78. Chương 78

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Lục nhìn thấy Kim Tú Châu, lập tức vươn tay muốn mẹ ôm một cái.
Kim Tú Châu còn tưởng rằng lâu ngày không gặp mẹ, con gái nhớ mình, vội tiến lên ôm Lục Lục vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành, “Sao vậy con? Có phải con nhớ mẹ lắm không, mẹ cũng nhớ con, tối nay mẹ nấu món ngon cho con ăn nhé?”
Lục Lục bĩu môi, lại duỗi tay ôm chặt lấy cổ Kim Tú Châu, cũng không nói câu nào, chỉ vùi mặt vào cổ Kim Tú Châu.
Cuối cùng Hạ Nham uống hai ngụm nước ấm rồi mới nói: “Mẹ đừng nói nữa, Lục Lục bị dọa sợ rồi, vừa rồi khi xuống tàu, suýt chút nữa bị người ta bắt cóc.”
Kim Tú Châu nghe xong nhíu chặt mày, “Sao lại vậy?”
Phó Yến Yến giải thích: “Là tại con ạ, vừa rồi khi xuống tàu đông người quá, ba với anh xách đồ, còn con dắt tay em gái đi ở giữa, bọn con vừa mới xuống khỏi tàu thì một bóng người vụt qua bên cạnh, ôm em gái chạy mất. Nếu không phải ba phản ứng nhanh, em gái đã bị người ta bắt đi rồi.”
Lục Lục nghe tới đây, dường như lại nhớ lại chuyện đáng sợ vừa gặp phải, đôi mắt lại đỏ hoe.
Kim Tú Châu vội vàng trấn an vỗ vỗ lưng cô bé, nghiêm mặt nói: “Không phải ở ga tàu hỏa có cảnh sát sao?”
Giang Minh Xuyên: “Giờ đang dịp Tết, người đông như vậy, làm sao mà họ kiểm soát hết được?”
Hạ Nham cũng nói: “Mẹ, mẹ không thấy đó thôi, giờ ở ga tàu hỏa toàn người là người, thời gian trước chẳng phải Vĩ nhân đã ban hành chính sách mở cửa đó sao? Rất nhiều người đều muốn ra ngoài, giờ họ lại đổ về nhà ăn Tết, người chen chúc đến nỗi chẳng thấy đường mà đi. May mắn ba ở đó, mới đoạt lại được em gái về, còn bắt người đó đến đồn cảnh sát ở ga. Mấy chú cảnh sát còn nói, mấy hôm nay đã có rất nhiều đứa trẻ bị bắt mất, nhà chúng ta là nhà duy nhất tìm lại được. Bọn chúng còn gây án có tổ chức, có kẻ phụ trách cướp, có kẻ phụ trách giấu, là một kế hoạch liên hoàn.”
Kim Tú Châu nghe thấy mà kinh hãi tột độ, không khỏi ôm chặt lấy Lục Lục trong lòng.
Lục Lục lại bĩu môi nũng nịu, “Mẹ ơi, lúc ấy con sợ lắm.”
Kim Tú Châu xoa đầu cô bé, “Không sao rồi không sao rồi, buổi tối mẹ sẽ ru con, sẽ không sợ nữa.”
Lục Lục ngoan ngoãn gật đầu.
Bạch Cảnh Chi nghĩ đến vẫn thấy sợ, đi tới vỗ vỗ lưng Lục Lục, không dám tưởng tượng nếu Lục Lục bị lạc mất, cả nhà sẽ ra sao? Có lẽ vì Lục Lục còn quá nhỏ, sau khi được mẹ dỗ dành một lát, tâm trạng đã khá hơn, sau đó trượt từ trên người Kim Tú Châu xuống, đi lên đi xuống mấy vòng quanh nhà.
Phòng cô bé đã được Kim Tú Châu thu xếp, trên giường trải một chiếc chăn có hoa văn, chăn đã được phơi mấy nắng, bông xốp phồng lên, vừa nhìn đã thấy ấm áp.
Có lẽ là trong lòng Phó Yến Yến thấy áy náy, lúc này cứ đi theo bên cạnh em gái, em đi đâu là chị đi đấy, Lục Lục vô cùng vui vẻ, dẫn chị gái tới phòng bếp ăn vụng.
Buổi tối Chung Tuyết cũng dẫn hai con sang đây một chuyến, mấy ngày nay cô ấy đều sang đây ăn ké bữa tối, cơm Kim Tú Châu nấu ăn rất ngon.
