Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 75
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kim Tú Châu nghe xong thì ngạc nhiên, lúc ăn cơm cô có thấy, nhưng cũng không để ý lắm, cô cũng chẳng thân thiết gì với thằng bé Ngô Tiểu Quân, cô nghĩ cậu bé chỉ thuận tay trái, nhiều người cũng vậy, chỉ là hiếm gặp. Giờ nghe Uông Linh nói vậy, có lẽ còn có nguyên do sâu xa, nên cô hỏi: “Đúng là em không để ý, vậy có chuyện gì à?”
Uông Linh ngồi trên giường Kim Tú Châu, nghe hỏi vậy lại thở dài, “Cũng tại chị, ngày hôm đó bận quá, thật sự không thể dành ra chút thời gian nào, nên mới nhờ thằng bé tới nhà lấy đồ giúp chị, nghĩ bụng thằng bé khá quen thuộc đường đi, chắc sẽ không có chuyện gì, không ngờ lại xảy ra chuyện.”
Nói tới đây, Uông Linh chợt ngừng lại, vẻ mặt lộ rõ sự áy náy, “Thằng bé đi được nửa đường thì thấy cô gái kia đang bị người ta ức hiếp, trong cơn tức giận, thằng bé chạy đến đánh đuổi tên côn đồ đó đi. Không ngờ vừa ra khỏi doanh trại, thằng bé lại bị bao vây, tên côn đồ lúc trước bị đánh đã tìm đồng bọn đến tính sổ, bao vây và đánh thằng bé một trận. Em không biết cảnh tượng bi thảm lúc đó đâu, máu chảy đầy đất, thằng bé bị gãy một xương sườn, tay phải không chỉ gãy mà còn bị thương gân, giờ không thể cầm nắm gì được, cũng không thể nhập ngũ nữa.”
“Đời này chị chưa làm chuyện gì có lỗi với ai cả, chỉ duy nhất lần đó chị cảm thấy có lỗi với thằng bé này. Trước kia chị còn thấy thằng bé không tốt, tính tình tệ hại, nhưng giờ ngẫm lại, có thể ra tay giúp đỡ kẻ yếu, thằng bé này thật sự không tệ.”
Những đứa trẻ xung quanh chị đều rất xuất sắc, chị cũng không để tâm đến đứa trẻ được chiều chuộng sinh hư như Ngô Tiểu Quân. Những đứa trẻ như vậy, trong mắt người lớn, chẳng phải là loại không có tiền đồ sao?
Kim Tú Châu nghe xong cau mày, nếu là chuyện khác thì còn có cách, nhưng bị thương gân cốt, e rằng cô cũng không chữa được, huống hồ đã qua lâu như vậy rồi.
Cô nói: “Thật đáng tiếc.”
“Đúng vậy đó.”
Uông Linh lại thở dài, “Chị thật hối hận, nếu hôm đó chị không nhờ thằng bé đi, hoặc là bảo thằng bé đi cùng ai đó, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện như vậy. Đang yên đang lành, lại biến thành ra nông nỗi này.”
“Hai vợ chồng Tiền Ngọc Phượng đều là người tốt, cũng không trách cứ chị, họ còn nói nếu không có Ngô Tiểu Quân, cô gái kia sẽ thảm rồi, nói không thể tham gia quân ngũ nữa thì thôi. Nhưng trong lòng chị vẫn không thể buông bỏ được, nên mới hứa giữ Ngô Tiểu Quân lại làm trong nhà máy, sang năm sẽ thăng cậu ấy lên vị trí nhân viên chính thức.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Chị làm rất đúng, tuy rằng hai vợ chồng họ không trách chị, nhưng vẫn cần phải cho thằng bé một tia hy vọng, bằng không, trong lòng họ cũng sẽ không dễ chịu.”
Uông Linh ừ một tiếng, “Từ sau khi xảy ra chuyện đó, thằng bé càng ngày càng trầm lặng, trước kia còn rất sôi nổi hoạt bát, nói chuyện với ai cũng nhắc đến chuyện sau này mình sẽ nhập ngũ.”
