Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 35
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi nghe câu hỏi này, Giang Minh Xuyên im lặng một lát. Lưu Cảnh Chi đi đằng trước, mãi lâu sau vẫn chưa nghe thấy câu trả lời nên trong lòng hơi có chút thất vọng. Nhưng khi cô bước lên bậc thang cuối cùng, phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp của chú ấy: “Hai ngày nữa cháu sẽ biết.”
Tim Lưu Cảnh Chi đột nhiên đập nhanh hơn, cô theo bản năng quay đầu lại nhìn chú ấy. Người đàn ông phía sau cũng đang nhìn cô, trong ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng và cưng chiều hiếm thấy. Mà sự dịu dàng và cưng chiều này lại không giống như khi chú ấy nhìn thím, cô cũng không diễn tả được là khác như thế nào, chỉ cảm giác giống ánh mắt chú ấy nhìn bọn trẻ.
Lưu Cảnh Chi đi đến cửa nhà mình, vừa đẩy cửa vào vừa tạm biệt chú họ. Cửa vừa mở ra đã thấy cha mẹ và mợ ngồi trong phòng khách.
Nhìn thấy mợ, vẻ mặt Lưu Cảnh Chi càng thêm lạnh nhạt.
Giang Minh Xuyên đứng bên cạnh rất nhanh đã nhận ra điều này, theo tầm mắt cô nhìn vào trong phòng. Hai vợ chồng Lưu Cần thấy họ về, vội đứng dậy ra chào hỏi: “Đã về rồi à?”
Người phụ nữ trong phòng ngồi im, dùng ánh mắt chẳng hề thân thiện đánh giá Giang Minh Xuyên.
Giang Minh Xuyên khẽ nhíu mày, có chút không thoải mái. Anh tương đối nhạy bén với cảm xúc của người khác, nhận ra ánh mắt thù địch của người phụ nữ này dành cho anh.
Anh nhìn về phía hai vợ chồng Lưu Cần, họ có hơi xấu hổ cười với anh, rồi giới thiệu: “Đây là mợ của bọn trẻ.”
Giang Minh Xuyên ừ một tiếng, không nói gì thêm: “Đưa Cảnh Chi bình an về nhà rồi, em đi trước.”
Lưu Cần cười nói: “Ừ, em về cẩn thận.”
Khi nói lời này, Tống Tiểu Như bên cạnh lén nhéo eo ông ta. Lưu Cần môi mấp máy, rốt cuộc vẫn không hỏi thành lời.
Giang Minh Xuyên vờ như không thấy gì, xoay người rời đi.
Chờ người đi rồi, Tống Tiểu Như mới tức giận hỏi: “Bảo anh hỏi một câu khi nào bọn họ đi, sao anh lại nhát gan thế?”
Tâm trạng của Lưu Cần cũng không hề vui: “Sao mình không hỏi đi?”
Lưu Cảnh Chi nhìn cha mẹ, không nhịn được nói: “Có chuyện gì vậy ạ?”
Lưu Cần cũng dịu giọng lại: “Không có gì, mau về phòng nghỉ ngơi chút đi con, lát nữa rồi làm cơm tối.”
Lưu Cảnh Chi gật đầu, vốn định nói mình đã ăn ở ngoài rồi, nhưng nghĩ đến em gái ở nhà, mợ cũng ở đây nên cô không nói gì, chỉ đáp vâng.
Ai ngờ chưa đi được mấy bước, mợ cô đã lên tiếng với giọng điệu kỳ cục: “Nghe nói hôm nay cháu ra ngoài chơi? Sao lại không dẫn em gái cháu theo?”
Lưu Ái Hoa đang ngồi trong phòng cũng sớm nghe tiếng chị gái đã về nhưng cô ta không định ra ngoài. Thấy mợ đứng về phía mình, cô ta hậm hực mở cửa đứng đó, khoanh tay nhìn chị gái với vẻ oán giận.
Lưu Cảnh Chi mím môi, không nói lời nào.
Lưu Cần đã sớm bất mãn với nhà em vợ này, tức giận đáp: “Chơi gì mà chơi? Cùng chú thím ấy ra ngoài mua sách, được rồi, Cảnh Chi về phòng đi.”
