Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 70
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Kim Tú Châu nhận được thư của Bạch Cảnh Chi đã là một tháng sau. Đọc được nội dung trong thư, cô quả thật có chút tò mò, nhưng cũng đã qua lâu như vậy rồi. Dương Diệu cũng đã dẫn hai con về quê ổn định cuộc sống, không quấy rầy nhau mới là tốt nhất.
Chỉ thấy đáng thương thay cho cậu bé Dương Anh Hùng. Khoảng thời gian trước, cậu còn viết thư kể với cô, sau khi chuyển về quê không bao lâu, công nhân trong xưởng đã giới thiệu một cô gái cho phụ thân cậu. Đối phương là một cô gái trẻ tầm hai mươi tuổi, cha cô ấy là đại đội trưởng. Xét ở nông thôn, điều kiện cũng tương đối tốt nên cô ấy khá kén chọn đối tượng kết hôn, mãi vẫn chưa lập gia đình. Nhưng cô này lại rất vừa lòng Dương Diệu, hai người chẳng mấy chốc đã kết hôn.
Cuộc sống của Dương Anh Hùng giờ đã khá hơn một chút rồi. Hiện tại cậu đang học ở trường cấp ba của địa phương, một tháng chỉ về nhà một lần, có đôi khi thậm chí không về. Nhưng em trai cậu thì không được may mắn như vậy. Cậu bé vẫn ở nhà đi học, nhưng lại không hợp với phụ thân và mẹ kế. Có nhiều lần đến nửa đêm, cậu bé vẫn chạy khỏi nhà tới trường tìm ca ca.
Cuối cùng Dương Anh Hùng không còn cách nào, đành phải đề nghị Dương Diệu chuyển em trai tới học ở trường tiểu học trong huyện, ở chung với cậu trong ký túc xá. Bây giờ hai huynh đệ sống với nhau.
Cậu cũng đã suy nghĩ kỹ rồi. Sau này cậu sẽ không thi trường quân đội nữa, vì chế độ quản lý trong trường quân đội rất nghiêm khắc, không thể dẫn theo em trai được. Nhưng cậu có thể chọn thi một trường ở cùng thành phố với Hạ Nham. Đến lúc đó có thể thường xuyên gặp mặt.
Kim Tú Châu rất thương cậu bé này, quá hiểu chuyện, quá tốt bụng. Phụ thân cậu vẫn còn, vậy mà cậu làm ca ca lại phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc và dạy dỗ em trai. Với cách làm của Dương Diệu, cô đã thấy nhiều rồi, cũng không trách móc. Cũng may giờ Dương Anh Hùng đã trưởng thành, Dương Diệu có đối xử bất công hay không đúng mực thế nào thì cậu bé cũng sẽ không phải chịu tổn thương gì.
Điểm duy nhất thấy đáng tiếc là về sau cậu bé này việc gì cũng phải tự mình nỗ lực làm, không dựa được vào phụ mẫu, thậm chí tiền đồ sau này có lẽ còn bị cha cậu cản trở.
Những chuyện như vậy Kim Tú Châu đã từng trải qua. Kiếp trước cô bị phụ mẫu bán đi, sau đó không biết bọn họ nghe ai nói cô thành sủng thiếp của Hầu phủ, cả nhà còn dắt díu nhau tới nhận người thân. Tính tình Kim Tú Châu đâu có hiền lành gì. Cô bảo hạ nhân trong phủ khách khí mời cả nhà vào cửa, tiếp đón ăn ngon uống say. Lúc đi còn cố ý sai người tặng không ít tiền tài vật báu, thu hút sự chú ý rất lớn.
Quả nhiên, nửa đường cả gia đình gặp phải cướp. Còn kết quả ra sao, có lẽ là bị giết, có lẽ là may mắn trốn thoát, Kim Tú Châu hoàn toàn không để tâm. Cô chỉ biết, xuất thân của cô không thể trở thành nhược điểm để bất kỳ ai nắm được, càng không thể ảnh hưởng tới vinh hoa phú quý của cô sau này.
Còn về phần người thân, ngay từ khi cô và tỷ tỷ bị bán đi, mọi quan hệ đã hoàn toàn đoạn tuyệt. Cô tận mắt nhìn thấy tỷ tỷ bệnh chết, bị kẻ buôn người ném xuống vệ đường cũng không hề có chút lưu luyến nào.