Cho nên Uông Linh mới thấy bất an trong lòng, cảm giác rất có lỗi với thằng bé. “Có điều tay phải thằng bé không tiện, bằng cấp cũng không cao, làm việc cũng không hẳn là xuất sắc. Nếu sang năm chuyển lên vị trí nhân viên chính thức chỉ sợ lại bị người ta bàn tán ra vào, đến lúc đó cũng không biết thằng bé có chịu nổi không?”
“Nhà máy làm việc càng ngày càng kém hiệu quả, còn chưa biết có thể trụ được bao lâu nữa, không biết tương lai có gì đảm bảo cho thằng bé hay không?”
Càng nghĩ Uông Linh càng thấy đau đầu. Chị cũng không định tìm Kim Tú Châu để nhờ tư vấn, có điều những lời này chị giấu trong lòng, không thể tâm sự với ai, bây giờ nói ra, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm không ít.
Kim Tú Châu không nói gì, nhưng Phó Yến Yến nằm ở giường đối diện đột nhiên hỏi một câu, “Cô ơi, vậy cô gái được cứu thì sao ạ?”
Uông Linh đột nhiên nghe thấy tiếng, ngẩng đầu nhìn lên, thấy khuôn mặt bình tĩnh của Phó Yến Yến, chị cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ trẻ con có tấm lòng thiện lương, quan tâm đến cô gái suýt chút nữa gặp chuyện không may kia.
Chị nói: “Cô gái đó không sao, là người ở đội sản xuất bên cạnh, là một cô bé rất xinh đẹp. Cô bé đang học cấp ba trên huyện, hôm đó được nghỉ từ huyện về nhà, không ngờ lại gặp phải chuyện này, cũng bị dọa một phen không nhỏ. Sau đó người nhà cô bé cũng mang theo rất nhiều quà cáp đến bệnh viện cảm ơn Ngô Tiểu Quân.”
Phó Yến Yến vâng một tiếng.
Trong lòng cô bé lại vô cùng chấn động, cô Uông kể chuyện Ngô Tiểu Quân gặp phải, gần như giống hệt chuyện Hạ Nham từng trải qua ở đời trước. Ở đời trước, không lâu sau khi Hạ Nham thi đại học, anh ấy đã gặp Đường Doanh bị người ta ức hiếp, anh hùng cứu mỹ nhân, sau đó bị lũ đó trả thù, gãy một chân. Nực cười hơn nữa là, sau khi anh ấy xuất viện thì nhận được giấy báo nhập học của trường quân đội.
Có điều lần này sớm hơn một năm, mà người bị thương cũng từ Hạ Nham biến thành Ngô Tiểu Quân.
Phó Yến Yến cảm thấy lạnh sống lưng, cô bé đột nhiên có phỏng đoán, như thể có một số việc nhất định phải xảy ra, không có Hạ Nham, cũng sẽ có Ngô Tiểu Quân.
Nghĩ đến đây, cô bé vẫn không nhịn được hỏi thêm lần nữa để xác nhận, “Vậy cô có biết bọn côn đồ đánh người đó là ai không ạ?”
Uông Linh phải lục lọi trong trí nhớ, “Hình như tên là Chu Quốc Văn và Chu Văn Cường thì phải, là hai anh em, thằng anh còn có tiền án, trước đó đánh người ta bị thương nên đã phải vào tù.”
“Đợt đó cô vào bệnh viện thăm Ngô Tiểu Quân, đúng lúc thấy hai anh em đó bị người của Cục Công an dẫn đi, nhìn đã thấy không giống người tốt, ánh mắt rất ác, nhìn mà phát sợ.”
Phó Yến Yến giật mình, đời trước người đánh bị thương Hạ Nham cũng là hai anh em Chu Quốc Văn và Chu Văn Cường.
Cô bé cứ nghĩ Hạ Nham và Đường Doanh đều không ở đây, sẽ không xảy ra những chuyện đó nữa, không ngờ rằng lại xảy ra với Ngô Tiểu Quân.
Vậy ba Giang thì sao? Kết cục đời trước của ba Giang sẽ xảy ra hay sao? Đột nhiên Phó Yến Yến không dám nghĩ tiếp nữa.