Trước kia nhà chồng cô ấy còn chưa xảy ra chuyện, cô ấy cũng phải nấu cơm, nhưng cũng chẳng có năng khiếu nấu nướng gì cả, mấy món ăn đó chỉ có thể gọi là chín, ăn cũng chẳng ngon miệng. Tới khi ăn đồ ăn Kim Tú Châu nấu, mới biết được hóa ra chỉ những món ăn thường ngày cũng có thể ngon đến thế này.
Cô còn than thở nói với Kim Tú Châu: “Từ nhỏ đã ăn đồ ăn mẹ em làm, mẹ em nấu ăn rất đơn giản, bất kể là món gì đều cho dầu vào rồi xào qua hai lần, sau đó đổ thêm nước nấu chín, mà dầu cũng không dám cho nhiều, chỉ được vài giọt, ngon được mới là chuyện lạ.”
Kim Tú Châu nghe xong cười, “Tỷ còn đang nghi ngờ không biết hồi đó Giang Minh Xuyên học nấu ăn từ ai? Hóa ra là học từ chỗ mẹ em.”
Chung Tuyết nghe xong cũng cười, “Có khi thế, hồi nhỏ mẹ em thường xuyên gọi anh Minh Xuyên sang nhà ăn cơm, mà anh Minh Xuyên rất hiểu chuyện, mỗi lần sang đều xuống bếp giúp đỡ, có lẽ thật sự học từ chỗ mẹ em thật.”
Thật ra còn chuyện cô không nói là, mẹ nuôi Giang Minh Xuyên còn keo kiệt hơn, khi cô xào nấu còn đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, sợ cho nhiều dầu lãng phí.
Kim Tú Châu nhớ đến trước đây khi Giang Minh Xuyên nấu ăn, dầu cũng chỉ cho vài ba giọt, gia vị cũng không dám cho nhiều, món ăn nấu ra chẳng khác gì luộc cả.
Bữa tối do hai cha con Giang Minh Xuyên và Hạ Nham phụ trách, đồ ăn vô cùng ngon, ai cũng ăn hai bát, không một món nào còn thừa.
Ăn xong, Kim Tú Châu và Chung Tuyết kiểm tra lại danh sách một lần, thấy không có vấn đề gì, sau đó hai người bàn bạc xem ngày mai sẽ dẫn Bạch Cảnh Chi đến thăm nhà ai trước.
Chung Tuyết rất tán đồng ý kiến của Kim Tú Châu, “Đúng là tổ chức ở thủ đô tốt hơn ở nơi khác nhiều, bạn bè cha mẹ chồng chị đều ở đây cả, cần nhanh chóng nối lại quan hệ, sau này họ cũng có thể quan tâm hơn đến con cháu trong nhà. Không phải nói chứ, sau khi đi làm mới biết chỗ này cần quan hệ, chỗ kia cần quan hệ, nếu mình không có thì cứ chờ bị người ta bắt nạt thôi. Hồi trước khi em kết hôn cũng vậy, nhà em chẳng còn ai, chẳng phải mấy người đó cùng hùa vào ức hiếp em sao?”
Giờ nhớ tới những chuyện đó, Chung Tuyết đã có thể bình thản đối mặt, còn có thể dùng giọng điệu châm chọc để kể lại, tự giễu chính mình, có thể thấy là đã thật sự buông bỏ được rồi.
Nói xong, cô ấy lại nói với Bạch Cảnh Chi: “Ngày mai cứ đi theo anh trai chị dâu em nhận từng người, cứ thoải mái, người ta hỏi gì thì em đáp nấy, trả lời cho rõ ràng một chút, mấy trưởng bối đó đều thích hai anh em em.”
Bạch Cảnh Chi ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng.”
Chung Tuyết hỏi: “Nhà chị thì đến cuối cùng đi, không cần gấp, cứ tới nhận hết các trưởng bối đó trước đã, ngày kia là tiệc đưa dâu rồi, khi nào nhà trai tới đây?”
Bạch Cảnh Chi nói: “Kỷ Lăng nói buổi tối anh ấy tới, anh ấy phải về nhà một chuyến trước đã.”
Chung Tuyết gật đầu, “Cũng được, bên nhà trai hẳn là cũng vội, nghe nói ông cụ thân sinh không còn, em gả qua có lẽ phải vất vả hơn một chút, nhưng không hề gì, chỉ cần nhân phẩm đối phương tốt, trong lòng có em, mấy năm tới chịu khổ một chút cũng không hề gì.”