Chỉ hy vọng Dương Anh Hùng có thể nhận ra điều này sớm một chút.
Thật ra cô đối tốt với Dương Anh Hùng cũng là vì thấy thấp thoáng hình ảnh mình ngày xưa trên người cậu bé.
Trong thư Dương Anh Hùng gửi tới còn có kẹp một tờ giấy với những dòng chữ non nớt, là thư Dương Siêu Anh viết cho Lục Lục. Lục Lục, Phồn Phồn và Dương Siêu Anh tuổi xấp xỉ nhau, ba đứa chơi chung cũng khá thân thiết. Lục Lục sùng bái tỷ tỷ nhất, câu cửa miệng luôn là "tỷ tỷ giỏi nhất". Siêu Anh thì sùng bái ca ca nhất, cậu lại nói ca ca mình mới giỏi nhất, hai đứa lúc nào cũng cãi nhau vì nguyên nhân này. Cũng may có nhóc Phồn Phồn tính tình bá đạo, làm đại ca của cả ba đứa, lần nào cũng cần cậu nhóc đứng ra thì hai đứa kia mới chịu giảng hòa.
Khi chơi cùng nhau, cả ba đều là những người bạn rất tốt của nhau.
Kim Tú Châu đọc thư xong, cũng viết cho Bạch Cảnh Chi một bức thư. Bạch Cảnh Chi còn gửi kèm thư đề thi và bài tập, đều do các giáo viên ở các trường trong thành phố S tự ra đề. Trong cơ quan của cô ấy có một tỷ tỷ có người nhà làm giáo viên trung học, nghe nói dạy rất giỏi. Những đề này do lãnh đạo các trường trung học trong thành phố chỉ đạo biên soạn.
Giáo viên các trường cùng nhau biên soạn, hiện tại chỉ lưu hành nội bộ ở các trường trung học bên đó. Cô ấy thấy có người nhờ tỷ tỷ kia xin giúp, nên cũng xin một bộ gửi cho Hạ Nham.
Kim Tú Châu đọc cũng thấy rất hay, để chờ Hạ Nham đi học về thì đưa cho cậu.
Chạng vạng Hạ Nham tan học trở về nhìn thấy món quà cô út gửi cho cậu, quả nhiên rất thích, cậu háo hức lật xem. Nửa năm qua, cậu đã có thể nghe hiểu tiếng địa phương, cũng nói được một ít, nhưng cậu cảm nhận rõ ràng trình độ giảng dạy của các giáo viên trong trường không tốt lắm.
Phần lớn các giáo viên chỉ mới tốt nghiệp cấp ba, nếu có đề hỏi sâu hơn, bọn họ còn không biết làm.
Nhưng điều này rất bình thường, cũng đã nhiều năm trôi qua rồi. Có nhiều giáo viên đã quên mất nhiều kiến thức trước kia, nhiều giáo viên mới được trường tuyển dụng. Cho nên ngày thường đi học, học sinh chỉ có thể tự mình nỗ lực.
Những đề thi và bài tập này còn có đáp án đi kèm, còn ghi rõ ràng cách giải từng bước, có thể giúp đỡ được rất nhiều cho cậu.
Hạ Nham hơi kích động nói: “Để con chép lại cho Dương Anh Hùng và Ngụy Ninh Thanh mỗi đứa một bản.”
Ba đứa chơi thân với nhau từ nhỏ đến lớn, thân thiết như anh em ruột thịt trong nhà, cái gì tốt cũng đều nghĩ tới đối phương.
Tựa như Ngụy Ninh Thanh sau khi theo phụ mẫu về nhà, điều đầu tiên là viết thư báo địa chỉ nhà mình cho Hạ Nham, còn gửi kèm một túi to đồ ăn vặt.
Chuyện này Kim Tú Châu để cậu tự quyết, chỉ nói: “Vở không đủ dùng thì bảo mẹ.”
“Vâng.”
Ngày hôm sau Hạ Nham chia sẻ những đề thi và bài tập này với các bạn trong lớp. Thành tích của cậu rất tốt, thi cuối kỳ năm ngoái đứng đầu lớp. Trước kia có Ngụy Ninh Thanh, rất ít khi cậu được đứng nhất lớp. Nhưng từ khi chuyển tới đây, ngoại trừ tháng đầu tiên thi đứng thứ ba, sau đó đều đứng nhất lớp.