Uông Linh nói tới đây dường như nhớ ra gì đó, lại nói với Yến Yến và Lục Lục đang nằm ở giường đối diện: “Hai cháu là con gái, cũng rất xinh đẹp, dễ gặp phải nguy hiểm nhất. Đừng tưởng rằng thế giới này toàn là người tốt, cô dặn các cháu, cho dù đi đến bất cứ đâu cũng phải đi cùng người khác, không được đi một mình. Quá sớm hay quá muộn đều không được ra ngoài, nếu như gặp phải người giống như hai anh em nhà kia, lúc ấy chỉ có nước mà khóc. Nếu may mắn còn gặp được người cứu, nếu không may, có khi còn chẳng giữ được mạng mình.”
“Dạo trước cô còn nghe kể có nữ công nhân làm việc ở nhà máy cơ khí dưới huyện tan ca muộn quá về nhà, mất tích trên đường về. Đồn công an tìm rất lâu cũng không tìm thấy, cuối cùng tìm thấy thi thể ở con sông dưới huyện. Nhờ có người sáng sớm đi giặt quần áo phát hiện, thật là dọa chết người.”
Lục Lục nghe vậy sợ hết cả hồn.
Uông Linh vội bịt miệng mình, ngượng ngùng cười nói với Kim Tú Châu: “Ấy, cái miệng chị này, nói quá nhanh rồi, các cháu cũng đừng sợ, chuyện cũng qua lâu rồi. Cho nên mới nói con gái không được đi một mình ra ngoài, đặc biệt là buổi tối, quá nguy hiểm, ai biết trên đường có gặp phải kẻ xấu không?”
Phó Yến Yến biết Uông Linh chỉ muốn tốt cho mình, ngoan ngoãn vâng một tiếng, “Cháu nhớ rồi ạ.”
Uông Linh lại nói với Kim Tú Châu: “Cô bé đó cũng may mắn mới gặp được Ngô Tiểu Quân, bằng không, gặp phải hậu quả gì thì thật sự không thể nói trước được. Còn với hai anh em đã quen thói du côn kia, cho rằng cứ chạy thoát là không hề gì, không ngờ rằng Ngô Tiểu Quân lại nhận ra chúng, trước kia khi còn đi học đã từng gặp. Ngô Nhị Trụ làm việc ở đồn công an, sau khi biết chuyện đã đến bắt luôn hai anh em, cũng là đúng người đúng tội.”
Phó Yến Yến nghe thấy, nhắc Kim Tú Châu, “Hồi trước bọn chúng còn bắt nạt anh, mẹ còn bảo ba tìm đến tận nhà chúng đấy.”
Kim Tú Châu giờ mới nhận ra, “Hóa ra là bọn chúng à, thảo nào nghe tên quen quen.”
Cô trầm ngâm một lát, sau đó đề nghị: “Thằng bé Tiểu Quân này, trước kia em nghĩ sai về nó rồi, lúc nào cũng cảm thấy thằng bé không hiểu chuyện, hiếu thuận bằng Đại Nha, nhưng giờ xem ra, bản tính vẫn tốt. Nếu chị đã đồng ý giữ thằng bé lại nhà máy, tự nhiên cho thằng bé vị trí nhân viên chính thức ngay thì không được, ngay cả thằng bé trong lòng cũng sẽ không tự tin, sẽ cảm thấy là chị thương hại nó.”
Nụ cười trên mặt Uông Linh dần phai nhạt, nghiêm túc hỏi: “Vậy phải làm như thế nào?”
Kim Tú Châu: “Nếu có thể, chị dẫn thằng bé theo bên cạnh dạy dỗ, đầu tiên hướng dẫn một số việc nhỏ cho thằng bé làm, để thằng bé mở mang kiến thức, học thêm những điều hay, cho dù có một ngày nhà máy phải đóng cửa, nhờ đi theo chị cũng học hỏi được phần nào, cũng có thể tìm được chỗ đứng cho mình ở bên ngoài. Nếu học tốt, có khi còn trở thành cánh tay đắc lực cho chị.”
Uông Linh chưa từng nghĩ theo hướng này, chị vẫn luôn cho rằng chỉ cần chuyển Ngô Tiểu Quân thành nhân viên chính thức là được, lo lắng duy nhất là đến khi nhà máy phải đóng cửa, Ngô Tiểu Quân sẽ không có chỗ để đi. Tuy rằng chị và Kim Tú Châu cũng đã có tính toán khác, nhưng cũng chỉ là ý tưởng sơ khai, cuối cùng có thực hiện được hay không cũng chưa thể nói chắc.