Nói xong lại bảo Kim Tú Châu: “Giờ xem như em cũng suy nghĩ thông suốt rồi, không gì quan trọng bằng phẩm chất con người cả, cho dù điều kiện nhà trai có tốt thế nào, con người ưu tú, mà phẩm hạnh kém thì cũng vứt đi. Cuộc sống vợ chồng là về lâu về dài, lúc đầu hai người còn có thể bao dung cho nhau một chút, nhưng thời gian dài quá quen thuộc rồi, ai còn bao dung được nữa? Còn nhớ lần trước em viết thư kể với chị về người kia không?”
Kim Tú Châu nghĩ ngợi một lát, “Nhớ, người mà nhà em giới thiệu cho em ấy à?”
“Vâng, là họ hàng giới thiệu, sau đó cũng gặp gỡ mấy lần, cảm giác rằng anh ấy vẫn còn rất nặng tình với người vợ trước, nên em không muốn tiếp tục nữa, không muốn tìm một đàn ông mà trong lòng có người khác, cuộc sống sau này sẽ khó khăn lắm.”
Nói xong Chung Tuyết cười, “Đặc biệt là đọc lá thư hồi âm kia của chị, càng nghĩ càng thấy chẳng có gì hay cả, giờ em cũng không thiếu thốn gì cả, hà tất phải cố gắng hàn gắn mà sống với nhau đâu.”
Kim Tú Châu tán đồng, “Hàng xóm nhà chị cũng là một cô vợ lính, giờ chị nhận cô ấy là đồ đệ, dạy cô ấy một ít kiến thức về Trung y…”
Rồi kể vắn tắt chuyện của Lý Vân cho Chung Tuyết nghe, sau đó bổ sung: “Nghe em vừa nói như vậy, mới nhận thấy hoàn cảnh của cô ấy có phần giống em, chị sợ cô ấy rảnh rỗi quá thì suy nghĩ lung tung, mới đồng ý dạy cho cô ấy. Mà dạy cho cô cũng tốt, bằng không sẽ bị thất truyền mất, sẽ rất đáng tiếc, tính tình cô ấy khá tĩnh, học cũng rất nhanh.”
Chung Tuyết nghe tới đây, vẻ mặt có phần nhẹ nhõm, cô ấy thở dài, “Đây chính là điều em lo lắng đó, sau này cô ấy tính sao?”
“Hẳn là cứ sinh con ra trước đã.”
Chung Tuyết thở dài, “Có con cũng tốt mà cũng không tốt, nếu ly hôn rồi mà nuôi con một mình không người nhà giúp đỡ, sẽ càng khó khăn.”
“Nhưng nếu không có con, còn tiếp tục phải gả chồng, có con sẽ tốt hơn một chút.”
Chung Tuyết: “Thật ra ấy mà, giờ em thật sự không muốn kết hôn, ba mẹ em cũng chẳng có ý kiến gì, chủ yếu vẫn là mấy người họ hàng phiền phức thôi. Thôi bỏ đi, không nói tới chuyện này nữa, hy vọng cuộc sống của Cảnh Chi về sau tốt đẹp, hạnh phúc giống như hai vợ chồng chị đó.”
Kim Tú Châu mỉm cười.
Thấy trời đã tối đen rồi, Chung Tuyết mới dẫn hai con về nhà, cô đi xe đạp sang đây, để hai đứa một ngồi trước một ngồi sau, sau đó cô đạp xe về nhà.
Đi được một đoạn đường, con trai ngưỡng mộ nói: “Mẹ ơi, nhà cô chú ấy thật náo nhiệt.”
Chung Tuyết nghe xong cười, “Nhà chúng ta cũng náo nhiệt mà, bà ngoại con còn than ngày nào con cũng ầm ĩ đó thôi.”
Con gái ngồi đằng sau đột nhiên hỏi một câu, “Sau này mẹ còn kết hôn nữa ạ?”
“Không kết hôn nữa, không nghe thấy cô con nói sao? Cô tên Lý Vân kia đang hối hận đấy.”
Cô con gái hiểu chuyện nói: “Đó là bởi vì gặp phải người không tốt, nếu gặp được người như chú Giang vậy, sẽ không hối hận.”
Thật ra cô bé cũng muốn có ba như chú Giang vậy, Phó Yến Yến cũng không phải con ruột nhưng chú Giang đối xử với bạn ấy rất tốt.
Chung Tuyết im lặng, một hồi lâu sau mới nói: “Chú trước đó gặp không được, sau này nếu gặp được người thích hợp, mẹ sẽ kết hôn.”
Cô con gái ngồi đằng sau cười, “Con muốn có ba như chú Giang vậy, sẽ nấu cơm ăn ngon thật ngon, còn sẽ gắp thức ăn cho Yến Yến và Lục Lục.”
