38. Chương 38

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Minh Xuyên nghe tới đây, trong lòng thấy khó chịu. Anh thì thế nào cũng được, nhưng anh không muốn nhìn thấy em gái mình bị người ta ức hiếp, tự chịu thiệt thòi về mình.
“Nếu các người muốn tính toán rạch ròi như vậy, thì chuyện mẹ tôi giao nhà cửa và tiền bạc cho vợ chồng hai người năm đó cũng phải làm cho ra lẽ, không thể để các người nói sao là vậy được. Pháp luật nước ta quy định rõ ràng về việc cho tặng tài sản, làm gì có chuyện các người nói không tính là xong? Năm đó mẹ tôi đâu phải làm từ thiện, mẹ tôi tặng nhà và tiền cho vợ chồng hai người là để đổi lấy công nuôi dưỡng em gái tôi, coi như vợ chồng hai người miễn cưỡng hoàn thành trách nhiệm. Vậy nếu bà ấy đã cho tiền thì số tiền tôi gửi về đây mấy năm nay, vợ chồng hai người hãy trả lại ngay.”
Anh vừa nói xong, Tống Hữu Phúc đứng ở cửa liền nổi trận lôi đình, “Nào có chuyện đã cho rồi còn đòi lại?”
Hai cảnh sát vội lên tiếng: “Tiền và nhà Bạch nữ sĩ đã tặng năm đó đâu?”
Lưu Cần và Tống Tiểu Như cùng im bặt, hai vợ chồng Tống Hữu Phúc đứng ở cửa cũng rụt rè, không còn vẻ kiêu ngạo như lúc nãy.
Lưu Ái Hoa không hiểu lấy đâu ra tự tin, nói: “Nhà nào tiền nào, chúng tôi làm gì có biết?”
Chủ nhiệm Lâm lên tiếng nói: “Cháu còn nhỏ tuổi không biết cũng bình thường, nhưng chuyện năm đó bác biết rõ. Cậu cháu tông chết người, là gia đình cháu đã bồi thường một căn nhà hai tầng và một khoản tiền. Có thể liên hệ với gia đình nạn nhân, nếu cảnh sát cần điều tra, nhà máy chúng tôi sẽ phối hợp.”
Nghe tới đây, mặt hai vợ chồng Tống Hữu Phúc lập tức biến sắc.
Lưu Ái Hoa ngậm miệng lại, nhìn về phía mẹ mình, ánh mắt đầy căm hận.
Ngực Tống Tiểu Như tê dại, khẽ gọi một tiếng Ái Hoa. Lưu Ái Hoa không thèm để tâm đến bà ta.
Lưu Cần do dự một lát rồi mở miệng nói: “Căn nhà đó ở số 13 đường Khánh Phong, năm đó Bạch tiểu thư cho chúng tôi một trăm đồng Đại Dương* và hai nghìn đồng tiền mặt. Một trăm đồng Đại Dương chúng tôi đã tiêu hết rồi, hai nghìn đồng tiền mặt kia sau đó chúng tôi đổi thành vàng, sau thì mang ra bồi thường chung với căn nhà kia cho người ta.”
*Đồng Đại Dương được lưu hành thời kỳ dân quốc, có giá trị rất lớn, ví dụ như năm 1930 tại Thượng Hải, một đồng Đại Dương có thể mua 2 phần cơm tây, một gánh gạo, hai mươi vé vào cửa công viên, 10 vé xem kịch...
Mọi người ở đây nghe vậy cũng thấy giật mình, một trăm đồng Đại Dương và hai nghìn đồng tiền mặt, e rằng cả nhà này hai mươi năm tới không cần làm gì cũng có thể ăn ngon mặc đẹp mỗi ngày.
Lưu Ái Hoa không ngờ rằng ba mình lại thẳng thắn thừa nhận như vậy, gắt gỏng hét lên một tiếng, “Ba!”