Chị nghĩ một lúc, cảm thấy Kim Tú Châu nói rất đúng, “Vậy chị sẽ sắp xếp Ngô Tiểu Quân đi theo chị, nếu người khác có nói ra nói vào gì thì cứ mặc họ, việc này quả thực là chị có lỗi với Tiểu Quân.”
“Ngay cả chuyện bị người khác đàm tiếu mà cũng không chịu đựng được, thì không cần cho thằng bé cơ hội đâu.”
Uông Linh ừ một tiếng.
Ngày hôm sau, Kim Tú Châu dẫn bọn trẻ tới doanh trại, Uông Linh nói là làm, buổi sáng đã đến tìm Ngô Tiểu Quân, bảo cậu đưa mấy mẹ con Kim Tú Châu đi.
Tuy rằng Ngô Tiểu Quân không hiểu vì sao cô Uông lại tìm mình, nhưng vẫn đồng ý, giúp Kim Tú Châu xách đồ.
Trước khi đi, Uông Linh nói với Ngô Tiểu Quân: “Lúc về, cháu đến văn phòng của cô một chuyến, buổi chiều cô cần lên thành phố họp, cháu sắp xếp xe, lấy tập tài liệu màu đỏ trong văn phòng cô, rồi xuống phân xưởng đón cô.”
Ngô Tiểu Quân ngơ ngác đáp vâng.
Uông Linh tạm biệt mấy mẹ con Kim Tú Châu rồi vội vã rời đi.
Ngô Tiểu Quân cùng mấy mẹ con Kim Tú Châu đến bến tàu, sau đó ngồi thuyền tới doanh trại. Trên đường, Ngô Tiểu Quân cứ ngây ngẩn nhìn mặt nước.
Ánh mắt Kim Tú Châu lướt qua cánh tay phải của cậu, sau đó ôn hòa nói: “Sau này cháu cố gắng đi theo cô Uông làm việc, cô ấy bảo cháu làm gì thì cháu làm đó, nhưng cũng không thể như Thiên Lôi chỉ đâu đánh đó, chỉ biết cắm đầu làm việc. Cháu phải biết xem cách cô ấy giao thiệp với những người khác nhau như thế nào? Nghệ thuật giao tiếp cũng là một môn học, trong đó có rất nhiều điều phải học, phải xem cháu có thể học được bao nhiêu.”
“Nếu cháu học được năm phần bản lĩnh của cô Uông, vậy thì dù không tham gia quân ngũ, sau này cháu cũng đạt được thành tựu chẳng hề kém hơn.”
Ngô Tiểu Quân xoay đầu ngơ ngác nhìn Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu nhìn cậu cười, lại nói tiếp: “Trước kia cô có rất nhiều hiểu lầm về cháu, cảm thấy cháu không hiểu chuyện, hiếu thuận bằng chị gái cháu, cũng không ngoan ngoãn thông minh như Hạ Nham nhà cô, nên giờ cô xin lỗi cháu một tiếng. Tiểu Quân, tối hôm qua cô nghe cô Uông kể chuyện của cháu, cháu làm rất tốt, vô cùng dũng cảm và thiện lương, cô thực sự kính nể cháu, cũng cảm thấy tự hào về cháu. Nếu không thể tham gia quân ngũ, vậy chúng ta cứ đi về phía trước thôi, ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có Trạng Nguyên. Sau này cháu đi theo cô Uông học hỏi và làm việc, tranh thủ học thêm nhiều kỹ năng, trở thành trợ thủ đắc lực cho cô ấy, để cô ấy không thể rời khỏi cháu được.”
Ngô Tiểu Quân nghe những lời này, đôi mắt dần dần đỏ hoe.
Một thời gian dài sau khi xảy ra chuyện, mẹ khóc sưng húp cả mắt, ba nói cậu làm đúng, chị gái thương cậu, cô Uông thì áy náy xin lỗi, còn hứa sẽ chuyển cậu thành nhân viên chính thức, không cần lo lắng… Ai cũng an ủi bảo cậu phải nghĩ thoáng một chút, tuy rằng không thể nhập ngũ, nhưng dù sao đó cũng là cứu một mạng người, sau này cũng thành nhân viên chính thức của nhà máy dệt, cũng không coi là thiệt thòi.