Vu Hà Lệ hừ một tiếng: “Ma mới tin? Mua sách gì mà lâu như vậy? Chả biết ở ngoài ăn món gì ngon.”
Lưu Ái Hoa nghe vậy, lập tức xị mặt ra, tức giận chạy đến chất vấn Lưu Cảnh Chi: “Chị nói xem, hôm nay chị đi ăn món gì ngon?”
Nếu là trước kia, khi bị hỏi vậy Lưu Cảnh Chi nhất định sẽ nhịn nhục, nhưng hôm nay được nghe thím họ kể rất nhiều chuyện đã trải qua trong doanh trại, đặc biệt là cách đáp trả người báo cáo thím ấy. Lúc đó trong lòng cô vô cùng kích động. Thím bảo cô rằng rất nhiều người thích bắt nạt kẻ yếu, nếu không đáp trả, càng ngày sẽ càng có nhiều người bắt nạt mình.
Nghĩ đến đây, cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía mợ: “Cháu ăn món gì ngon thì không biết, chỉ biết là nếu không phải hồi đó cậu lái xe đâm chết người thì giờ gia đình chúng cháu vẫn đang ở căn nhà hai tầng, tiền tiêu cũng không hết, ba cháu cũng sẽ vẫn là công nhân chính thức trong nhà máy cơ khí.”
Lưu Ái Hoa vốn đang tức giận, nghe nói vậy thì đứng sững lại: “Căn nhà hai tầng gì đấy? Gì mà tiền tiêu không hết?”
Lưu Cảnh Chi không nói thêm nữa, đi thẳng về phòng.
So với việc biết chị gái ăn gì ngon, cô ta quan tâm đến căn nhà hai tầng hơn, vội vã chạy theo chị gái mà hỏi: “Chị mau nói đi, căn nhà lớn hai tầng gì đấy? Tiền tiêu không hết gì nữa? Nhà chúng ta trước kia là căn nhà lớn sao? Còn có rất nhiều tiền nữa à? Nhà ở đâu? Tiền ở đâu?”
Lưu Cảnh Chi đáp lại một câu: “Em đi hỏi mợ đi, mợ biết rõ hơn chị.” Nói xong thì đi mất.
Lưu Ái Hoa vội nhìn về phía Vu Hà Lệ: “Mợ, căn nhà của gia đình cháu ở đâu?”
Vu Hà Lệ lộ vẻ lúng túng: “Ở… Ha ha ha… nhà cửa gì đâu, đừng nghe chị cháu nói linh tinh.”
“Chị ta sẽ không nói linh tinh đâu. Chị ta chưa bao giờ nói dối. Chị ta bảo do cậu đâm chết người nên nhà cháu mới không còn nhà ở, cậu đâm chết người thì liên quan gì nhà cháu? Vì sao lại bắt nhà cháu bồi thường?”
“Con bé này, sao lại vô tâm đến thế chứ? Chúng ta là người nhà với nhau mà.”
“Người nhà gì chứ, cháu không có người nhà như vậy! Được rồi, mợ thừa nhận rồi, là các người làm hại nhà cháu không còn nhà ở, hóa ra nhà cháu trước kia là căn nhà hai tầng rộng lớn!”
Cô ta càng thêm kích động: “Mợ đền căn nhà cho tôi đi! Mợ đền đi! Đền cho tôi! Tôi không muốn ở cái xó này nữa, tôi muốn sống trong căn nhà lớn.”
Tống Tiểu Như sợ nhất là con gái út khóc lóc, vội vàng khuyên bảo: “Chuyện đã qua rồi, đã qua rồi, nhà chúng ta giờ cũng có chỗ ở rồi mà.”
Lời này không khuyên còn đỡ, nói ra càng làm cơn giận của Lưu Ái Hoa bùng lên. Cô ta đẩy mẹ ra: “Cũng tại người đàn bà ngu xuẩn như mẹ! Nếu không phải em trai mẹ đâm chết người, nhà chúng ta sao phải rúc ở cái xó này? Mẹ cút đi cho tôi, cút về nhà em trai mẹ ấy, tôi không cần mẹ! Sao mẹ không chết đi? Mẹ khiến cả nhà chúng tôi khổ quá…”
Lưu Cảnh Chi nghe thấy mấy lời này vội vàng chạy ra, thấy hơi hối hận đã nói câu nói kia.