Lưu Cần cúi đầu, trong lòng rất khó chịu, không phải vì tiếng “ba” mà cô con gái út vừa gắt gỏng hét lên, mà là do ông chẳng hiểu tại sao những ngày tháng vốn tốt đẹp lại biến thành ra nông nỗi này? Năm đó khi Bạch tiểu thư giao con bé cho ông, muốn ông chăm sóc nó thật tốt, ông cũng hứa hẹn chắc chắn sẽ làm được, còn đảm bảo với cha mình rằng từ nay về sau đây là con gái ruột của ông.
Nhưng giờ hồi tưởng lại khoảng thời gian đó, ông chỉ cảm thấy hối hận không thôi, hối hận vì sao lại nghe lời vợ đón cả nhà em vợ về đây, hối hận vì sao không tuân thủ lời hứa năm đó, cũng hối hận vì không quản được vợ và con…
Ông ta im lặng một lát rồi nói: “Chúng tôi không cần gì cả, tiền thì sau này tôi sẽ trả dần dần cho cậu. Là chúng tôi có lỗi với Cảnh Chi và gia đình họ Bạch.”
Giang Minh Xuyên mím môi.
Tống Tiểu Như đau khổ nhìn về phía chồng, không rõ vì sao chồng lại muốn đối nghịch với bà ta? Ông ta không nghĩ đến mình, cũng phải biết nghĩ cho con gái út chứ.
Vu Hà Lệ ở cửa thấy tình hình không ổn, không nhịn được vội vàng nói: “Chị, chị nói một câu đi.”
Tống Tiểu Như nhìn về phía cửa, đúng lúc nhìn thấy con gái lớn ở ngoài hành lang, con bé ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn bà ta, ánh mắt vừa phẫn nộ vừa thất vọng.
Miệng bà ta trong nháy mắt như bị lấp kín, cũng không hẳn là bà ta không có chút tình cảm nào với con gái lớn.
Giang Minh Xuyên nhìn vẻ yếu đuối vô năng của hai vợ chồng này, đè nén sự mềm lòng, dùng giọng trầm ổn nói tiếp: “Tôi không quan tâm vợ chồng hai người có âm mưu hay toan tính gì, nếu đã đến bước này, chỗ nào cần tính toán rõ ràng thì phải làm cho ra lẽ, tránh cho sau này lại đổi ý đến tìm em gái tôi gây phiền phức. Em tôi không nợ các người gì cả, gia đình chúng tôi càng không nợ các người cái gì. Nhưng những gì vợ chồng hai người nợ chúng tôi thì sau này từ từ tính, hôm nay chúng ta hãy tính toán rõ ràng những khoản khác trước.”
Nói rồi anh lấy giấy bút từ trong túi ra, nhanh chóng viết xuống mấy dòng, liệt kê rõ ràng tài sản năm đó mẹ anh giao cho hai vợ chồng kia để nuôi dưỡng em gái, cũng liệt kê đầy đủ số tiền mấy năm nay anh gửi về đây, cuối cùng viết: “Từ nay về sau, Bạch Cảnh Chi và gia đình Lưu Cần, Tống Tiểu Như, Lưu Ái Hoa không còn liên quan gì nữa.
Thứ nhất, sau này gia đình họ Lưu gặp bất kỳ khó khăn gì cũng không được đến quấy rầy Bạch Cảnh Chi và vợ chồng Giang Minh Xuyên.
Thứ hai, hai vợ chồng Lưu Cần phải trả hết lại số tiền mấy năm nay Giang Minh Xuyên gửi về đây, số tiền trả hàng tháng như thế nào thì sau này Giang Minh Xuyên sẽ cân nhắc.”
Viết đến đây, Giang Minh Xuyên quay đầu nhìn Kim Tú Châu đang đứng ngoài cửa. Kim Tú Châu hiểu ý, vội đi vào đứng bên cạnh anh cúi đầu đọc, sau đó nhận lấy bút trong tay anh viết bổ sung thêm hai câu:
Vợ chồng nhà họ Lưu nhận lời nhưng lại không đối xử tốt với con gái nuôi, thân là cha mẹ luôn thiên vị con gái ruột, không công bằng, thiếu đạo đức. Con gái út thì xấu tính xấu nết, ức hiếp chị gái. Hơn nữa gia đình họ Lưu còn muốn gả con gái nuôi cho cháu ngoại, người này hành vi không đoan chính, thực sự không phải duyên lành. Bởi vậy, anh trai chị dâu Bạch Cảnh Chi nhận lại em gái, đoạn tuyệt quan hệ với gia đình họ Lưu.