Nhưng chưa từng có một ai khen cậu dũng cảm thiện lương, khen cậu làm tốt lắm, còn nói kính nể cậu, và cảm thấy tự hào về cậu.
Ngô Tiểu Quân thấy sống mũi cay cay, cậu nhìn về phía Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu nói: “Cô tin tưởng cháu sẽ sống tốt, mỗi người đều phải trải qua rất nhiều khó khăn mới có thể trưởng thành, gặp phải khó khăn càng lớn, về sau chỗ đứng sẽ càng cao.”
Những lời này Ngô Tiểu Quân ghi tạc sâu sắc trong lòng.
Cậu đưa bốn mẹ con đến cổng doanh trại quân đội rồi quay về, trước khi đi, đột nhiên cậu nói với Kim Tú Châu một tiếng, “Cô ơi, cảm ơn cô.”
Sau đó gật đầu chào mấy anh em Hạ Nham, xoay người đi khỏi.
Sau khi đi được vài bước, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng Hạ Nham, “Tiểu Quân, em cũng thấy vô cùng tự hào về anh, anh thực sự là anh hùng, anh nhất định sẽ thành công.”
Bước chân Ngô Tiểu Quân chợt khựng lại, nhưng cậu không quay đầu lại, chỉ khi Hạ Nham nói xong, mới nâng cánh tay trái lên vẫy vẫy mấy cái về phía sau.
Đôi mắt cậu đỏ hoe, nhưng trên gương mặt lại là một nụ cười rạng rỡ.
Cậu lính đứng gác ở cổng là một gương mặt mới toanh, Kim Tú Châu báo mình là người thân của Chính ủy Chúc, đến đây thăm viếng.
Cậu chiến sĩ gọi điện thoại cho Chính ủy Chúc, không lâu sau Chính ủy Chúc đã ra, nhìn thấy mấy mẹ con Kim Tú Châu, vẻ mặt vui mừng, “Sao mấy mẹ con lại tới đây?”
Kim Tú Châu cười, “Tới thăm Phương Mẫn ạ.”
Hạ Nham và Yến Yến, Lục Lục cùng chào hỏi, “Chú Chúc ạ.”
Chính ủy Chúc cười chào hỏi mấy mẹ con, sau đó vào trong trạm gác ký tên, dẫn mấy mẹ con Kim Tú Châu vào trong.
Kim Tú Châu vội nói: “Anh cứ đi làm việc đi, chúng em tự đi được.”
“Không sao đâu, anh đưa mấy mẹ con về nhà, trước khi đi anh có báo với Tư lệnh rồi, cũng vừa đến lúc nghỉ trưa, cùng nhau ăn một bữa cơm.”
“Vậy thì tốt quá.”
Vừa đi vừa trò chuyện, Chính ủy Chúc còn hỏi sắp tới Giang Minh Xuyên có dự định gì, Kim Tú Châu nói thật, “Còn phải xem thế nào đã, anh ấy nói có cơ hội sẽ trở về, nhưng có lẽ trong khoảng thời gian ngắn không có khả năng.”
Chính ủy Chúc gật đầu, lại hỏi Hạ Nham đi bên cạnh, “Sang năm cũng thi đại học rồi nhỉ? Đã tính thi vào trường nào chưa?”
Hạ Nham cười đáp: “Đúng vậy ạ, cháu định thi vào trường quân đội ở tỉnh bên cạnh, cũng được ở gần ba mẹ một chút.”
“Khá tốt, giờ cố gắng tranh thủ ở cạnh người nhà càng lâu càng tốt, chứ sau này nhập ngũ rồi, rất khó được về nhà một lần.”
Hạ Nham nghe xong cũng cười.
Nhà Chính ủy Chúc vẫn chẳng thay đổi gì, Kim Tú Châu nhìn cầu thang và căn phòng quen thuộc, không hiểu sao lại thấy có chút xa lạ.
Bọn trẻ cũng thấy vậy, Hạ Nham còn nói: “Đã lâu không trở lại, cứ cảm thấy có gì đó khác lạ.”