Cậu phân tích nguyên nhân một chút, cảm thấy lý do lớn nhất là bởi vì từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng của Kim Tú Châu mà đọc rất nhiều sách. Kim Tú Châu rất thích đọc sách, chỉ cần có thời gian rảnh là cầm sách đọc. Cô Phương hàng xóm cũng vậy, nên trong nhà mua rất nhiều sách. Còn thêm nhà bà nội Ngụy Ninh Thanh có một thư phòng rất lớn, cho nên từ nhỏ ba đứa cậu có sách đọc không bao giờ hết.
Những quyển sách đó đã ảnh hưởng sâu sắc một cách vô hình tới ba người họ, về mặt viết văn chưa từng gặp áp lực, còn nâng cao tư duy và tầm hiểu biết của họ.
Hạ Nham cũng không hề giấu giếm, bởi vì cậu không xem các bạn học là đối thủ cạnh tranh của mình. Cậu biết phần lớn các bạn học trong lớp điều kiện gia đình đều không tốt lắm, cậu cũng thật lòng mong họ có thể thi đậu một trường đại học tốt.
Lâm Chiêu Đệ vô cùng biết ơn Hạ Nham. Cô dùng quyển vở Hạ Nham đưa để chép lại đề một cách cẩn thận. Hạ Nham còn nhờ cô giúp chép lại một bản, cậu ấy có hai người bạn tốt, một mình cậu ấy chép sẽ rất mệt, nên sau đó còn đưa thêm cho cô mấy quyển vở, nói là quà cảm ơn.
Lâm Chiêu Đệ biết cậu muốn dùng cách này để giúp đỡ mình, nhưng cô vẫn nhận, bởi vì cô quả thật rất cần chúng, cho nên rất nghiêm túc nói: “Hạ Nham, cảm ơn cậu, những thứ này về sau tôi nhất định trả lại cho cậu.”
Hạ Nham không từ chối, cười và đồng ý, còn nói thêm: “Đến lúc đó cậu nhớ trả nhiều một chút, tôi thích ăn chocolate, cậu mua chocolate cho tôi ăn.”
Lâm Chiêu Đệ không biết chocolate là cái gì, nhưng nghe cậu ấy bảo thích ăn, không cần suy nghĩ đã gật đầu, “Được, sau này tôi kiếm được tiền, sẽ mua rất nhiều rất nhiều chocolate cho cậu.”
Hạ Nham cười tươi rói, lộ ra hàm răng trắng bóng.
Lâm Chiêu Đệ đối diện với ánh mắt sáng rực của cậu, tim đập dồn dập, cô cũng hơi thẹn thùng cười nhẹ một cái, sau đó vội vàng cúi đầu đọc sách.
Hai người giờ không còn ngồi trước sau nữa, bị thầy giáo chuyển đến bàn dãy giữa cạnh cửa sổ, ngồi cạnh nhau.
Lâm Chiêu Đệ cầm cốc lên uống một ngụm nước, làm dịu đi sự nóng bừng trên mặt, trong lòng thầm nói với chính mình, có một số người không thuộc về cô.
Việc hiện tại cô có thể làm là học thật tốt để sau này giành được một suất vào đại học. Có thể quen được Hạ Nham, đã là một chuyện rất may mắn rồi.
Cuối tuần Giang Minh Xuyên về nhà thông báo rằng anh sắp dẫn quân sang tỉnh lân cận tham gia thi đấu.
Kim Tú Châu nghe thấy tin tức vốn không thấy có gì đặc biệt, lại nghe anh nói tiếp: “Em có muốn đi cùng anh không?”
Anh thấy ngày nào cô cũng ở trong nhà sẽ rất buồn chán. Trước kia còn có Phương Mẫn bầu bạn, ở đây thì chẳng quen biết người bạn nào.
Kim Tú Châu hơi bất ngờ, “Em có thể đi cùng à?”
“Có thể, bọn anh sẽ không ở trong doanh trại quân đội. Khi đó em có thể ở cùng anh trong nhà khách, ban ngày có thể đi xem thi đấu, cũng có thể đi dạo phố.”
Kim Tú Châu nghe xong thì động lòng.
Lục Lục cũng nghe thấy, chưa kịp nghĩ đã nói: “Con cũng đi.”