Chung Tuyết không ngờ rằng con gái lại để ý tới những chi tiết nhỏ này, nhưng cô lại không biết phải giải thích như thế nào với con gái, rằng người đàn ông giống như chú Giang, rất khó gặp được, sau này khả năng rất lớn là mẹ sẽ không gặp được rồi. Khi còn trẻ dại ngây thơ, chỉ thích người miệng nói ngọt ngào, đỏm dáng, cho rằng vẻ ngoài tốt thì bên trong cũng tốt, tới khi nhiều tuổi mới phát hiện rất nhiều điều tốt đều có thể giả vờ, chỉ có bản tính tốt mới thực sự là tốt.
Hai vợ chồng Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu này, cho dù là sống với bất cứ ai cũng đều có thể sống tốt được, mà khi bọn họ sống cùng nhau, thì cuộc sống lại càng hạnh phúc hơn.
Tới khi người đi rồi, Giang Minh Xuyên mới hỏi chuyện Chung Tuyết viết thư gì, anh còn chưa biết việc này đâu.
Kim Tú Châu mới kể cho anh, “Chung Tuyết điều kiện khá tốt, gả cho ai mà chẳng được? Nếu như chọn một người trong lòng có người khác như vậy, cuộc sống sau này khó tránh khỏi cãi nhau. Đàn ông các anh ấy mà, rất ít khi quý trọng người bên cạnh, một khi cuộc sống không được như ý, là lại nhớ tới người trước tốt thế nào, muốn sống bên nhau cả đời, nhưng không chắc sẽ luôn một lòng đối tốt với người bên cạnh mình, toàn quen thói giả vờ giả vịt.”
Giang Minh Xuyên hối hận vì mình đã lỡ miệng hỏi câu này, giờ còn bị vợ mắng cho một trận, nhỏ giọng bảo: “Anh đâu có như vậy.”
Kim Tú Châu hừ một tiếng, “Cái anh này mới kết hôn có mấy năm, đâu phải cả đời đâu.”
Nói rồi xoay người đi vào trong bếp, chuẩn bị tắm rửa.
Giang Minh Xuyên trong lòng oan uổng, nhìn sang các con và em gái bên cạnh.
Bạch Cảnh Chi đồng tình nhìn anh, nhưng vẫn bảo: “Anh, sau này anh đối tốt với chị dâu hơn chút.” Nói xong cũng đi mất.
Giang Minh Xuyên: “……”
Phó Yến Yến dắt tay em gái lên lầu, trước khi đi, vẻ mặt như muốn nói rồi lại thôi, “Ba, cũng vì mẹ để ý tới ba thôi.”
Hạ Nham an ủi vỗ lên bả vai ba, “Ba à, ba cũng đừng làm cho tụi con thất vọng.”
Giang Minh Xuyên nghiêm mặt, “Ba thấy là con muốn ăn đòn rồi sao?”
Hạ Nham vừa nghe, rụt cổ lại, chạy nhanh như chớp.
Giang Minh Xuyên nhìn ông con chạy nhanh hơn thỏ, giận quá hóa ra cười.
Hơn mười giờ tối, Kỷ Lăng xách theo một túi đồ lớn tới nhà, đều là rất nhiều đặc sản quê anh.
Sáng sớm hôm sau, cả nhà sửa soạn xong xuôi rồi ra cửa, trên tay ai cũng xách theo đồ đạc, ngoại trừ số kẹo phải mua, còn lại rất nhiều loại bánh ngọt đều do Kim Tú Châu và cả nhà cùng nhau làm.
Trong cửa hàng bách hóa cũng có bán bánh ngọt, nhưng cả nhà cảm thấy vừa đắt vừa không ngon, còn không bằng tự làm, nên quyết định cả nhà làm luôn, còn có thể tiết kiệm được khá nhiều tiền.
Cũng không biết có phải vì ở thủ đô hay là vì nguyên nhân khác, ở đây thứ gì cũng đắt đỏ hơn những nơi khác nhiều.
Bạch Cảnh Chi đi bên cạnh Kim Tú Châu, trong lòng ấm áp, mấy ngày nay cả nhà vì chuyện của cô mà đều bận rộn luôn tay luôn chân, nhưng trong lòng cô vừa thấy áy náy vừa thấy cảm động, cảm thấy có người nhà thật tốt.
Cả nhà tới nhà cụ Chương trước, đầu tháng mười một, Kim Tú Châu đã viết thư gửi cụ Chương nói về những việc này, sau khi tới thủ đô mấy ngày, cô cũng qua thăm nhà cụ rồi, cho nên hôm nay cụ Chương ở nhà chờ họ.