Bổ sung một câu như vậy, sau này nếu người khác có nói gì, bọn họ cũng không sợ, cứ lấy tờ giấy này ra là được.
Khi hai vợ chồng viết xong, chủ nhiệm Lâm đứng sau Giang Minh Xuyên chủ động lấy ra hộp mực dấu mà bà mang theo. Ngày thường việc lớn việc nhỏ trong nhà máy rất nhiều, thứ này lúc nào bà ấy cũng mang theo bên mình.
Giang Minh Xuyên cảm ơn một tiếng, sau đó đưa tờ giấy cho Lưu Cần. Lưu Cần nhận lấy, nhưng ông ta không biết chữ, giấy còn cầm ngược. Giang Minh Xuyên bèn lấy lại đọc một lần, đọc xong hỏi ông ta: “Nếu chú không có ý kiến gì thì điểm chỉ đi.”
Lưu Ái Hoa nổi giận, “Vì sao lại phải trả lại tiền cho mấy người?”
“Vì ba mẹ cô năm đó nhận nhà và tiền của mẹ chồng tôi mà không nuôi dưỡng em gái tôi tử tế. Số tiền đó dùng để nuôi dưỡng em gái tôi, tiền chồng tôi gửi cũng để cho em gái tôi. Các người cũng chỉ nhận hộ thôi, không phải để các người tùy tiện tặng cho người khác.”
Lưu Cần không quan tâm đến cô con gái út, ấn ngón tay vào hộp mực dấu rồi điểm chỉ vào tờ giấy, để lại trên tờ giấy một dấu vân tay rõ nét.
Lưu Ái Hoa tức đỏ cả mắt, “Lưu Cần!”
Lưu Cần quật cường nói: “Không cần con trả, tự ta sẽ trả.”
Lưu Ái Hoa oán hận nhìn cha mình, đương nhiên là ông đi mà trả, chẳng lẽ còn muốn cô ta trả? Nhưng trong mắt cô ta, tiền Lưu Cần kiếm được cũng nên là của cô ta.
Cô ta nhìn về phía Tống Tiểu Như, uy hiếp nói: “Bà dám ấn thử xem?”
Tống Tiểu Như nhìn chồng, lại nhìn sang con gái, nghe em trai em dâu ngoài cửa vội vàng bảo bà ta đừng ấn, nhất thời bà ta cũng không biết phải làm sao.
Cảnh sát nói với bà ta: “Cũng không cần chị điểm chỉ đâu, chồng chị đã điểm chỉ rồi, cũng đã có hiệu lực pháp lý. Trước đây là anh ta nhận ân huệ của gia đình họ Bạch, hôm nay cũng nên là anh ta ký bản thỏa thuận này.”
Tống Tiểu Như nghe vậy, trong lòng vừa thấy mất mát đồng thời lại thấy nhẹ nhõm.
Có điều mặt Lưu Ái Hoa thì trắng bệch ra. Cô ta nhìn hai cảnh sát và người phụ nữ trung niên cùng làm chứng ký tên và điểm chỉ vào tờ giấy, lại nhìn Giang Minh Xuyên gấp cẩn thận tờ giấy bỏ vào trong túi, sững sờ hồi lâu, không phải là gọi nhà chú họ giả này đến để đòi tiền sao? Cuối cùng sao lại biến thành gia đình bọn họ phải trả lại tiền cho người ta.
Cô ta đột nhiên nhớ ra, vội vàng nói: “Tất cả tiền của gia đình chúng tôi đã bị cả nhà cậu lừa đi hết rồi. Đồng chí cảnh sát, tôi muốn báo án, cả nhà cậu tôi là đồ lừa đảo, bọn họ đã lừa lấy hết cả tiền của gia đình chúng tôi rồi.”
Tống Tiểu Như vội vàng nói: “Ái Hoa, con đừng như vậy.”