Vu Hà Lệ thấy không ổn, nhân cơ hội chuồn mất. Lưu Ái Hoa tức giận muốn đuổi theo, lại bị hai vợ chồng Lưu Cần Tống Tiểu Như cản lại. Lưu Ái Hoa ngồi phịch xuống đất, gân cổ lên khóc lóc om sòm, chỉ vào mẹ mà mắng: “Mẹ là cái đồ sao chổi! Mẹ là cái đồ sao chổi! Tôi ghét mẹ lắm! Tất cả là tại mẹ! Tất cả đều là lỗi của mẹ!”
Rồi lại quay đầu mắng Lưu Cần: “Sao ba lại cưới bà ta? Ba có tiền cưới ai mà chẳng được, sao lại cưới về một người phụ nữ xấu như vậy, ba nhìn chuyện tốt mà bà ta làm đi! Sinh tôi ra cũng xấu như vậy, còn khiến mọi chuyện trong nhà nát bét hết cả, tôi hận các người, những thứ đó vốn là của tôi, vốn là của tôi ——”
Tống Tiểu Như không ngờ có ngày đứa con gái út mà mình yêu thương lại nguyền rủa mình như vậy, ôm mặt khóc nức nở, sau đó quay đầu nhìn về phía con gái lớn: “Con vừa lòng chưa? Thế này con đã vừa lòng chưa???”
Lưu Cảnh Chi nghe vậy, mặt tái đi.
“Hôm nay ra ngoài một chuyến, đã bắt đầu chê chúng ta rồi đúng không?”
Đôi mắt Lưu Cảnh Chi đỏ lên: “Con không có.”
Tống Tiểu Như quay đầu, không muốn nghe cô giải thích.
Lưu Cảnh Chi cảm thấy hụt hẫng. Cô cúi đầu, rõ ràng mợ mỉa mai cô trước, cô chỉ phản kháng lại một chút thôi. Thím bảo cô rằng khi bị người khác ức hiếp, dù là hành động hay lời nói, cũng phải dũng cảm phản kháng. Ngay cả hai đứa trẻ nhà thím cũng hiểu đạo lý này, cô cũng cảm thấy đúng.
Vì sao khi cô bị mợ ức hiếp thì mẹ không ra mặt giúp cô, mà giờ không trách mợ lại trách cô? Cô rất muốn hỏi mẹ một câu rằng rốt cuộc con có phải con ruột của mẹ không? Khi nghĩ đến đó thì hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống, làm sao có thể nhổ bỏ?
Lưu Cảnh Chi không ngốc, trái lại cô rất thông minh. Cô vẫn luôn cảm thấy tình thương của cha mẹ dành cho cô luôn kèm theo sự xa cách và khách sáo, thiếu đi sự thân mật, không giống như lúc họ đối xử với em gái.
Cô nghĩ đến người chú họ luôn yêu thương mình. Trước kia cô còn lo lắng chú ấy có ý đồ gì xấu, nhưng giờ thấy ngay cả thím và hai đứa nhỏ cũng thân thiết với cô thì cảm giác nghi ngờ ấy càng trở nên mạnh mẽ.
Rốt cuộc, vì sao cùng là cháu gái họ, chú họ và thím chỉ đối tốt với một mình cô? Họ chỉ là bà con xa, mà cha mẹ cũng không tiêu nhiều tiền vậy cho cô… Còn nữa, cô trông không hề giống cha mẹ, còn em gái nhìn qua là có thể nhận ra là con của cha mẹ.
——
Trên đường trở về, Giang Minh Xuyên kể chuyện gặp mợ của Lưu Cảnh Chi ở nhà Lưu Cần. Khi nói tới đây anh cau chặt mày.
Kim Tú Châu hỏi anh: “Sao vậy anh, người này không tốt à?”
Giang Minh Xuyên lắc đầu: “Cũng không hẳn, nhưng ánh mắt người này nhìn anh luôn thiếu thiện cảm.”
