Chương 21

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau, Giang Minh Xuyên mang về một chồng báo. Kim Tú Châu bảo hai đứa nhỏ chép lại địa chỉ các tòa soạn, còn cô thì gấp những bức tranh đã vẽ xong bỏ vào phong thư. Mỗi phong thư cô bỏ hai bức tranh, một bức vẽ chì, một bức vẽ bút lông. Các bức họa đều khác nhau vì cô sợ những người ở các tòa soạn đó quen biết nhau, đến lúc đó sẽ nhận ra.
Phó Yến Yến cầm báo tra ra địa chỉ rồi đưa cho Hạ Nham để cậu bé viết lại lên giấy.
Cuối cùng, hai đứa bé tổng hợp được mười một địa chỉ tòa soạn báo, cộng thêm tòa soạn mà Phương Mẫn đề cử cho Kim Tú Châu là mười hai nơi. Kim Tú Châu bỏ những bức tranh mình đã vẽ vào các phong thư, dán kín rồi dán tem lên.
Sáng sớm hôm sau, Kim Tú Châu dẫn con gái ra hòm thư nơi cổng lớn doanh trại. Thường ngày, người của bưu cục sẽ đến phát thư, cũng tiện thể nhận thư mang đi, chỉ cần báo một tiếng với đồng chí trực ban là được.
Kim Tú Châu cầm mười hai phong thư và tiền đặt lên bàn phòng trực ban bên cạnh cổng lớn, chào hỏi người ta rồi đi về.
Trên đường về, cô còn tiện đường ghé Cung Tiêu Xã bộ đội mua đồ ăn.
Phó Yến Yến đi theo phía sau, không nhịn được hỏi: “Hôm qua lời thím Tiền nói con nghe thấy rồi.”
Thím ấy bảo chuyện công việc của Kim Tú Châu là do Lưu Hồng Nguyệt tố cáo. Trong trí nhớ của cô bé, đời trước không xảy ra những việc này, chắc do đời trước “Kim Tú Châu” không có chỗ nào khiến Lưu Hồng Nguyệt kia ghen ghét.
Tuy rằng cô bé cũng thấy rất kỳ lạ, vì sao Kim Tú Châu ở thế giới này lại biết làm nhiều thứ như vậy? Cô biết làm rất nhiều món ăn ngon, biết thêu thùa, biết vẽ tranh, biết viết chữ…
Phó Yến Yến không muốn nghĩ sâu hơn, hiện giờ trong lòng cô bé, thế giới này và thế giới kia khác biệt, “Kim Tú Châu” cũng là hai người khác nhau.
Có lẽ, khi còn nhỏ Kim Tú Châu lén tìm người có bản lĩnh trong thôn học những thứ này, dù gì cô cũng chăm chỉ nỗ lực như vậy.
Kim Tú Châu nghe hỏi vậy, biết con bé này lại nghĩ quá nhiều rồi, sợ trong lòng con gái tức giận, nên giải thích: “Yên tâm, mẹ hiểu rõ mọi chuyện.”
Phó Yến Yến nhìn cô không nói lời nào.
Kim Tú Châu cho rằng cô bé coi thường mình, bực tức nói: “Mẹ con cũng đâu phải người hiền lành gì, sao có thể để mặc cô ta ức hiếp? Nhưng cũng đâu thể kích động tìm tới cửa cãi nhau với cô ta? Như thế thì có ích lợi gì, người ta cũng đâu phải không có miệng, có khi còn chọc lại để mình tức điên, lúc ấy tự rước lấy trò cười. Chuyện này không được vội vàng, cơ hội chỉ đến với người kiên nhẫn.”
Nếu là trước kia, nhất định Kim Tú Châu sẽ chạy đến cửa nhà Lưu Hồng Nguyệt khóc lóc thảm thiết, cầu xin cô ta buông tha cho mình, còn khiến cho rất nhiều người đồng tình. Nhưng giờ cô không phải thiếp thất trong Hầu phủ, cô là vợ Giang Minh Xuyên, nhất cử nhất động của cô đều liên quan đến thể diện của Giang Minh Xuyên và cả nhà.
Nếu bù lu bù loa lên mà bị người khác biết thì nhất định sẽ bị bàn ra tán vào, còn làm cho những người không rõ đầu đuôi câu chuyện nghĩ cô sợ đối phương. Loại chuyện mất nhiều hơn được cô sẽ không làm.
Phó Yến Yến gật đầu cái hiểu cái không, cô bé không rõ lắm cơ hội theo lời cô là gì.
Những ngày tiếp theo, Kim Tú Châu an tâm ở nhà vẽ tranh, nếu phát hiện địa chỉ tòa soạn báo mới là vội vàng ghi nhớ, sau đó kiên nhẫn gửi tranh.