“Sẽ quen thôi, sau này cháu nhập ngũ rồi, sẽ thường xuyên thay đổi chỗ ở, sẽ dần quen thôi.”
Hạ Nham: “……”
Không biết nói gì nữa, lúc nào chú ấy cũng chăm chăm chọc vào nỗi đau của cậu.
Phó Yến Yến cũng nhìn ra, không nhịn được mím môi nén cười, cảm thấy chú Chúc vẫn giống hệt trước đây thích châm chọc người khác.
Sau khi tới tầng ba, Chính ủy Chúc gõ cửa. Trương Thu Lai ra mở cửa, nhìn thấy Chính ủy Chúc đột nhiên về nhà chị còn thấy khó hiểu, cho đến khi thấy mấy mẹ con Kim Tú Châu đằng sau anh, vui mừng hét lớn, “Sao mọi người lại tới đây?”
Sau đó quay đầu gọi vọng vào thư phòng: “Em họ, mau ra đây, là ai đến này?”
Ngay sau đó Phương Mẫn mở cửa bước ra, nhìn thấy Kim Tú Châu và ba con đã bước vào nhà, vội vàng luống cuống chạy ra, “Sao mọi người lại tới đây?”
Nhìn thấy động tác của Phương Mẫn, Chính ủy Chúc và Trương Thu Lai giật mình, vội bước lên muốn đỡ cô.
Kim Tú Châu thấy phản ứng của hai người họ, cũng đoán được có lẽ giờ Phương Mẫn đang mang thai, quả nhiên, Phương Mẫn ngẩng đầu hơi ngượng ngùng nhìn cô, giải thích: “Ba tháng rồi, hai hôm nay bụng có nhâm nhẩm đau, hai người họ hơi lo lắng.”
Kim Tú Châu vội bước lên nói: “Vậy chị mau ngồi xuống nghỉ một chút đi, để em xem mạch cho.”
Phương Mẫn ngoan ngoãn ngồi xuống, sau đó vươn tay đưa cho Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu bắt mạch cho cô ấy, một lát sau nói: “Dạo gần đây chị có uống thuốc dưỡng thai không?”
“Có, mấy hôm trước chị có đến viện Trung y khám, bác sĩ kê đơn thuốc.”
“Không sao, không có vấn đề gì, chỉ cần chú ý nghỉ ngơi là được, tiếp tục uống thuốc dưỡng thai nữa.”
Phương Mẫn cũng khẽ thở phào, “Vậy là tốt rồi.”
Trương Thu Lai thích nhất là Lục Lục, ôm Lục Lục không nỡ buông tay. Lục Lục gần như được một tay chị nuôi lớn, từ nhỏ đã ăn cơm chị nấu, cũng thân thiết với chị, trong lòng không khỏi yêu thương cô bé nhiều hơn.
Lục Lục cũng thích Trương Thu Lai, ôm lấy cổ chị, khuôn mặt nhỏ nhắn dụi vào ngực chị, thân thiết gọi dì, còn làm nũng đòi ăn cái này cái kia, đòi chị làm cho cô nhóc ăn.
Trương Thu Lai đồng ý hết thảy, sau đó còn ôm cô nhóc vào trong bếp, một tay bế cô nhóc, một tay xào rau.
Một lát sau, Lục Lục đã bưng cái bát nhỏ đứng bên cạnh, Trương Thu Lai nấu xong món gì lại lấy cho cô nhóc một ít ăn trước.
Trước kia khi còn ở đây, Lục Lục cũng thường xuyên ăn trước như vậy, Kim Tú Châu có nhắc cô nhóc cũng không chịu sửa, Trương Thu Lai lại còn chiều cô nhóc, bảo cô nhóc trốn vào bếp ăn vụng.
Có lần bị Phồn Phồn nhìn thấy, còn giận dỗi khóc một hồi lâu, vùng vằng bảo Trương Thu Lai thiên vị Lục Lục.
Quả nhiên, tới lúc ăn cơm, Lục Lục không ăn nổi nữa.
Kim Tú Châu tức giận trừng cô nhóc, nhưng cũng đành chịu, tiếp tục trò chuyện cùng Phương Mẫn.