Kim Tú Châu suy đoán trong lòng: “Vậy hẳn là biết thân thế em gái.”
Cô đột nhiên nghĩ tới gì đó, hỏi một câu: “Em nhớ anh đã nói hai vợ chồng Lưu Cần từ tỉnh X chuyển đến đây, lẽ ra không có thân thích nào ở đây.”
Giang Minh Xuyên nói: “Hay bà ta tới chúc Tết?”
“Chúc Tết mà chỉ tới một mình à?”
Giang Minh Xuyên nhíu mày, nhớ lại cảnh tượng vừa rồi anh thấy trong phòng khách nhà họ Lưu. Căn phòng ấy rất nhỏ, nhìn lướt qua là có thể thấy rõ chỉ có một mình bà mợ đó, hơn nữa bà ta cũng không mang quà chúc Tết tới.
Kim Tú Châu phân tích cho anh: “Mẹ anh là người suy xét chu toàn. Mấy ngày nay em suy nghĩ, nếu mẹ giao em ấy cho hai vợ chồng Lưu Cần nuôi nấng, chắc chắn sẽ không để hai người đó chịu thiệt. Chưa nói đến nhà cao cửa rộng, nhưng ít nhất cũng không thể nào chen chúc trong một căn nhà nhỏ hẹp, xập xệ như vậy được. Hơn nữa, theo em thấy, quần áo của đứa con út nhà họ cũng không phải là đồ tươm tất. Nếu nói không muốn chi tiêu cho quần áo thì cũng tạm coi là hợp lý. Nhưng anh nhớ bữa cơm hôm qua không? Dù có tiết kiệm đến mấy thì trong chuyện ăn uống cũng không nên quá kham khổ như vậy chứ? Hình như nhà họ thật sự khó khăn.”
Giang Minh Xuyên đương nhiên cũng đã nghĩ đến những điều này, anh vẫn luôn nghĩ rằng cha mẹ nuôi của em gái gặp phải khó khăn gì đó, cho nên từ khi có lương, tháng nào anh cũng đều đặn gửi tiền về cho gia đình họ, hy vọng cuộc sống của em gái tốt hơn.
Kim Tú Châu lại nói: “Cuộc sống của em gái anh tuy không sung sướng giàu có nhưng cũng không đến mức thiếu thốn. Tuy nhiên không thể nói là một cuộc sống vui vẻ được. Nhất định những người trong nhà họ sẽ có mâu thuẫn. Có câu vợ chồng nghèo thì bách sự ai, mà tính cách của đứa con út cũng rất ngang ngược, xem ra vợ chồng họ khá thiên vị đứa út.”
“Trước đây khi mẹ anh giao em gái cho nhà họ nuôi dưỡng, chắc đã nghĩ hai người bọn họ là người thành thật, lại không có con, nên mới chọn vợ chồng họ. Nhưng chẳng ngờ sau đó họ lại sinh thêm một đứa nữa. Nếu đoán trước được điều này thì rất có thể mẹ sẽ không để anh em hai người phải chia cách.”
Nếu là Kim Tú Châu thì cô cũng sẽ đưa ra quyết định tương tự. Một là nhà họ Bạch có ân tình sâu nặng với gia đình họ Lưu, hai là vợ chồng nhà họ Lưu cũng thật thà, lại không có con, nên nhất định sẽ đối tốt với con gái, có thể cho cô bé một gia đình trọn vẹn. Nhưng nếu biết bọn họ sẽ có con của mình, cô thà để con mình chịu chút khổ sở, cũng sẽ giữ hai anh em ở bên nhau.
Giang Minh Xuyên nói: “Anh hiểu, cho nên đã nói với con bé rằng hai ngày nữa sẽ biết.”
Kim Tú Châu cũng có ý này, sớm đón về có thể tránh được rất nhiều phiền phức. Tính thật thà đôi khi không phải là ưu điểm, trước giờ cô không thích dùng người thành thật. Họ quá ngốc nghếch, cũng quá dễ bị người khác chi phối, dao động.
Cô tán thưởng nhìn Giang Minh Xuyên: “Em phát hiện giờ anh cư xử quyết đoán hơn nhiều, em thích anh của bây giờ.”