Hạ Nham đi học, trong nhà cũng yên tĩnh không ít, có điều rất nhanh cậu đã về kể rằng cậu có bạn mới.
Bạn mới của cậu họ Ngụy, “Ba mẹ cậu ấy đi công tác xa, bà nội đón cậu ấy sang đây sống. Lúc còn ở chỗ cũ cậu ấy đã học xong lớp một rồi, sang đây học tiếp lớp hai, bây giờ ngồi cùng bàn với con. Nhưng mà cậu ấy không thích nói chuyện, lúc nào cũng đọc sách, còn thích đọc sách hơn mẹ với em.”
Kim Tú Châu nghe vậy cũng không nghĩ nhiều, khen cậu: “Tiểu Nham thật giỏi giang, nhanh như vậy đã có bạn mới rồi.”
Hạ Nham còn vui vẻ nói: “Cậu ấy đẹp trai lắm, da trắng vô cùng, mà có mấy thứ cậu ấy nói con cũng không biết là gì.”
Sau đó quay đầu hỏi Giang Minh Xuyên, “Ba ơi, tên lửa là cái gì ạ? Còn cả trạm vũ trụ, quốc gia chúng ta có ạ?”
Giang Minh Xuyên trả lời cậu, “Quốc gia chúng ta có tên lửa, tạm thời chưa có trạm vũ trụ. Nhưng sau này nhất định sẽ có, đó là trạm thành lập trong vũ trụ, cụ thể thì ba cũng không rõ lắm.”
Hạ Nham “à” một tiếng, sau đó trề môi, “Hóa ra có mấy thứ này ạ, con cho rằng cậu ấy lừa con. Cậu ấy chê con ngốc, con mới bảo con ngốc nhất nhà, cậu ấy có bản lĩnh thì tới tìm em gái con mà nói.”
“…”
Phó Yến Yến mặt mày vô cảm nhìn cậu, chuyện này liên quan gì đến cô bé? Kim Tú Châu nghe xong phì cười, “Có rảnh thì dẫn cậu ấy tới nhà chơi, mẹ làm món ngon cho mấy đứa ăn.”
Hạ Nham vui mừng đáp: “Vâng.” Đây là lần đầu tiên cậu chủ động kết bạn.
Cũng không biết có phải do Kim Tú Châu cổ vũ hay không, cuối tuần Hạ Nham dẫn cậu bạn mới về nhà.
Ngày hôm trước Hạ Nham đã báo rồi, Kim Tú Châu còn dặn Giang Minh Xuyên sáng sớm ra ngoài mua đồ ăn, cô vào bếp làm một ít bánh xốp cuộn và sữa đông chưng đường.
Sau khi tới, cậu bé rất lễ phép chào, “Chào chú, chào cô, chào em gái.” Tay còn xách theo một túi lê.
Kim Tú Châu đặt điểm tâm trong tay xuống đĩa, “Chào cháu đồng chí nhỏ, mau vào nhà ngồi, sao còn mang theo trái cây, khách sáo quá rồi.”
Sau đó nói với Hạ Nham đang đổi giày bên cạnh: “Mau dẫn bạn con đi rửa tay, ăn bánh ngọt đi.”
Hạ Nham cười tươi rói rồi vô cùng kiêu ngạo nói với bạn mình: “Bánh mẹ mình làm ăn ngon lắm, cậu mau tới nếm thử.”
Giang Minh Xuyên sợ mình ở nhà khiến cho bạn con không được thoải mái, buổi sáng cơm nước xong thì chuẩn bị ra ngoài, nói có hẹn đi câu cá với người ta, buổi tối trở về nấu cá cho cả nhà.
Kim Tú Châu lại vào phòng bếp lấy sữa đông chưng đường ra, tổng cộng có ba bát. Đêm qua cô nói một tiếng với bếp trưởng Trương để chú ấy hỗ trợ tìm người mang ít sữa bò và băng, sáng nay mới lấy về.
Kim Tú Châu lại lấy một ít sữa mạch nha, muốn cho ba đứa nhóc uống thêm.
Ngụy Ninh Thanh thấy Kim Tú Châu hiếu khách như vậy, rất ngoan ngoãn nói: “Cô ơi, không cần rót đâu ạ, uống không hết.”
“Không sao đâu, uống không hết thì cô uống.”
Kim Tú Châu cầm bình sữa mạch nha đi vào bếp, để ba đứa trẻ ở trong phòng khách. Hạ Nham ngây ngốc cúi đầu ăn sữa đông, Ngụy Ninh Thanh nhìn chung quanh, cuối cùng tầm mắt dừng trên người Phó Yến Yến bên cạnh.