Phương Mẫn nói: “Thật sự là cũng không định sinh thêm đứa nữa, nhưng lại vỡ kế hoạch, cũng không thể nào bỏ nó được, dù sao cũng là một sinh mệnh đến với gia đình chị, chị cũng bàn bạc với Chính ủy rồi, quyết định giữ lại. Tối hôm qua chị còn nằm mơ thấy ông bà ngoại chị dắt tay một bé gái đi đến chỗ chị, chị cứ cảm thấy lần này trong bụng chị là con gái.”
Kim Tú Châu cười, “Đó là mộng thai, hình như là chuẩn lắm đấy.”
“Thật sao?”
Phương Mẫn cười xoa xoa bụng, “Chị vẫn luôn muốn có con gái.”
Kim Tú Châu lại tiếp tục cùng Phương Mẫn nói chuyện gia đình, Bạch Cảnh Chi sắp kết hôn, vào dịp Tết sẽ lên thủ đô chuẩn bị lễ rước dâu, còn chuyện Hạ Nham muốn thi vào trường quân đội, ngày hôm qua ăn cơm ở nhà Tiền Ngọc Phượng.
Phương Mẫn nghe thấy chuyện tay Ngô Tiểu Quân bị thương không thể tham gia quân ngũ, cũng thấy bất ngờ, cô ấy không biết chuyện này.
Từ sau khi Kim Tú chuyển đi, cô ấy cũng không còn ai có thể nói chuyện, ngày nào cũng ở lì trong thư phòng vùi đầu viết sách. Hồi đầu còn thấy không quen, có đôi khi đang viết, đột nhiên ngẩng đầu muốn tìm Kim Tú Châu nói chuyện, cho đến khi nhìn lên thấy bên cạnh trống không, trong lòng lại thấy vô cùng mất mát, khó chịu.
Trước kia chỉ một mình sáng tác cũng không thấy có vấn đề gì, nhưng đã quen bên cạnh có người bầu bạn, giờ lại không còn nữa, mới cảm thấy khó chịu.
“Giờ phòng bên cạnh là một nhà bốn người ở, tính tình cũng được, nhưng mà nói chuyện không hợp lắm. Hồi đầu còn thường xuyên lui tới, nhưng sau có lẽ người ta thấy chị ngày nào cũng chỉ biết đọc sách, nên không thích sang nữa.”
Không giống Kim Tú Châu, Tú Châu cũng thích đọc sách, hai người có nhiều chủ đề để nói, giờ Phương Mẫn mới phát hiện có thể gặp được một người cùng chung sở thích khó biết bao nhiêu.
Kim Tú Châu thở dài, “Cũng giống hệt em, giờ em sống trong thành phố, ban ngày bọn trẻ đi học cả, chỉ có mỗi mình em ở nhà. Lúc chán quá thì ra ngoài dạo phố, mua chút đồ ăn, muốn tìm một người nói chuyện cũng chẳng có ai.”
Hai chị em nhìn nhau, đều thấy tự thương thân.
Chính ủy Chúc nghe xong an ủi: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, năm nay hoặc sang năm anh sẽ được điều về thủ đô, sau này chắc cũng sẽ không có thay đổi gì, chờ khi Giang Minh Xuyên về thủ đô, hai nhà chúng ta có thể ở gần nhau rồi.”
Nghe thấy vậy, vẻ mặt Phương Mẫn hiện rõ sự vui mừng, khuyên Kim Tú Châu, “Vậy động viên doanh trưởng Giang nhà em phấn đấu nhiều hơn.”
Trước kia quen gọi là doanh trưởng Giang, giờ cô ấy cũng không sửa lại.
Kim Tú Châu cười, “Sẽ cố, có thể được về sớm một chút đương nhiên là tốt.”
Phương Mẫn lại nói chuyện Bạch Cảnh Chi và Kỷ Lăng. Chuyện đó cô ấy cũng hỏi Chính ủy Chúc mới biết được, lần trước Chúc Anh từ nhà Kim Tú Châu về, báo là hai nhà đã bàn bạc xong xuôi mọi chuyện, chỉ hơi lo lắng về công việc của Bạch Cảnh Chi và Kỷ Lăng thôi, sau này hai đứa không thể ở gần nhau, nên cũng không yên tâm.