Giang Minh Xuyên được khen, có chút ngượng ngùng. Anh không nhận ra mình đã quyết đoán hơn, chỉ cảm thấy giờ anh đã có gia đình, cần phải che chở cho cả nhà. Những việc đó anh sẽ giải quyết, cô và các con không cần phải bận tâm.
“Còn nữa, hiện giờ có chuyện gì anh cũng kể với em, làm em cảm thấy rất hạnh phúc, có cảm giác được anh trân trọng.”
Giang Minh Xuyên nghe mấy lời này thì tai đỏ bừng, anh đưa tay sờ sờ mũi, không hiểu sao cô lại có thể nói ra những lời này? Anh còn theo bản năng quay đầu nhìn xung quanh, may là chung quanh không có người ngoài, nhưng hai đứa con bên cạnh thì mở to mắt nhìn cha mẹ.
Hạ Nham đối mặt với ánh mắt của cha, nghiêng đầu: “Ba ơi, tai ba đỏ rồi kìa? Ba bị lạnh sao ạ?”
Giang Minh Xuyên: “… Ừ.”
Hạ Nham vâng một tiếng, gật đầu, cũng không định nhường mũ trên đầu mình cho ba, mũ này mẹ may cho cậu, không nỡ cho đâu.
Chỉ có Phó Yến Yến mỉm cười. Không biết là cô bé cười vì anh trai ngốc nghếch, hay vì vui mừng khi sắp đón cô út về, và gia đình mình sẽ càng hạnh phúc hơn.
——
Sáng hôm sau, Kim Tú Châu theo lời hẹn hôm qua, dẫn con gái đến nhà họ Lưu đón Lưu Cảnh Chi.
Trời còn chưa sáng, Giang Minh Xuyên đã đi mua rau mua thịt. Anh và Hạ Nham bận rộn trong bếp của nhà khách, nên Kim Tú Châu dẫn con gái đi cùng, dù sao cũng đã quen đường.
Cho dù hôm qua mới tới nhà, lễ nghĩa vẫn phải chu toàn. Kim Tú Châu vào Cung Tiêu Xã gần đó mua một túi lê mang lên, chỉ có điều, món quà mang đến nhà họ Lưu hôm nay rẻ hơn hôm trước.
Khi tới nhà họ, Kim Tú Châu không cần gõ cửa, vừa lên lầu đã thấy Lưu Cảnh Chi một mình bận rộn ngoài hiên, không thấy những người khác. Cô không khỏi xót xa: “Sao chỉ có mình cháu ở bên ngoài?”
“Thím ạ.”
Lưu Cảnh Chi nghe thấy tiếng ngẩng đầu lên, thấy hai mẹ con cô đến nên vui vẻ chào hỏi một tiếng, còn chào Phó Yến Yến: “Em gái.”
Phó Yến Yến ngoan ngoãn đáp lại: “Chị ạ.”
Cô bé còn cố ý hỏi một câu: “Một mình chị ở nhà thôi ạ?”
Lưu Cảnh Chi không nghĩ ngợi nhiều: “Không phải, ngày thường cũng toàn chị làm hết.” Nói rồi nhanh nhẹn rửa sạch bát đũa.
Kim Tú Châu cười: “Tất cả mọi việc đều do cháu làm hết sao? Nếu vậy thì thường ngày cha mẹ cháu có thể đỡ được rất nhiều việc.”
Không đợi Cảnh Chi trả lời, cô lại hỏi thêm: “Cha mẹ cháu có ở nhà không? Hôm qua chú thím đã hứa sẽ dẫn cháu đến nhà khách chơi một chuyến, nên giờ thím qua đây đón cháu đi.”
Lưu Cảnh Chi hơi do dự: “Thím ơi, thật xin lỗi, hôm nay chắc cháu không thể đi được. Mẹ cháu đang không khỏe, cháu muốn ở nhà chăm sóc mẹ.”
Kim Tú Châu nghe xong có chút thất vọng: “Vậy sao, ngày mai nhà thím phải về rồi.”
“Sao ạ?” Lưu Cảnh Chi tiếc nuối nhìn cô.