Lưu Ái Hoa bị Tống Tiểu Như túm ống tay áo, càng tức giận hơn. Cô ta vung tay gạt ra, vẻ mặt hung ác, nhìn Tống Tiểu Như như nhìn kẻ thù, sau đó chỉ vào hai vợ chồng đứng ở cửa nói: “Là bọn họ đấy, bọn họ không chỉ lừa tiền của gia đình chúng tôi, ông ta còn tông chết người, ông ta hẳn là phải ngồi tù!”
Tống Tiểu Như không ngờ rằng cô con gái út trở mặt ngay như thế, trước đó không phải còn có thể ngồi nói chuyện tử tế với nhau sao? Bà ta khóc lóc cầu xin cô ta: “Ái Hoa, đó là cậu con mà.”
Tống Hữu Phúc cũng sợ hãi, “Đồng chí cảnh sát, không phải tôi cố ý, gia đình họ cũng đã không truy cứu, chúng tôi cũng đã bồi thường đầy đủ rồi.”
“Đó là tiền của gia đình chúng tôi, sao ông lại cầm đi bồi thường được?”
“Lưu Ái Hoa, tao là cậu mày! Khi đó chị gái và anh rể cũng đã đồng ý rồi.”
Lưu Ái Hoa vội vàng quay đầu tìm Lưu Cần, “Ba, không phải ba muốn ly hôn với mẹ sao? Ba mau ly hôn đi, chúng ta đòi lại nhà và tiền về…”
Lưu Cần suy sụp cúi đầu.
Nếu mọi chuyện đã được giải quyết, Giang Minh Xuyên cũng không muốn tiếp tục mất thời gian ở đây nữa. Trước khi đi, anh nói với hai vợ chồng Lưu Cần: “Sau này chúng tôi chỉ muốn được sống yên ổn, không được tìm đến quấy rầy chúng tôi. Nếu cứ đến, không chỉ đòi lại tiền tôi đã gửi, mà cả nhà cửa và tiền bạc kia chúng tôi cũng sẽ đòi lại.”
Trong phút chốc, Lưu Cần như già đi vài tuổi, ông ta lặng lẽ gật đầu.
Giang Minh Xuyên chào hỏi hai đồng chí cảnh sát và chủ nhiệm Lâm, sau đó dẫn cả nhà rời đi.
Đi đã xa rồi mà vẫn có thể nghe thấy tiếng cãi vã từ gia đình họ Lưu vọng đến. Tống Hữu Phúc dường như định chạy trốn, nào ngờ chưa chạy được mấy bước đã bị hai đồng chí cảnh sát bắt giữ. Tiếng cảnh sát quát lên đinh tai nhức óc: “Chạy cái gì? Có chuyện gì cứ về sở rồi nói.”
“Đồng chí cảnh sát, tôi thật sự oan uổng…”
Mãi đến khi xuống lầu đi một đoạn xa rồi, Lưu Cảnh Chi mới không nhịn được quay đầu lại nhìn lần nữa.
Cô thấy cánh cửa căn nhà quen thuộc, còn nhìn thấy bóng dáng thân quen của cha mẹ nuôi ở ngưỡng cửa. Cô biết, lần này mình đi có khả năng rất lớn là sau này sẽ không bao giờ gặp lại bọn họ nữa. Nhưng đáy lòng cô chẳng hiểu sao lại cảm thấy như được giải thoát khỏi căn nhà giam đó.
Tới khi rời khỏi hẳn khu nhà, khi đi trên đường, Hạ Nham đột nhiên nói: “Ông ở gia đình họ Lưu thật ra vẫn là người tốt, nếu không có ông ấy, có thể chúng ta không thể dễ dàng đưa cô út đi.”
“Không phải đâu.”
Phó Yến Yến bình tĩnh nói: “Có lẽ là ông ấy không muốn mất đi nhiều hơn?”
Nếu thật sự là người tốt, sẽ không thể nào để cô út chịu ức hiếp nhiều năm như vậy. “Hiện giờ cô út có ba mẹ làm chỗ dựa, ông ta mới nhớ ra phải làm người tốt. Vậy thì đó không phải là người tốt đâu, ông ta chỉ lựa chọn phương án có lợi nhất cho mình mà thôi.”