Sau đó hỏi Hạ Nham, “Đây là em gái mà cậu nói?”
Hạ Nham nghe vậy có chút chột dạ, nhưng vẫn ưỡn ngực ngẩng đầu nói: “Cậu đừng nhìn con bé còn nhỏ, con bé rất thông minh.”
Ngày hôm qua cậu mời Ngụy Ninh Thanh tới nhà chơi, Ngụy Ninh Thanh không đồng ý, cậu bèn nói có phải cậu ta sợ không so bằng em gái cậu không?
Sau đó Ngụy Ninh Thanh đã đồng ý tới.
Phó Yến Yến chả buồn để ý tới Hạ Nham, cô bé dùng ánh mắt nhìn đồ ngốc nhìn hai đứa, nếu tên nhóc kia có thể tin lời Hạ Nham nói, xem chừng cũng chẳng thông minh được bao nhiêu.
Kim Tú Châu rót sữa mạch nha cho bọn trẻ xong thì bảo bọn chúng tự chơi, còn cô vào bếp chuẩn bị cơm trưa.
Hạ Nham dẫn bạn mới vào phòng mình, còn chạy tới bếp hỏi Kim Tú Châu rằng cậu có thể mang tranh cô vẽ cho Ngụy Ninh Thanh xem không, Kim Tú Châu đồng ý thì Hạ Nham mới sang phòng lớn cầm mấy bức vẽ của Kim Tú Châu tới khoe khoang, “Đây là mẹ mình vẽ cả đấy, mẹ mình biết làm nhiều thứ lắm, mẹ còn biết làm thơ, cô Phương nhà hàng xóm còn khen mẹ mình viết hay đấy.”
“Kể cậu nghe, mẹ mình chưa từng được đi học, chỉ khi tới lớp xoá nạn mù chữ mới được học. Nếu mẹ được đi học đủ thì nhất định cũng là sinh viên. À, đây là mẹ mình thêu, rất đẹp phải không?”
Phó Yến Yến ngồi ở mép bàn chậm rãi múc sữa mạch nha uống, sữa đông là đồ lạnh, Kim Tú Châu không cho cô bé ăn nhiều.
Cô bé an tĩnh nghe cái loa phát thanh Hạ Nham kia kể sạch hết mọi chuyện trong nhà ra bên ngoài, nhưng may là cậu cũng không tính quá ngốc, không kể ra chuyện Kim Tú Châu gửi tranh vẽ cho các tòa soạn báo.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngụy Ninh Thanh lúc đầu đã hơi nghiêm túc, lúc này lại càng nghiêm túc hơn. Cậu bé cầm bức tranh cẩn thận ngắm, lại nhìn về phía bức thêu trong tay Hạ Nham, đôi lông mày nhíu chặt lại, sau đó nói một câu, “Mẹ cậu rất lợi hại.”
Hạ Nham đắc ý vểnh đuôi, “Đương nhiên rồi.”
Buổi trưa Kim Tú Châu nấu một bàn đầy thức ăn, móng heo kho tàu, sườn xào chua ngọt, cải thìa xào, miến xào và canh đậu.
Mấy đứa nhóc ăn no căng cả bụng, cơm nước xong lại chơi thêm một lát. Ngụy Ninh Thanh phải về nhà ngủ trưa, Kim Tú Châu bảo Hạ Nham tiễn bạn xuống lầu.
Người đi rồi, Phó Yến Yến mách lẻo với Kim Tú Châu, “Hạ Nham nói hết mọi chuyện trong nhà với người ta.”
Kim Tú Châu nghe xong phì cười, cô cũng biết chuyện Hạ Nham miệng rộng, “Không sao đâu, mẹ vừa gặp đã biết điều kiện trong nhà thằng bé kia rất tốt, tác phong cũng ngay thẳng, sẽ không có ý xấu.”
Phó Yến Yến nhíu mày, cô bé luôn cảm thấy cậu nhóc nọ có chút quen mắt. Sau đó mới nhớ ra, đó chẳng phải là người đàn ông đời trước ôm Đường Doanh ở bệnh viện sao?
Tuy rằng hiện tại nhìn cậu ta còn nhỏ, nhưng cô bé tuyệt đối sẽ không nhận lầm vì mặt mày cậu ta tương tự lúc lớn. Khóe miệng lộ ra một nụ cười tràn đầy thâm ý. Cô bé thấy chuyện này rất thú vị, đời này Hạ Nham và cậu bạn này lại trở thành bạn bè.
Khi Hạ Nham về miệng vẫn còn tươi cười hớn hở. Kim Tú Châu đang dọn dẹp trong bếp, Phó Yến Yến nhịn không được hỏi: “Sao anh với anh ấy lại trở thành bạn tốt?”