Kim Tú Châu cười gượng: “Thím vào gặp mẹ cháu,” nói rồi đẩy cửa đi vào. Vốn tưởng rằng Tống Tiểu Như bị ốm nằm nghỉ trên giường, ai ngờ lại thấy bà ta đang ngồi ở phòng khách, trên đùi đắp chiếc áo khoác. Trên bàn còn bày táo đã rửa sạch, nếu không nhầm thì đó là táo hôm qua họ mang đến.
Nhìn thấy Kim Tú Châu vào nhà, vẻ mặt đối phương có chút không tự nhiên. Kim Tú Châu nhìn quanh một lượt: “Sao lại không thấy Ái Hoa?”
Tống Tiểu Như không cần suy nghĩ đã đáp: “Con bé ra ngoài chơi rồi.”
Ai ngờ vừa nói xong, trong phòng đã vọng ra giọng nói tức giận của Lưu Ái Hoa: “Mẹ mới là người đi ra ngoài chơi ấy! Đừng có nhắc đến con, giờ con nghe thấy giọng mẹ là thấy ghê tởm rồi!”
Tống Tiểu Như nghe xong, khó xử nhìn Kim Tú Châu, khóe miệng giật giật, không tài nào gượng cười nổi.
Kim Tú Châu làm như không thấy vẻ ngượng ngùng trong nhà, cười tủm tỉm nói: “Chị dâu à, hôm qua bọn em đã nói sẽ dẫn Cảnh Chi đến chỗ bọn em chơi một lát, chị thấy thế nào?”
Tống Tiểu Như nghe xong không nói gì.
Kim Tú Châu đã hiểu ý bà ta, nhưng cũng không tức giận, ngược lại nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn, nói: “Chị dâu, em nói chứ, chúng ta làm cha mẹ, đôi khi phải thật sự công bằng một chút. Cảnh Chi quá ngoan ngoãn, chị cũng không thể không quan tâm đến suy nghĩ của con bé được, bất công nhiều, sẽ khiến con cái đau lòng.”
Tống Tiểu Như nào nghe lọt tai, ngẩng phắt đầu lên phản bác: “Chị bất công lúc nào?”
“Ồ, không bất công à? Không bất công mà chỉ cách nhau có ba tuổi, đứa lớn làm việc bên ngoài chịu rét chịu lạnh, còn đứa nhỏ thì nằm trong phòng ngủ? Hai hôm nay em sờ tay Cảnh Chi, thấy còn nhiều vết chai hơn cả tay em.”
Tống Tiểu Như có nỗi khổ tâm khó nói, vì thế lại cúi đầu tiếp tục im lặng.
Nhìn bà ta thế này trong lòng Kim Tú Châu nén một hơi giận, nói thẳng ra thì chắc chắn Cảnh Chi thường ngày chịu không ít khổ cực.
Kim Tú Châu mím môi, vẻ mặt nghiêm lại, lạnh lùng nói: “Tôi gọi chị một tiếng chị dâu, chị nghĩ mình có tư cách đó sao?”
Tống Tiểu Như sững sờ, còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, Kim Tú Châu đã vừa cười vừa nói vọng ra ngoài: “Cảnh Chi, mẹ cháu đồng ý cho cháu ra ngoài chơi rồi.”
Kim Tú Châu nhìn ánh mắt kinh ngạc của Tống Tiểu Như, tiếp tục cười nói: “Mẹ cháu nói, em gái cháu là đồ lười, không dậy được thì cứ để chết đói thôi, dù sao thì mẹ cháu vẫn thương cháu nhất. Đi thôi, mau đi sửa soạn một chút rồi chúng ta đi.”
Cô nói xong còn ra vẻ tận tình khuyên bảo, cố ý nói lớn tiếng: “Chị dâu à, em bảo này, Ái Hoa nhà ta cũng là đứa trẻ ngoan, chị có bất công cũng không thể đối xử như vậy với con bé. Trẻ con ấy mà, vẫn còn nhỏ tuổi, chị đối tốt với chúng nhất định chúng sẽ hiểu rõ trong lòng.”
Lưu Cảnh Chi vui vẻ bước vào, tháo tạp dề đang đeo ra, hỏi lại với vẻ khó tin: “Mẹ, con thật sự có thể ra ngoài chơi ạ?”