Giang Minh Xuyên nói thẳng: “Con còn phải đi học mà. Thêm nữa, con cũng đi tỷ tỷ con biết làm sao?”
Phó Yến Yến: “……”
Lục Lục ngậm đũa, nhìn sang tỷ tỷ, lại nhìn mẫu thân, sau đó trề môi nói: “Con có thể xin nghỉ mà, hơn nữa, tỷ tỷ cũng đâu có chạy đi mất đâu, chơi xong là con về.”
Nói vậy khiến cho Giang Minh Xuyên không biết phải nói gì, thật ra cũng không phải không thể, nhưng vẫn bảo: “Vậy con đi, ca ca và tỷ tỷ con cũng đòi đi thì sao?”
Phó Yến Yến nghe vậy, liền nói: “Con không đi.”
Nơi đó đời trước cô bé đã sống rất nhiều năm, cũng không có gì hấp dẫn đối với cô bé.
Hạ Nham thì có muốn đi, nhưng chuyến đi này mất rất nhiều ngày, sẽ ảnh hưởng tới việc học tập, nên nghĩ một lát rồi nói: “Con cũng không muốn đi, sau này con sẽ thi vào trường quân đội ở bên đó, sớm muộn gì cũng sẽ đến đó được thôi.”
Giang Minh Xuyên: “……”
Lục Lục vui vẻ nói: “Ca ca và tỷ tỷ đều không muốn đi, ba ơi, con muốn đi.”
Kim Tú Châu nhìn thấy vậy thì phì cười, “Cho con bé đi theo đi, con bé còn nhỏ, xin nghỉ mấy ngày cũng không vấn đề gì.”
Cô cũng không muốn bọn trẻ cứ mãi ở trong nhà. Nơi này không phải triều Đại Cảnh, không có nhiều quy củ như vậy.
Lục Lục nghe thấy mẫu thân nói như vậy liền biết mình có thể đi chơi, cô bé lanh lợi nhảy lên, ôm chặt Kim Tú Châu, “Chỉ có mẹ là tốt nhất.”
Giang Minh Xuyên không biết phải nói gì, anh đã đồng ý đâu.
Kim Tú Châu véo mũi con gái, “Ăn cơm đi, đến lúc đó đi dạo phố với mẹ.”
“Vâng, con thích nhất đi dạo phố cùng mẹ.”
Giang Minh Xuyên xuất phát vào thứ tư. Trước khi đi Kim Tú Châu đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa trong nhà, cũng tích trữ khá nhiều đồ ăn vặt và bánh trái, còn để lại cho hai huynh đệ không ít tiền tiêu vặt, lại dặn nếu không muốn nấu cơm thì cứ ra ngoài ăn, dù sao ở trong thành phố cũng tiện, có Tiệm cơm quốc doanh và nhiều cửa hàng nhỏ khác.
“Mỗi ngày trước khi đi học nhớ phải đóng cửa sổ khóa kỹ cửa, mỗi đứa giữ một chùm chìa khóa. Còn nữa tan học thì nhớ về sớm, đặc biệt là Yến Yến, tan học thì về nhà ngay, không được la cà dọc đường. Tiểu Nham cũng vậy, buổi tối cũng đừng tới lớp tự học trên trường nữa, ở nhà với muội muội. Có việc gì thì gọi điện thoại cho phụ mẫu, khi đến nơi, ba mẹ sẽ gọi điện về cho hai đứa…”
Cô nói rất nhiều, hai đứa không kiên nhẫn lắm khi nghe, không ngừng gật đầu đồng ý.
Lục Lục vui vẻ nhất, lắc lắc tay mẫu thân. Cô bé đeo chiếc cặp sách hình vịt con do mẫu thân may cho mình, chiếc cặp căng phồng, bên trong đựng đồ ăn vặt cô bé thích ăn và vở bài tập.
Cô bé bện tóc sừng dê, khuôn mặt tươi cười ngọt ngào, vừa nhìn đã biết từ nhỏ đã lớn lên trong tình yêu thương.
Hạ Nham và Phó Yến Yến ra cửa tiễn họ. Phó Yến Yến nhìn theo bóng dáng lí lắc của muội muội, hình ảnh vui tươi ấy dần dần che lấp hình ảnh gầy gò, khổ sở của muội muội trong ký ức cô bé.