Kỳ thật điều cô bé muốn hỏi hơn là, ‘cảm giác hai người các anh đâu có chỗ nào giống bạn tốt?’
Hạ Nham tự hào nói: “Người khác bắt chuyện thì cậu ấy không thèm để ý, mà khi anh nói chuyện thì cậu ấy lại đáp lại.”
Phó Yến Yến bất ngờ nhìn cậu, “Vậy anh nói gì?”
“Anh nói, con nhóc hơn mình hai tuổi, hay cậu gọi mình là anh đi? Như vậy cậu sẽ có thêm một đứa em gái, có phải rất vui không?”
“…”
Hạ Nham còn đang nói: “Cậu ấy bảo anh đừng nói nữa, quá ồn ào. Nhưng cũng tính là trả lời anh rồi, đúng chưa?”
“…”
Phó Yến Yến mặt vô cảm nghe những lời này, sau đó để lại cái bóng lưng cho cậu, xoay người đi thẳng. Hóa ra đứa ngốc chính là mình, vậy mà còn chờ mong thằng nhóc này sẽ nói ra câu lợi hại gì.
Hạ Nham vẫn còn đắm chìm trong niềm vui sướng của chính mình. Hôm nay ba mẹ nhiệt tình chiêu đãi bạn của cậu như vậy làm cậu cảm thấy ba mẹ thực sự yêu thương cậu, cảm giác siêu cấp hạnh phúc.
——
Ngụy Ninh Thanh cầm một túi điểm tâm trở về nhà.
Cậu không ở tòa nhà bên này mà đi tới tòa nhà cũ ở hướng cổng lớn bên kia. Trước kia chỗ này là nhà ăn và dãy nhà tập thể, sau đó bị dỡ bỏ. Nhà ăn và người ở nhà tập thể đều dọn đi, chỉ còn lại có mấy căn nhà có sân vườn.
Ngụy Ninh Thanh đi đến một căn nhà ở giữa, đẩy cửa sân ra, nhìn thấy bà nội đang chăm sóc hoa cỏ trong vườn. Thấy cậu về, bà ngẩng đầu, trên mặt lộ ra nụ cười hiền từ, “Về rồi à? Đi chơi vui không cháu?”
Ngụy Ninh Thanh gật đầu, “Vui ạ, mẹ cậu ấy còn bảo cháu mang một ít bánh ngọt tự làm về.” Nhưng trên mặt cậu lại không có biểu cảm gì.
Trần nữ sĩ cười bất đắc dĩ, buông cái xẻng trong tay xuống, sau đó xoay người đi qua thùng nước bên cạnh rửa tay, “Buổi trưa ăn món gì? Người nhà Tiểu Nham thế nào?”
“Ăn móng heo, sườn, miến, rau xanh và đậu phụ. Mẹ cậu ấy còn làm sữa đông, còn cả sữa mạch nha, Hạ Nham còn cho con xem tranh mẹ cậu ấy vẽ…”
Ngụy Ninh Thanh kể hết mọi chuyện mình gặp ở nhà Hạ Nham.
Tuy rằng ngữ khí cháu trai không có gì thay đổi, nhưng Trần nữ sĩ cũng có thể cảm nhận được người nhà Hạ Nham có thái độ trân trọng và nghiêm túc với cậu. Bà có thể tưởng tượng ra đây là một gia đình rất giàu tình yêu thương, bằng không sẽ không phí nhiều tâm tư chuẩn bị những thứ này.
Hai vợ chồng Giang Minh Xuyên không biết cháu trai bà là con cái nhà ai, nhưng Trần nữ sĩ biết Hạ Nham là con trai của Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu, cũng vì nguyên nhân này bà mới có thể cổ vũ cháu trai chơi chung với Hạ Nham. Bà cũng không biết rõ Giang Minh Xuyên lắm, chỉ nghe ông nhà mình kể sơ một hai lần. Nhưng bà lại biết khá rõ Kim Tú Châu. Từ khi mở lớp xoá nạn mù chữ tới nay, cô chưa bao giờ vắng mặt, cho dù bị sốt mặt đỏ bừng cũng sẽ vẫn lên lớp nghe giảng bài, nghiêm túc ghi chép, luôn luôn ngồi ở hàng ghế đầu.
Cũng vì thấy thái độ siêng năng học tập của cô mà bà mới có thể thay đổi phương pháp giảng dạy ban đầu. Dần dà bà dạy một số nội dung cao siêu hơn, chứ trước đó bà chỉ định dạy tính toán cơ bản.