Không thể không nói, suy nghĩ của nhóc con này có đôi khi còn già dặn hơn người lớn. Ngay cả Giang Minh Xuyên, từ khi ở gia đình họ Lưu ra trong lòng anh vẫn cảm thán Lưu Cần cũng xem như biết điều.
Kim Tú Châu tán thưởng nhìn con gái, cảm thấy khả năng nhìn người của con bé xem ra không tồi.
Vốn dĩ trong lòng Lưu Cảnh Chi còn có chút xúc động, nghe mấy lời này của cháu gái, trong lòng tức khắc thấy căng thẳng, đột nhiên cảm thấy lời cháu gái dường như chẳng hề sai. Đúng vậy, nếu cha nuôi thật sự yêu thương cô, vậy sẽ không đồng ý với mẹ nuôi cân nhắc chuyện gả cô cho cháu ngoại.
Yêu thương muộn màng vốn chẳng phải là tình thương thật sự.
Sau khi tới nhà khách, Giang Minh Xuyên bàn bạc với Kim Tú Châu rồi quyết định về doanh trại ngay. Vốn dĩ định chiều nay đi mua vé, nhưng giờ thì quyết định mua vé rồi về nhà luôn.
Một nhà năm người xách theo túi lớn túi nhỏ ra ga tàu hỏa, sau đó mua được vé ngồi lúc bốn giờ chiều. Tỉnh S có tàu hỏa chạy thẳng đến tỉnh lị. Sau đó Giang Minh Xuyên mua ba vé giường nằm. Giờ đang đúng dịp đầu năm mới, ga tàu hỏa có rất nhiều học sinh và thanh niên trí thức, chen chúc rất lâu mới có thể lên tàu. Kim Tú Châu và Lưu Cảnh Chi quyết định ở chung toa, Giang Minh Xuyên thì ở toa bên cạnh.
Mãi đến tám giờ sáng ngày hôm sau tàu mới đến tỉnh lị. Sau khi xuống tàu lại mua vé đi thành phố, vé trong ngày đã hết, chỉ có thể mua vé xe khách. Giang Minh Xuyên mua vé lúc chín giờ rưỡi sáng, mua xong cả nhà đi ăn cơm trước.
Mãi đến khoảng sáu giờ chiều, mọi người mới về đến nhà.
Lưu Cảnh Chi lần đầu tiên đến doanh trại quân đội, trên đường đi tò mò quay đầu nhìn ngắm. Kim Tú Châu giới thiệu sơ qua cho cô, đâu là nhà ăn, đâu là Cung Tiêu Xã: “Cung Tiêu Xã không có nhiều đồ lắm, có thể mua ít rau dưa và gia vị gì đó thôi, những thứ khác phải lên huyện hoặc thành phố mua.”
Lưu Cảnh Chi gật đầu.
Sau khi vào nhà, Lưu Cảnh Chi nhìn căn phòng rộng lớn sáng ngời, không khỏi tò mò nhìn ngắm khắp nơi. Trước nay cô chưa từng thấy căn nhà nào đẹp như vậy, mỗi một chỗ cô đều thích, đặc biệt là bức tranh thêu treo trên tường, quả thực rất sống động, đẹp không sao tả xiết.
Giang Minh Xuyên bảo mấy mẹ con nghỉ ngơi trước một lát, “Anh qua nhà ăn lấy ít cơm về.”
Kim Tú Châu bảo Hạ Nham đi cùng anh: “Lấy thêm hai món ăn nhé.”
“Ừ.”
Hạ Nham thả túi hành lý xuống, vội vàng chạy theo sau ba.
Kim Tú Châu và Lưu Cảnh Chi thu dọn trong nhà một chút: “Buổi tối em ngủ cùng Yến Yến, phòng Yến Yến rộng. Mấy hôm nữa chị bảo anh trai em đổi thành giường tầng cho hai đứa, sau này được nghỉ em về nhà ở.”
