ gì nhé! Ban ngày ban mặt, còn muốn làm bậy, cũng không sợ bị người ta nghe thấy sao?”
Giang Minh Xuyên bị nói trúng tim đen, vẻ mặt ngượng ngùng, hạ giọng chữa thẹn: “Không phải em muốn sinh con sao?”
Nói đến việc này, Kim Tú Châu lập tức nổi giận, dùng cây quạt đập vào chân anh: “Đã nửa năm rồi mà còn không mang thai, anh còn không biết xấu hổ mà nói sao?”
Giang Minh Xuyên bất đắc dĩ: “Chuyện này không gấp được đâu. Có người còn mấy năm chưa sinh được đấy, chúng ta cứ tùy duyên đi.”
Những lời này không biết chọc trúng chỗ đau nào của Kim Tú Châu, làm cô tức giận cười lạnh, chua loét nói: “Đúng rồi! Là anh với em vô duyên vô phận, với người khác mới có duyên phận đấy. Người kia ở tầng trên kìa, có phải anh hối hận đến xanh cả ruột rồi không?”
Giang Minh Xuyên đã biết sẽ có ngày này. Lúc trước, khi biết được hai vợ chồng Triệu Vận ở ngay tầng trên nhà họ, anh đã cảm thấy có điềm rồi. Giờ thấy cô không có việc gì cũng kiếm chuyện, biết không thể cứ dỗ mãi nữa, bằng không về sau sẽ không chấm dứt được, anh bèn giả vờ ngáp một cái: “Buồn ngủ quá, ngủ thôi.” Rồi quay người đi nhắm mắt lại.
Kim Tú Châu thấy anh giả vờ trắng trợn như thế, tức giận lấy quạt đánh vào chân anh. Đánh được mười mấy cái, tay cô thì mỏi, mà anh vẫn chẳng nhúc nhích. Cô cắn môi: “Anh đừng có mà giả vờ ngủ, dậy nói rõ ràng cho em!”
Mới vừa dứt câu ‘giả vờ ngủ’ đã nghe thấy tiếng ngáy của anh.
“…”
Kim Tú Châu xem như đã thấy rõ tên này nhìn thì có vẻ thành thật, nhưng trong lòng cũng lươn lẹo không ít.