Em gái Hạ Nham cũng rất ngoan, trong lớp học chưa bao giờ quấy khóc, ngoan ngoãn ngồi trên đùi mẹ nghe giảng. Bà thậm chí còn cảm thấy con bé đó học còn tốt hơn phần lớn học sinh trong lớp.
Có người nhà tốt như vậy thì hẳn là Hạ Nham không thể kém được. Quả nhiên, lời cháu trai nói chứng minh ánh mắt bà không nhìn lầm.
Cháu trai của bà nhỏ như vậy đã phải chịu đựng nhiều thứ, hai vợ chồng già nhà bà cũng không biết còn sống được mấy năm nữa, chỉ hy vọng có thể che chở được cho thằng bé thêm vài năm.
“Hạ Nham là đứa bé ngoan, người nhà của thằng bé cũng rất tốt, cháu có thể chơi với thằng bé thân hơn một chút.”
Ngụy Ninh Thanh biết bà nội đều muốn tốt cho cậu, ngoan ngoãn “Vâng” một tiếng. Trần nữ sĩ xoa đầu cậu, ánh mắt mang theo vài phần đau lòng.
——
Kim Tú Châu gần đây có hơi sốt ruột, mười mấy phong thư gửi đi đã gần một tháng rồi mà còn chưa nhận được lời hồi âm nào.
Tuy rằng cô luôn tự nhủ mình phải bình tĩnh, làm gì có chuyện thành công ngay lần đầu được, nhất định tranh mình vẽ vẫn còn chỗ chưa ổn, sửa lại là được.
Vì thế Kim Tú Châu vừa lo lắng chờ mong vừa tiếp tục nỗ lực vẽ thêm nhiều tranh. Cô còn mượn thêm mấy quyển sách, nghiêm túc nghiên cứu phong cách và đặc điểm của tranh vẽ trong đó.
Cả nhà thấy cô chịu khó như vậy cũng không dám quấy rầy cô. Giang Minh Xuyên lúc đầu còn không xem trọng, giờ dần dần chủ động giúp cô tìm kiếm thông tin của các tòa báo, tỷ như báo này ưa chuộng thể loại văn chương nào, báo kia có xu hướng yêu thích gì, anh dựa vào đó giúp cô phân tích gu tranh vẽ của họ.
Ngay lúc muôn vàn cảm xúc lẫn lộn thì Kim Tú Châu nhận được bức thư hồi âm đầu tiên của một tòa soạn báo.
Thư này Phương Mẫn nhận giúp cô. Lúc ấy Kim Tú Châu đang ở trong nhà vá quần cho Hạ Nham. Cũng chẳng biết Hạ Nham ngồi lên loại ghế gì mà mông quần luôn bị rách, lúc trước Kim Tú Châu còn dùng chỉ đồng màu mạng lại để không nhìn ra được, nhưng hiện giờ cô đã học được cách lười biếng, tìm luôn một miếng vải vụn vá lên, trên mông có nguyên một miếng vải khác màu.
Dù sao thì rất nhiều trẻ con đều mặc như vậy.
Khi Phương Mẫn sang nhìn thấy Hạ Nham mặc cái quần vá kia, không nhịn được kinh ngạc một hồi.
Kim Tú Châu nhiệt tình mời cô ấy ngồi, còn mình đứng dậy đi rót trà cho khách. Phương Mẫn bảo cô đừng bày vẽ như thế, “Chị chỉ tới đây chuyển thư thôi, vừa rồi đi gửi bản thảo thì thấy em có thư, tiện đường nhận hộ em.” Nói rồi đưa phong thư cho cô.
Kim Tú Châu còn chưa kịp phản ứng, suy nghĩ đầu tiên trong đầu là người nhà ở quê lại tìm cô khóc than đòi tiền hay gì, nhưng rất nhanh cô đã cảm thấy không đúng, người dưới quê hẳn là không biết cô hiện giờ ở đâu.
Cô ngơ ngác nhận phong thư, mãi tới khi nhìn thấy tên người nhận là “Hồng Mai cư sĩ”, mới thấy sửng sốt.
Trong nhà Phương Mẫn còn có việc, không ngồi lại lâu. Lúc cô ấy đi rồi, Kim Tú Châu vẫn còn choáng váng. Vẫn là Phó Yến Yến bình tĩnh nhận lấy bức thư trong tay cô mở ra giúp.
Kim Tú Châu siết chặt hai tay, ngồi bên cạnh căng thẳng nhìn.
Phó Yến Yến rút giấy bên trong phong thư ra. Mới rút được một nửa thì mấy tờ giấy bên trong đều rơi cả xuống đất.
Đôi mắt hai mẹ con đồng thời sáng bừng, cũng không đọc thư mà đếm tiền trước, tổng cộng là hai đồng.