Cô bé nghĩ thầm, muội muội không phải trải qua thời thơ ấu khổ cực ấy thật may mắn. Chờ sau này muội muội trưởng thành, chắc hẳn ký ức của muội ấy đều ngọt ngào nhỉ? Nhưng Phó Yến Yến không hề thấy ghen tị, cô bé được chứng kiến thời thơ ấu tốt đẹp của muội muội cũng giống như chính mình đã từng trải qua hạnh phúc đó.
Hạ Nham chờ không còn nhìn thấy phụ mẫu nữa mới nói: “Quay về đi.”
Phó Yến Yến thu hồi ánh mắt, xoay người bước vào nhà. Vừa mới đi tới cửa, Hạ Nham đột nhiên nói với muội muội: “Buổi trưa ca ca dẫn bạn về ăn cơm, khi nào phụ mẫu về, muội đừng có mách lẻo nhé.”
Phó Yến Yến bình tĩnh quay đầu nhìn cậu: “Là tỷ tỷ da ngăm ngăm xinh đẹp kia đó hả?”
Hạ Nham chưa kịp suy nghĩ đã bực bội phản bác: “Cái gì mà ngăm ngăm? Cậu ấy chỉ hơi rám nắng thôi, muội không được kỳ thị người ta như vậy.”
Phó Yến Yến nhìn ca ca đầy ẩn ý, thăm dò hỏi: “Ca ca thích tỷ ấy à?”
Vẻ mặt Hạ Nham lập tức căng thẳng, phủ nhận lớn tiếng: “Cái gì mà thích? Muội không được nói linh tinh. Ca ca chẳng thích ai cả, ca ca chỉ thích đọc sách. Muội cũng thật là, mới tí tuổi đầu đã nói chuyện thích với không thích, mọi ngày muội không lo học hành mà lại suy nghĩ vớ vẩn cái gì…”
Phó Yến Yến mặt không cảm xúc nhìn ca ca nói năng luyên thuyên phủ nhận, trực tiếp cắt ngang: “Nếu thế thì căng thẳng làm gì? Muội chỉ thuận miệng hỏi một câu, không thích thì cứ nói không thích. Yên tâm, lát nữa gặp, muội sẽ nói với người ta là ca ca không thích gì người ta, bảo tỷ ấy không cần nghĩ nhiều.”
“……”
Hạ Nham nghe vậy lại càng căng thẳng hơn. Cậu nhìn muội muội đeo cặp sách chuẩn bị đi học, định nói thêm nhưng lại không dám mở miệng thừa nhận. Cuối cùng thấy muội muội sắp đi đến cổng, mới cuống quýt đuổi theo, ngượng ngùng xoắn xuýt: “Ca ca làm bài tập giúp muội, muội đừng nói những lời đó được không?”
Hai huynh muội cùng nhau lớn lên từ nhỏ, cậu biết muội muội hoàn toàn có thể làm ra chuyện như vậy.
Phó Yến Yến lén lút cười, nhưng rất nhanh đã nghiêm mặt lại, quay đầu vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “Nói câu nào cơ?”
Hạ Nham nói năng khép nép: “Coi như ca ca cầu xin muội đấy, mấy ngày nay ca ca làm hết bài tập cho muội được không?”
“Nghe còn tạm được.”
Phó Yến Yến hài lòng gật đầu, nhưng vẫn không nhịn được châm chọc ca ca một câu: “Thấy ca ca nói mạnh miệng như thế, cũng không sợ sau này người ta đi theo người khác.”
Hạ Nham đỏ mặt, nhỏ giọng thẹn thùng: “Cô ấy rất đơn thuần, giờ chỉ nghĩ làm sao để học tập thật tốt. Ca ca định chờ sau khi thi đậu đại học mới nói.”
Phó Yến Yến trước nay chưa từng thấy Hạ Nham ngượng ngùng như vậy bao giờ, chỉ cảm thấy nổi da gà: “Ca ca thấy vui là được rồi.”
Hạ Nham nhìn theo bóng muội muội, dặn dò một tiếng: “Đừng có mách phụ mẫu đấy.”
Phó Yến Yến cũng không quay đầu lại, chỉ vẫy vẫy tay.
Buổi trưa, Hạ Nham dẫn Lâm Chiêu Đệ về nhà, chỉ nói mấy ngày nay phụ mẫu đều không có nhà, trong nhà chỉ có cậu và muội muội, buổi trưa sang nhà cậu để chép đề thi.