Cô vốn không nghĩ rằng thím lừa cô, cứ tưởng thím đã thuyết phục được mẹ.
Tống Tiểu Như cũng không còn mặt mũi nào để từ chối con gái mình, đành phải gật đầu: “Đi rồi về sớm nhé.”
Lưu Cảnh Chi cười ngọt ngào. Cô cũng chẳng cần sửa soạn gì, chỉ cần lấy cái khăn quàng vào cổ là được.
Kim Tú Châu nắm tay cô bé: “Đi thôi, chú cháu đang nấu món ngon cho cháu ăn đấy.”
Ba người vừa ra cửa đã nghe thấy tiếng đồ vật rơi vỡ trong phòng. Lưu Cảnh Chi lại lộ vẻ do dự, Kim Tú Châu cười tủm tỉm nói: “Em gái cháu cũng thật hoạt bát, vẫn còn là trẻ con thôi, không sao đâu, khi về dỗ dành một chút là được.”
Lưu Cảnh Chi nghe vậy cũng mỉm cười, không hiểu sao lại cảm thấy chuyện này không có gì to tát.
Hai người dắt tay bé con xuống lầu, đúng lúc gặp một đôi nam nữ trung niên đang đi tới.
Lưu Cảnh Chi nhìn họ, theo bản năng cúi đầu xuống. Kim Tú Châu cũng chú ý tới, liền xoay người sang, chắn phía trước cô bé.
Ánh mắt của hai vợ chồng trung niên đầu tiên nhìn về phía Kim Tú Châu. Người phụ nữ kia dùng ánh mắt đề phòng nhìn Kim Tú Châu, sau đó đẩy người đàn ông đi nhanh lên, không hề chú ý đến Lưu Cảnh Chi đang đứng bên cạnh.
Đợi hai người đi qua, Lưu Cảnh Chi mới khẽ thở phào rồi nhỏ giọng giải thích với Kim Tú Châu: “Đó là cậu mợ của cháu.”
Kim Tú Châu xoay đầu lại nhìn, sau đó cười với cô bé: “Đi thôi, hôm nay đãi cháu món ngon.”
Lưu Cảnh Chi thấy thím cũng không hỏi nhiều, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Kim Tú Châu dẫn cô tới nhà khách, đây là lần đầu tiên Lưu Cảnh Chi tới nơi này nên cái gì cũng tò mò, không tránh khỏi nhìn thêm vài lần. Trong phòng chỉ có ba cái giường, họ dịch sát lại, đồ đạc trong phòng cũng được sắp xếp gọn gàng.
Kim Tú Châu dặn con gái chơi với Lưu Cảnh Chi một lát, còn cô xuống bếp giúp đỡ.
Lưu Cảnh Chi đứng dậy: “Cháu cũng biết nấu cơm.”
Kim Tú Châu cười ấn cô ngồi xuống: “Không cần, cháu ở đây đọc sách với con bé một lát, phòng bếp quá nhỏ, cháu xuống nữa thì không xoay sở được đâu.”
Lưu Cảnh Chi còn định nói thêm, Phó Yến Yến đã chen vào nói một câu: “Cha mẹ có chuyện muốn tâm sự riêng, chị xuống đấy họ cũng không dám nói đâu.”
Kim Tú Châu tức giận cốc nhẹ vào đầu con gái một cái.
Lưu Cảnh Chi nhìn theo bóng dáng của thím, cười ngượng nghịu, mãi sau mới nhận ra ý của em gái.
Cô nhìn về phía em gái, mặt đỏ bừng mà hỏi: “Em muốn đọc sách gì?”
Trên giường bày vài quyển sách, còn có cả báo, cô mở ra để em gái tự chọn. Phó Yến Yến lắc đầu: “Không muốn đọc sách.”
Lưu Cảnh Chi ôn nhu hỏi: “Vậy em muốn làm gì?”
“Muốn trò chuyện với chị thôi.”
“Nói chuyện gì?”
“Chị ơi, trước kia hàng xóm cạnh nhà em có một chị gái giống như chị vậy, chị ấy tên Đại Nha.”