Lúc vuốt tiền, tâm tình Kim Tú Châu khôi phục vài phần, sau đó cô mở thư ra xem. Là chủ biên tòa báo viết, trong thư nói bọn họ rất thích tranh của Kim Tú Châu, thông báo rằng hai bức tranh đã được bọn họ sử dụng, hai đồng là tiền nhuận bút, hơn nữa tòa soạn bọn họ hy vọng có thể hợp tác lâu dài với Kim Tú Châu… vân vân, đồng thời còn gửi kèm một bản hợp đồng hợp tác.
Kim Tú Châu chỉ muốn viết thư trả lời ngay lập tức, may có Phó Yến Yến ngăn cản cô, bình tĩnh nói: “Đừng vội, nói không chừng còn có báo khác nữa, chúng ta chờ một chút.”
Kim Tú Châu bị kích động nên mất bình tĩnh, nghe vậy thì lập tức đồng ý, “Đúng thế, đúng thế, chúng ta chờ một chút.”
Có điều mặt cô lại cười tươi như hoa. Cô chưa từng nghĩ rằng bản thân mình có xuất thân thấp hèn, chỉ là một thiếp thất hèn mọn mà lại có ngày có thể kiếm tiền bằng nghề vẽ tranh, chuyện này nói ra chỉ sợ không ai tin.
Phó Yến Yến cũng có chút xúc động, dù gì lúc Kim Tú Châu nói mình muốn gửi tranh đi thì chưa ai tin tưởng cả. Không ngờ cô thật sự làm được, mỗi ngày cô đều vùi đầu vẽ tranh, ngón tay biến dạng vì cầm bút mà cũng chỉ xoa bóp rồi lại tiếp tục vẽ. Chỉ mới hơn một tháng mà trong nhà đã có mấy trăm bản phác thảo.
Phó Yến Yến cảm thấy chỉ với tính kỷ luật và sự chăm chỉ này của cô thì dường như làm gì cũng sẽ thành công.
Phó Yến Yến đoán không sai, rất nhanh Kim Tú Châu đã liên tục nhận được thư các báo khác gửi tới, trong đó còn có một tờ báo có tiếng trên cả nước.
Người ta cũng rất nghiêm túc, ngoại trừ biểu đạt ý muốn hợp tác, còn gửi đến một quyển sách, nói quyển sách này sắp sửa được tái bản, bên trong yêu cầu một số tranh minh họa. Họ thấy cô vẽ bút lông rất đẹp thì hỏi cô có thể dùng bút lông vẽ một số tranh cổ phong đặc trưng không, đồng thời đưa ra một chế độ đãi ngộ hậu hĩnh.
Kim Tú Châu mở quyển sách kia ra xem qua. Đó là một quyển văn xuôi cổ đại, hiện giờ cô đã có chút hiểu biết về nơi này. Tại đây đã từng tồn tại rất nhiều triều đại giống như triều Đại Cảnh vậy, mọi người gọi chung là triều đại phong kiến. Còn giờ là thời đại mới do nhân dân làm chủ.
Có mấy chương mô tả các cảnh tượng cô đã trải qua. Cô cảm thấy chuyện này quá đơn giản, hai ba ngày là có thể giải quyết toàn bộ.
Tổng số tiền nhuận bút đầu tiên Kim Tú Châu nhận được là mười lăm đồng, cô vẫn nhớ chuyện Lưu Hồng Nguyệt tố cáo cô lần trước.
Việc này do Tiền Ngọc Phượng kể cho cô rằng hôm đó có một chị đồng nghiệp tình cờ có mặt ở đó, chính tai nghe được Lưu Hồng Nguyệt tố cáo cô.
Kim Tú Châu cầm mười đồng tiền, tới Cung Tiêu Xã mua một túi bột mì, đường đỏ và táo đỏ, sau đó về nhà làm một nồi lớn bánh táo đỏ.
Bánh táo đỏ được cắt thành từng miếng vuông nhỏ rồi bỏ tất cả vào trong giỏ. Cô dẫn theo con gái hiên ngang, khí phách tới khu nhà Lưu Hồng Nguyệt ở.
Kim Tú Châu bắt đầu gõ cửa từng nhà tặng bánh táo đỏ, bắt đầu từ tầng một. Khi người ta ra mở cửa, Kim Tú Châu hỏi: “Xin hỏi Lưu Hồng Nguyệt sống ở tầng trên phải không ạ?”
Tuy rằng người phụ nữ mở cửa hơi nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu, “Đúng vậy, có chuyện gì?”