Nói xong, Kim Tú Châu nhìn về phía con gái: “Sau này ở chung phòng với cô được chứ? Chờ mai mốt mẹ kiếm nhiều tiền mua căn nhà lớn thì nhà mình mỗi người một phòng.”
Phó Yến Yến gật đầu, nhưng cũng không quên tranh thủ: “Con muốn được chọn phòng trước.”
Kim Tú Châu tức giận gõ vào cái đầu nhỏ của cô nhóc: “Con nhóc này thành tinh rồi.”
Lưu Cảnh Chi có chút cảm động nhìn hai mẹ con. Cô không những không thấy giận mà ngược lại còn rất hâm mộ, bởi vì trước kia Tống Tiểu Như chưa bao giờ hỏi cô có đồng ý hay không mà chỉ biết dùng ánh mắt khó xử làm cô áy náy, khiến cô chủ động nhường nhịn.
Phó Yến Yến nắm tay Lưu Cảnh Chi đi vào phòng. Sợ cô út không được tự nhiên nên cô nhóc còn chủ động giới thiệu đồ đạc trong phòng. Cô nhóc y chang con công nhỏ đang xòe đuôi khoe khoang, kể rõ cái này là mẹ làm cho cô bé, cái kia là ba làm cho cô bé, đến cả mấy thứ Hạ Nham cho cô bé. Tuy rằng vẻ mặt có phần ghét bỏ, nhưng cũng rất cẩn thận giữ gìn.
Lưu Cảnh Chi nhìn căn phòng được sắp xếp cực kỳ ấm áp gọn gàng, trong lòng thấy hâm mộ và vui mừng. Cô hâm mộ cháu gái có cha mẹ yêu thương như vậy, không cần phải trải qua tuổi thơ phải nhường nhịn và lấy lòng người khác. Cô cũng vui mừng vì mình có thể là thành viên của gia đình hạnh phúc như thế này, như thể được sống trong gia đình này, cô cũng trở nên tốt đẹp hơn.
Có lẽ do nghe thấy tiếng nói nên Phương Mẫn nhà bên bưng hai đĩa thức ăn sang: “Chị nghe thấy bọn em đã trở lại, nghĩ có lẽ nhà em chưa có gì ăn, nên mang sang cho bọn em hai món này, Chính ủy vừa mới nấu xong thôi.”
“Nhà đã có cơm ăn chưa? Hay là xới cho bọn em một ít nhé?”
Cô vốn định gọi gia đình họ sang ăn, nhưng Chính ủy tai thính, nói gia đình họ còn có thêm người khác nên không gọi nữa, chỉ bưng hai món sang.
Kim Tú Châu cũng không khách sáo với cô ấy: “Cảm ơn, cảm ơn chị. Bà con xa không bằng láng giềng gần, mấy câu này chưa bao giờ sai. Không thiếu cơm đâu, Minh Xuyên đã đến nhà ăn lấy cơm rồi, không đủ ăn em lại sang nhà chị lấy.”
Phương Mẫn nghe vậy cười: “Vậy em cứ bận chuyện của em đi, chị về ăn cơm trước.”
“Vâng vâng, ngày mai em sẽ sang chị chơi, để em thu dọn nhà cửa chút đã.”
Phương Mẫn về đến nhà, nụ cười trên mặt vẫn còn chưa tan.
Chính ủy nhìn thấy dáng vẻ này của cô ấy, không khỏi hỏi: “Có chuyện gì vui sao? Em cười vui vẻ thế?”
Phương Mẫn theo bản năng sờ mặt, cũng không biết giải thích thế nào với anh, chỉ vì thấy Kim Tú Châu trở lại, tâm trạng cô ấy cũng tốt theo.
Hết chương 38.
Tác giả có lời muốn nói:
Kim Tú Châu: Mọi người đều yêu mến tôi.
Giang Minh Xuyên: Vợ tôi được ngàn người yêu thích.
Hạ Nham: Mẹ là người giỏi nhất.
Phó Yến Yến: Con chỉ giới thiệu thôi, con không hề khoe đâu nhé.
Bạch Cảnh Chi: Cháu gái nhỏ thật đáng yêu.
Phương Mẫn: Vợ cả tôi đã quay về rồi!