Cậu còn nói mình không biết nấu cơm, muốn nhờ tỷ ấy hướng dẫn.
Lâm Chiêu Đệ cũng không nghĩ ngợi nhiều, đi theo Hạ Nham về nhà. Sau đó vào bếp mới phát hiện Hạ Nham chỉ nhờ tỷ ấy rửa rau, thái rau, mấy việc còn lại đều do cậu ấy làm, hơn nữa động tác còn thuần thục hơn tỷ ấy rất nhiều.
Trong lòng cô vừa bất ngờ vừa ngượng ngùng.
Hạ Nham còn cười ha hả nói với tỷ ấy: “Tôi học từ phụ thân tôi đấy, trong nhà tôi toàn là đàn ông nấu cơm, nhưng tôi không khéo tay, tỷ cứ ăn tạm vậy.”
Nói rồi còn gắp một miếng thịt nhờ tỷ ấy nếm thử xem chín chưa.
Lâm Chiêu Đệ cúi đầu ăn, sau đó gật đầu.
Hạ Nham chờ tỷ ấy ăn xong, cũng dùng đũa gắp một miếng thịt bỏ vào miệng nếm thử, nghiêm trang nói: “Có thể dọn lên rồi.”
Lâm Chiêu Đệ thấy thế, đỏ bừng mặt, vừa rồi môi cô vừa chạm vào chiếc đũa.
Vành tai Hạ Nham cũng hơi đỏ, nhưng vẻ mặt cậu lại như không có chuyện gì, lấy cái đĩa giả vờ đổ thức ăn ra.
Chỉ có Phó Yến Yến mang vẻ mặt ghét bỏ đứng ở cửa phòng bếp nhìn hành động “không biết xấu hổ” của ca ca. Hạ Nham đứng gần cửa, dường như cũng nhận ra, quay đầu đối diện với ánh mắt muội muội, giật mình, sau đó vội vàng ra hiệu cho muội muội lên nhà mau.
Phó Yến Yến bĩu môi, xoay người đi vào phòng khách, trước khi đi còn giơ ngón tay giữa lên với ca ca.
Cô bé cũng không hiểu hành động này có ý nghĩa gì, có điều đời trước ở bệnh viện, cô bé thấy đám trẻ con toàn làm vậy, có vẻ như là không phải hành động tốt đẹp gì.
Hạ Nham cũng đoán vậy, quơ quơ cái sạn uy hiếp.
Hai huynh muội đang giao chiến ngầm, Lâm Chiêu Đệ không nhìn thấy. Chờ nấu xong cơm, tỷ ấy bưng đồ ăn ra ngoài, nhìn thấy Phó Yến Yến đang ngồi trước bàn làm bài tập, hơi căng thẳng chào hỏi: “Chào em, chị là bạn học của ca ca em, tên là Lâm Chiêu Đệ.”
Phó Yến Yến cũng ngoan ngoãn chào lại: “Chào chị, tỷ Lâm cứ gọi muội là Yến Yến là được.”
“Được.”
Cơm trưa Hạ Nham nấu hai món mặn một canh, ăn rất ngon. Thường ngày Phó Yến Yến vốn không thích nói nhiều, nhưng hôm nay hiếm khi lại bắt chuyện với người lạ như vậy. Lâm Chiêu Đệ vốn đang hơi không tự nhiên, trò chuyện một lát mới thả lỏng hơn, còn rất nhiều lần bị Yến Yến chọc cười.
Hạ Nham không chen vào được câu nào, chỉ có thể gắp đồ ăn cho hai tỷ muội.
Cơm nước xong xuôi, Phó Yến Yến đẩy ngay chuyện rửa bát, nói rằng mình phải đi học luôn, còn hỏi Lâm Chiêu Đệ: “Tỷ có thấy ca ca muội rất tốt không? Mọi ngày ở nhà anh ấy đều rất chăm chỉ, thích nấu cơm, thích rửa bát. Đàn ông như thế này ấy mà, không biết sau này ai sẽ được hưởng phúc nữa?”
Nói xong bèn cầm cặp sách chạy thẳng đi, còn bỏ lại một câu nói: “Tỷ tỷ, lần sau gặp nhé.”
Lâm Chiêu Đệ cúi đầu không nói gì, có cảm giác lời muội muội Hạ Nham nói còn có ý khác, nhưng cô không dám nghĩ sâu hơn theo hướng đó.