“Thật sao? Bọn chị trông giống nhau à?”
Phó Yến Yến lắc đầu: “Không phải mặt mũi giống nhau, mà là hoàn cảnh tương tự. Cha mẹ và bà của chị Đại Nha đều là người rất tốt, nhưng họ lại đối xử với chị Đại Nha không tốt. Họ nghĩ rằng cho chị Đại Nha cái ăn cái mặc đã là đối xử tốt với chị ấy rồi, nhưng những thứ đó em trai chị ấy cũng có. Còn những thứ em trai chị ấy có thì chị ấy lại không được hưởng.”
Lưu Cảnh Chi hơi sững sờ. Em gái chỉ nói vài lời đơn giản mà đã nói trúng nỗi lòng cô, khiến cô thoáng chốc không biết đáp lại thế nào.
“Cái chị có thì em gái chị cũng có, nhưng những cái em gái chị có chưa chắc chị đã có được. Chị à, nếu một ngày chị phát hiện ra mình không phải con ruột, mà người thân của chị đến tìm chị, vậy chị có đi cùng họ không?”
Lưu Cảnh Chi đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô bé.
Phó Yến Yến dùng ánh mắt ngoan ngoãn nhìn cô, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Thật ra trong lòng cô bé cũng hơi không chắc chắn, nhưng cảm thấy cần phải đưa cho Lưu Cảnh Chi một phương án dự phòng trước. Cha mẹ cô bé muốn nhận lại người “em gái” này. Thậm chí mẹ còn cố ý vô tình khơi mào một trận tranh cãi trong nhà họ Lưu, có điều cha mẹ không có nhiều thời gian, ngày mai đã phải về rồi.
Nếu mai đột nhiên nói với Lưu Cảnh Chi rằng cô không phải là con ruột nhà họ Lưu thì có lẽ cô ấy không thể chấp nhận chuyện này ngay lập tức được. Dưới góc độ của một người con, Phó Yến Yến cảm thấy Lưu Cảnh Chi sẽ không muốn cha mẹ cô bé quyết định thay cho mình.
Lưu Cảnh Chi chần chừ hồi lâu, sau đó gượng gạo hỏi: “Em nói vậy là có ý gì?”
Phó Yến Yến lắc đầu: “Không có ý gì cả, chỉ hy vọng chị không phải con ruột của hai bác, nếu là chị gái ruột của em thì hay quá.”
“……”
Trái tim Lưu Cảnh Chi vốn còn đang đập thình thịch, nghe những lời này lập tức trở về vị trí cũ, tức thì lại có chút buồn cười, vậy mà cô lại nghĩ những lời của đứa bé này là thật.
Đè nén sự hụt hẫng xuống tận đáy lòng, cô cười giận nói: “Chị lớn hơn em mười mấy tuổi, theo tuổi tác thì em còn phải gọi chị là dì đấy.”
Buổi trưa, Giang Minh Xuyên làm một bàn đầy món ngon. Kim Tú Châu cũng làm thêm món ăn nhẹ, cả nhà năm người vừa ăn cơm vừa trò chuyện thân mật. Lưu Cảnh Chi rất ít khi được trải qua cảnh tượng ấm áp như vậy, trong lòng cô không khỏi thấy ngưỡng mộ. Hai đứa trẻ được lớn lên trong một gia đình ấm áp như vậy, thảo nào chúng lại vui vẻ đến thế.
Cô được ăn những món ngon hiếm có, nhưng trong đầu lại không khỏi nghĩ đến câu Phó Yến Yến vừa nói lúc nãy.
Tuy rằng lương tâm mách bảo điều đó không đúng, nhưng nếu có một ngày cô phát hiện mình thật sự không phải con ruột, có lẽ trong lòng cô sẽ không thấy buồn bã đến thế.
Hết chương 35.
Tác giả có lời muốn nói:
Kim Tú Châu: Chị đây giỏi nhất là ‘thổi gió’.
Giang Minh Xuyên: Vợ mình khen mình.
Hạ Nham: Cơm ăn ngon ghê.
Phó Yến Yến: ‘Pé’ chỉ là trẻ con, đừng nghĩ lời ‘pé’ là thiệt nha.