“Vậy là tốt rồi, đây là bánh táo đỏ em tặng chị. Lúc trước em làm việc ở nhà ăn, sau đó công việc bị người ta tố cáo nên không làm được nữa, bây giờ em viết bài gửi các tòa soạn báo. Đây là bánh em dùng tiền nhuận bút đầu tiên tòa soạn trả để mua nguyên liệu làm, chỉ muốn gửi lời cho người nào đó rằng người có bản lĩnh thì ở đâu cũng đều có thể dùng tài năng của mình kiếm sống, bánh táo đỏ này vừa làm xong, còn nóng hổi, hy vọng chị thích.”
“…”
Khi người kia vẫn còn đang ngơ ngác cô lại gõ cửa nhà bên cạnh, sau đó lặp lại lời kia một lần.
Chờ tới khi Kim Tú Châu đi lên tầng trên, hai người hàng xóm hai mặt nhìn nhau, sau đó họ đều hiểu ý nhau qua ánh mắt.
Kim Tú Châu tặng hết một lượt cả tòa nhà. Khi phát xong hết thì mới trở lại tầng ba, sau đó gõ vang cửa nhà Lưu Hồng Nguyệt.
Lưu Hồng Nguyệt mở cửa, thấy Kim Tú Châu thì sững sờ, nhíu mày hỏi thẳng thừng: “Cô đến đây làm gì?”
Kim Tú Châu nhìn cô ta, sắc mặt hơi lạnh lùng, bình tĩnh nói: “Lưu Hồng Nguyệt, khi tôi vừa tới đây chị đã muốn tôi mất mặt, sau đó lại sai con trai chị xúi giục người khác bắt nạt con trai tôi. Vốn dĩ tôi không muốn tính toán với chị, nhưng tôi rộng lượng không có nghĩa là tôi dễ bị ức hiếp, con giun xéo lắm cũng oằn. Hôm nay tôi tới đây là muốn nói với chị, Kim Tú Châu tôi là người có bản lĩnh, không có công việc ở nhà ăn, tôi cũng có thể dùng năng lực của mình viết bài kiếm tiền, mà chị lại chỉ có thể ở sau lưng ghen ăn tức ở rồi dùng một số thủ đoạn không quang minh chính đại.”
Nói đến câu sau cô còn cố ý cao giọng. Cô nói những lời này thì vẫn phải đề phòng, không tiết lộ chuyện vẽ tranh cho tòa soạn, chỉ nói là viết văn, sợ sau này lại bị người ta hãm hại.
“Tôi cảnh cáo chị, đây là lần cuối cùng, quá lắm ba lần. Lần sau nếu gặp phải chuyện như thế này, tôi sẽ đổ hết lên đầu chị.” Nói xong câu đó thì cô dẫn con gái bỏ đi.
Lưu Hồng Nguyệt thấy tầng trên tầng dưới có không ít người đang đứng thì mặt lúc xanh lúc trắng, vội vã lớn tiếng nói: “Cô nói bậy bạ gì vậy? Việc ở nhà ăn nào chứ? Đừng vu khống người tốt.” Cô ta giả vờ không hiểu.
Kim Tú Châu cười lạnh quay đầu lại, “Có phải chị làm hay không trong lòng chị rõ nhất, mà trong lòng tôi cũng hiểu. Dám làm mà không dám nhận, nếu chị chỉ có chút bản lĩnh này, tôi khuyên chị đừng mang tên Lưu Hồng Nguyệt nữa, đổi thành Lưu Đỏ Mắt thì hợp hơn.”
Kim Tú Châu không có cách nào đưa ra chứng cứ, nhưng chỉ bằng vào những lời này của cô cũng đã đủ để gán tội cho Lưu Hồng Nguyệt.
Phía sau Lưu Hồng Nguyệt tức giận hét lớn, “Kim Tú Châu, cô có bản lĩnh thì nói rõ ràng, bằng không tôi sẽ báo với lãnh đạo…”
Kim Tú Châu không thèm để ý, dẫn con gái xuống lầu đi khỏi.
Đám phụ nữ vây quanh cửa cầu thang hóng chuyện, lúc thấy cô tới thì vội vàng nhường đường. Những người này chính là những người Kim Tú Châu vừa mới tặng bánh ngọt.
Họ nhìn Kim Tú Châu và Lưu Hồng Nguyệt với ánh mắt đầy tò mò và phấn khích. Lúc nãy khi Kim Tú Châu gõ cửa nói mấy câu kia họ đã đoán được, hóa ra cô ấy chính là người lúc trước làm việc ở nhà ăn. Nghe nói lúc đầu là bếp trưởng Trương tiến cử, vốn dĩ các cô còn ngầm ghen ghét, mỉa mai không biết có giỏi giang đến mức nào. Vừa rồi ăn miếng bánh cô ấy tặng, vừa thơm vừa mềm xốp, trước nay chưa từng được ăn món nào ngon như vậy, còn ngon hơn nhiều bánh quy mua ở Cung Tiêu Xã. Bảo sao cô ấy có thể làm việc ở nhà ăn.