Hạ Nham hắng giọng nói với tỷ ấy: “Tỷ ngồi nghỉ một lát, tôi đi rửa bát.”
Trong lòng cậu nghiến răng nghiến lợi, con nhóc thối đó chỉ lười biếng không muốn rửa bát mà thôi.
“Để đó cho tôi.”
“Không cần đâu, tỷ cứ ngồi đó đọc sách đi.”
Hạ Nham nói xong liền nhanh nhẹn bưng bát đũa vào bếp, bóng lưng cao lớn, vững chãi.
Lâm Chiêu Đệ nhìn thấy vậy thì mặt ửng hồng, cô cầm giẻ lau bàn, sau đó thở dài một tiếng.
Cô thầm nói với chính mình, cô nhất định, nhất định phải thi đậu vào một trường đại học tốt.
Phó Yến Yến chạy thẳng đến trường. Trên đường còn gặp được bạn ngồi cùng bàn, bị bạn ấy túm lại hỏi: “Cậu làm gì chạy nhanh như ma đuổi thế? Cũng đâu có muộn học đâu.”
Phó Yến Yến thở hổn hển mấy cái, rồi vui vẻ cười.
Bạn cùng bàn thấy lạ: “Cậu sao thế? Lạ quá.”
Phó Yến Yến cười: “Không có gì, chỉ thấy rất vui vẻ thôi. Mấy ngày nay phụ mẫu tớ không có nhà, chỉ có tớ với ca ca ở nhà.”
“Thật sao? Thế thì thích quá!”
“Đúng nhỉ? Mẫu thân tớ còn để lại rất nhiều tiền cho tớ để mua đồ ăn ngon.”
Bạn cùng bàn vô cùng hâm mộ: “Mẫu thân cậu đối tốt với cậu thật.”
Phó Yến Yến: “Đúng vậy, tốt lắm.”
Mọi người đều tốt, Hạ Nham cũng vậy. Anh ấy sẽ không bao giờ bị què một chân và lỡ mất cơ hội nhập học trường quân đội giống như đời trước. Bây giờ anh ấy còn thích một bạn học nữ khác, rất cẩn thận che chở cho người ta.
Phó Yến Yến ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, tâm trạng càng tốt hơn.
Bên kia, ba người nhà Kim Tú Châu đã tới tỉnh lỵ lân cận.
Ăn cơm xong, Giang Minh Xuyên đưa cô và Lục Lục tới nhà khách: “Hai mẹ con ngủ một giấc cho khỏe khoắn, buổi chiều có thể đi dạo một vòng. Đói bụng thì đến Tiệm cơm quốc doanh ăn, có lẽ tối muộn anh mới về được.”
Kim Tú Châu lên tiếng vâng dạ.
Lục Lục vui vẻ vẫy tay: “Ba ơi tạm biệt.”
Giang Minh Xuyên cũng cười và vẫy vẫy tay, xoay người đi ra ngoài.
Kim Tú Châu nhìn thời gian, còn sớm, mới hơn mười hai giờ trưa một chút. Cô bỏ hành lý xuống nhìn quanh căn phòng một lượt. Căn phòng không khác mấy so với nhà khách lần trước.
Ngồi xe lửa cả một buổi sáng, hai mẹ con đều hơi mệt mỏi, nằm trên giường chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi. Ngủ một giấc đến hai giờ chiều, lề mề một lúc mới rời giường và ra khỏi phòng.
Nơi này cách trung tâm thành phố khá gần. Tìm người hỏi đường, chỉ cần hỏi đường đến đại lộ phía trước là được. Kim Tú Châu nắm tay Lục Lục, phát hiện có lẽ vì có cuộc thi đấu đang diễn ra, trên đường có rất nhiều xe quân dụng.
Lục Lục còn tò mò hỏi: “Ba cũng ở trên đó sao ạ?”
“Có lẽ vậy.”
Kim Tú Châu cũng không khỏi nhìn về phía những chiếc xe quân dụng màu xanh, trong đầu cũng tự hỏi không biết Giang Minh Xuyên giờ đang làm gì?
Trước kia cô chưa bao giờ nghĩ tới những thứ này. Cô chỉ nghĩ làm thế nào để củng cố địa vị của mình, làm thế nào để chèn ép những thị thiếp khác đang muốn leo lên địa vị cao hơn.