Đặc biệt là tuổi của cả hai đều không còn nhỏ, cũng không biết có khó mang thai không. Mà khi mang thai, Bạch Cảnh Chi lại sống một mình, cũng có nhiều điểm bất tiện.
Đúng là chưa kết hôn thì lo lắng, mà sau khi kết hôn lại càng thêm lo.
Kim Tú Châu nói: “Mấy chuyện này em cũng chẳng can thiệp được, cứ để Cảnh Chi tự mình nói ra, chắc con bé cũng đã bàn bạc kỹ lưỡng với Kỷ Lăng rồi, cụ thể thế nào, đến lúc đó em sẽ bảo hai đứa thông báo với mọi người.”
“Vậy cũng được, nếu hai đứa đã bàn bạc rồi, vậy cũng chẳng cần chúng ta phải nói thêm gì nữa.”
Phương Mẫn nói luôn mà không cần suy nghĩ, sau đó lại nói chuyện khác với Kim Tú Châu, còn hỏi Kim Tú Châu đã chuẩn bị những gì? Cô ấy còn không biết phải mua quà gì cho hai cháu.
Kim Tú Châu nói: “Chị đến dự là được rồi, cần gì phải chuẩn bị cái gì chứ? Giờ cậu là người đứng đầu gia đình rồi, đến lúc đó còn phải ngồi ghế chủ vị đấy.”
Phương Mẫn che miệng cười.
Hai người lại trò chuyện rất nhiều, buổi trưa Phồn Phồn không về, thỉnh thoảng giờ trưa cậu sẽ sang nhà bạn ăn cơm.
Phương Mẫn nói, nếu Phồn Phồn biết họ đến mà không gặp được, nhất định lại khóc.
Kim Tú Châu cười, “Không sao đâu, đến Tết là lại gặp được rồi.”
Phương Mẫn: “Ừ đợi đến lúc đó vậy.”
Ăn cơm xong, Kim Tú Châu ngồi một lát rồi dẫn bọn trẻ ra về, Phương Mẫn và Trương Thu Lai tiễn họ đến cổng doanh trại.
Có lẽ vì nghĩ đến Tết là có thể gặp được, lần này chia tay Phương Mẫn cũng không thấy buồn như lần trước nữa, hơn nữa sau này còn là người một nhà, nếu là người khác thì không biết, nhưng bọn họ chắc chắn có thể thường xuyên gặp mặt.
Chính ủy Chúc đưa mấy mẹ con đến bến tàu, trước khi đi còn dặn dò họ trên đường cẩn thận, anh xách theo đặc sản bên này, là một ít nấm tươi và thịt khô, còn cả mấy loại nước chấm, toàn là những loại mọi khi Trương Thu Lai vẫn mua về xào rau ăn, rồi đưa hết cho Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu sống ở đây nhiều năm, cũng thích ăn mấy món này.
Ngồi trên thuyền, Hạ Nham duỗi người, đột nhiên cảm thán nói: “Lại phải tạm biệt rồi, lần sau gặp mặt cũng không biết phải qua bao lâu nữa.”
Kim Tú Châu nói: “Người buồn nhất không phải chúng ta, mà là người đi tiễn chúng ta.”
Hạ Nham nghe xong trầm tư một lúc lâu rồi mới nói: “Khi còn nhỏ ngày nào cũng ngóng trông được lớn lên, nhưng giờ đã trưởng thành, lại rất sợ phải lớn lên.”
Kim Tú Châu xoa đầu cậu, “Cho dù con có lớn thế nào, cũng vẫn là con trai mẹ.”
Hạ Nham hứ một tiếng, không muốn nói mấy lời thương cảm này nữa, nên nói sang chuyện khác: “Cũng không biết ba có nhớ chúng ta không? Đột nhiên rất muốn về nhà, tuy rằng trước kia đây là nhà chúng ta, nhưng giờ lại có cảm giác không còn thân thuộc.”
Phó Yến Yến đột nhiên chen vào, “Nhà không phải là nơi cố định, nơi nào có người nhà mình thì nơi đó mới là nhà.”
Hạ Nham sửng sốt, sau đó cười thoải mái, “Thì ra là thế.”