Các chị này cũng không ngốc. Sau màn thể hiện của cô gái này thì cho dù là đồ ngốc cũng có thể đoán được là Lưu Hồng Nguyệt tố cáo làm cô ấy mất việc, nhưng giờ người ta lại có bản lĩnh viết bài gửi tòa soạn kiếm tiền, còn cố ý tới cửa châm chọc và cảnh cáo Lưu Hồng Nguyệt, thể diện của Lưu Hồng Nguyệt đã bị vứt sạch.
Mấy người che miệng thì thầm to nhỏ, Lưu Hồng Nguyệt muốn mắng người, nhìn hàng xóm tầng trên tầng dưới chỉ trỏ mình thì vừa cuống vừa giận, hung hăng ném lại một câu, “Nhìn cái gì mà nhìn? Người khác nói cái gì cũng tin phải không?” Rồi xoay người đóng sầm cửa lại.
Thấy thế, có người bĩu môi, “Xì” một tiếng, “Ghét nhất loại người chơi xấu sau lưng thế này.”
“Chơi xấu cũng vô dụng, người ta có bản lĩnh hơn.”
“Nực cười thật, người ta lại kiếm được việc tốt hơn.”
Có người thậm chí chưa hóng hết chuyện đã vội đi đến chỗ bạn thân của mình chia sẻ tin tức này.
Chưa tới nửa ngày, Tiền Ngọc Phượng đã hứng thú bừng bừng tìm tới cửa, hỏi Kim Tú Châu chuyện xảy ra buổi sáng.
Thấy Kim Tú Châu thừa nhận, chị ta lập tức giơ ngón cái, “Em vẫn là đỉnh nhất!”
Cách làm này còn gay cấn hơn cả việc đến tận cửa mà gây sự, thế cho nên khi chị ta nghe tin Kim Tú Châu kiếm được việc ở tòa soạn báo còn kiếm được tiền thì không thể ghen ghét nổi, ngược lại còn thấy nhẹ nhõm.
Kim Tú Châu đắc ý nhướng mày, nếu như Lưu Hồng Nguyệt tìm lãnh đạo phản ánh việc này thì cô cũng chẳng sợ. Cô đâu có nói rõ là Lưu Hồng Nguyệt tố cáo, đều do mọi người tự đoán được. Cô kiếm được tiền nên vui vẻ mới mời người ta ăn bánh mình làm, duy chỉ không cho Lưu Hồng Nguyệt mà thôi, nếu đi báo cáo thì cũng chỉ có thể nói cô lòng dạ hẹp hòi.
Không riêng gì Tiền Ngọc Phượng nghe thấy việc này, chiều tối Giang Minh Xuyên về nhà cũng biết chuyện, anh ngồi ở trên ghế, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu bị anh nhìn thì thấy phiền, nhịn không được học theo Tiền Ngọc Phượng mà mắng một câu: “Có chuyện thì nói mau, có rắm thì đánh nhanh đi!”
Giang Minh Xuyên nhìn cô, cuối cùng lắc đầu, thở dài, “Không có gì.”
Không có gì để nói, dù sao chuyện cũng đã xảy ra, hiện giờ toàn thể bộ đội không riêng gì lãnh đạo đã biết việc này. Binh lính cấp dưới không biết rõ chuyện lắm cũng một truyền mười, mười truyền trăm, bọn họ không biết tên Kim Tú Châu, chỉ biết là vợ Giang Minh Xuyên, làm cho giờ anh đi trên đường cũng bị người ta nhìn ngó.
Kim Tú Châu lườm anh một cái, “Còn không phải tại anh không thương em sao, nếu anh biết thương em thì người ta cũng đâu đến mức phải tự mình ra mặt.” Dù sao ngàn sai vạn sai, miễn sao không phải lỗi của cô.
Giang Minh Xuyên lau mặt. Anh có cảm giác khổ mà không nói nên lời, tại sao chuyện này lại dính dáng đến anh? Những gì có thể làm anh đều đã làm.
“Trước khi làm ra chuyện này em không thương lượng với anh.”
Kim Tú Châu hừ một tiếng, “Còn chẳng phải sợ anh mệt nên không muốn làm anh nhọc lòng sao, lòng tốt của em lại bị coi thành lòng lang dạ sói.”
Giang Minh Xuyên: “…” Cạn lời với cô.
Buổi tối ngày hôm đó, chồng Lưu Hồng Nguyệt dẫn theo con trai đến tận cửa xin lỗi.