Đối với đàn ông, trong lòng cô chỉ có sợ hãi và lợi dụng.
Nhưng Giang Minh Xuyên hoàn toàn không có điểm nào khiến cô hứng thú, lại khiến cô càng ngày càng để tâm.
Kim Tú Châu cảm thấy hơi buồn cười, cảm giác giờ tâm tư mình có phần giống mấy thiếu nữ mới biết rung động.
Cô lắc đầu, nói với nữ nhi: “Tới cửa hàng bách hóa xem trước nhé.”
“Vâng.”
Hai mẹ con đi đến hướng cửa hàng bách hóa ở trung tâm thành phố, phát hiện bên trong không đông đúc như cô tưởng. Trước kia dạo cửa hàng bách hóa ở thành phố S và thủ đô, cho dù đang là giờ làm việc, bên trong cũng toàn là người, nhưng ở đây thì không xảy ra tình huống đó.
Hai mẹ con vẫn dạo một vòng. Thái độ của nhân viên cửa hàng đều rất thân thiện, cho dù chỉ xem mà không mua cũng không tỏ thái độ khó chịu gì, còn cười nói cứ thoải mái xem.
Kim Tú Châu không ngờ rằng nhân viên cửa hàng lại dễ tính như vậy, cô không nhịn được hỏi: “Chúng tôi sang đây chơi, sao lại có cảm giác cửa hàng bách hóa của các cô không đông khách vậy? Ở bên thành phố S rất đông khách, trước đây nếu muốn mua tivi, còn phải xếp hàng đợi dài.”
Nghe thấy Kim Tú Châu nói như vậy, cô nhân viên cho rằng hai mẫu tử Kim Tú Châu từ thành phố S sang đây, còn nghe cô nói trước đây còn muốn mua tivi, lại nhìn cách ăn mặc, cho rằng khách hàng này không thiếu tiền, liền khách khí nói: “Trước kia cửa hàng chúng em cũng làm ăn tốt lắm, mấy thứ như đồng hồ người ta toàn tranh nhau mua. Nhưng giờ cũng không biết sao lại thế này, chợ đen thì không ai quản lý, người ta bán hàng công khai. Hàng bán ở đó rất rẻ, còn không cần phải dùng tem phiếu, rất nhiều khách đều chuyển sang đó mua.”
Nói xong cô nhân viên nhíu mày buồn rầu: “Cũng không biết các lãnh đạo tính toán thế nào, cứ tiếp tục thế này, có lẽ cửa hàng bách hóa sẽ phải đóng cửa mất, chúng em đành phải nghỉ việc theo. Khó khăn lắm mới tìm được công việc này, nhà cũng phải bỏ ra không ít tiền đấy.”
Kim Tú Châu an ủi nói: “Thì ra là vậy, tôi cứ thắc mắc mãi. Đừng lo lắng, cô còn trẻ trung xinh đẹp như vậy, có thể làm việc ở đây, vừa nhìn đã biết là người tháo vát, còn lo không tìm được việc khác sao? Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, có lẽ về sau còn tìm được công việc khác tốt hơn.”
Cô nhân viên nghe thấy lời này, cười nhẹ một cái: “Vậy mượn lời tốt đẹp của tỷ.”
Không biết trong lòng có thoải mái hơn không, cô ấy hạ giọng nói: “Tỷ cũng đừng đi dạo ở đây nữa, ở đây bán gì cũng đắt. Tỷ muốn mua thứ gì thì cứ đi tìm ở chợ đen đi, rẻ hơn nhiều.”
Kim Tú Châu cố nín cười, nhỏ giọng hỏi: “Chợ đen ở đâu vậy?”
“Ra khỏi đây rẽ trái rồi đi thẳng, sau đó ngồi xe buýt số năm tới ngõ Liễu Gia thì xuống. Tỷ hỏi thăm một chút là người ta sẽ chỉ đường cho.”
“Được.”
Kim Tú Châu tỏ ý cảm ơn, sau đó quyết đoán dẫn nữ nhi đi khỏi. Dựa theo lời cô nhân viên nói, cô lên xe buýt số năm tới ngõ Liễu Gia thì xuống, sau đó hỏi thăm ở bến xe buýt thì tìm được chợ đen.
Cô nắm tay Lục Lục đứng ở lối vào chợ đen, nhìn đường phố sầm uất trước mắt, lập tức bị dọa sợ.