Nhà Kim Tú Châu tới rất sớm, đầu tiên là tặng quà cho cụ Chương và gia đình, sau đó giới thiệu lẫn nhau rồi đi tới nhà khác, hẹn buổi tối sẽ quay lại nhà cụ Chương ăn cơm.
Tiếp theo lại đi tới mấy nhà khác, đều là nhà những người bạn cũ của cha mẹ Giang Minh Xuyên.
Thăm hết các nhà xong đã hơn bốn giờ chiều, cả nhà Kim Tú Châu lại tới nhà cụ Chương, sau khi tới nơi lại phát hiện ở nhà họ Chương có rất đông người, có mấy người hôm nay họ đã đến thăm, còn có cả con cháu nhà cụ Chương nữa.
Có mấy cô bác kéo tay Bạch Cảnh Chi không muốn buông, còn bảo cô trông rất giống mẹ cô.
Bạch Cảnh Chi cười và thoải mái đáp lời họ, cả Chung Tuyết cũng tới, người đông đúc quá, Chung Tuyết chạy tới tìm Kim Tú Châu nói chuyện.
Cô ấy còn nhìn Kim Tú Châu cảm thán, đã lâu cô ấy chưa thấy nhiều người như vậy, dịp Tết mỗi năm cũng chẳng đông đến mức này.
Kim Tú Châu nhìn Bạch Cảnh Chi trong phòng khách bị mọi người vây quanh, cười, “Hôm nay mọi người đều vui vẻ.”
Chung Tuyết mỉm cười, “Ừ tốt thật, Kỷ Lăng chắc áp lực lớn lắm, có lẽ là cậu ấy không ngờ rằng Cảnh Chi còn có nhiều trưởng bối chống lưng cho em ấy như vậy.”
Kim Tú Châu nghe vậy, cũng lướt mắt tìm một vòng trong phòng khách, sau đó thấy Kỷ Lăng cách đó không xa bị mấy trưởng bối vây quanh, cũng không biết mấy người họ nói gì với cậu ấy, trán Kỷ Lăng lấm tấm mồ hôi, còn không ngừng gật đầu đáp lời.
Cô không khỏi bật cười, “Cưới được con gái nhà chúng tôi đâu dễ dàng như vậy.”
“Nên thế mà, trước kia ba mẹ em quá dễ chịu, nên anh chị phải nhớ kỹ, cho dù là người đàn ông tốt thế nào, cần phải áp chế thì cứ áp chế, không được nương tay.”
Kim Tú Châu nhìn cô ấy, sau đó gật đầu, “Điểm này chị đồng ý.”
“Đúng không?”
Chung Tuyết đắc ý hất cằm, “Đúng rồi, em định sang năm sẽ nghỉ việc ở cửa hàng bách hóa, vào phía Nam một chuyến xem thử.”
Kim Tú Châu có hơi kinh ngạc nhìn về phía cô ấy, “Sao vậy, công việc gặp phải vấn đề gì sao?”
“Cũng không phải, chỉ cảm thấy không có tương lai gì, em cũng nghe phong thanh rằng, sau này phía Nam sẽ phát triển rất mạnh, cho nên muốn đi một chuyến xem sao.”
Kim Tú Châu nghĩ ngợi, rồi kể lại tình hình của tỉnh lân cận lần trước mình đã thấy cho cô ấy, “Nếu em muốn vào phía Nam phát triển, tốt nhất là phải nghĩ kỹ xem định làm gì, trước đó chị và tỷ Uông Linh đã thảo luận, nếu nhà máy của tỷ ấy đóng cửa, bọn chị sẽ thu mua nhà máy của tỷ ấy, sau đó tự mình xây dựng nhà máy, mở cửa hàng quần áo.”
“Dạo trước chị có đi cùng Minh Xuyên dẫn quân đi thi đấu ở tỉnh khác, gặp được một tỷ dâu, trò chuyện còn khá hợp ý, tỷ ấy nói xưởng tỷ ấy làm việc hoạt động không tốt, lúc ấy chị đã nhắm được nhà xưởng của tỷ ấy rồi. Sau đó chị viết cho tỷ ấy mấy lá thư, nhưng tỷ ấy lại chẳng hồi âm, nên chị không viết nữa. Nhưng ngẫm lại thì cũng chẳng sao, vốn dĩ cũng chẳng thân thiết gì với người ta, đến lúc đó nếu chúng ta làm ăn được, e là còn bị người ta ghen ghét, cũng không hay cho lắm, vẫn tự mình đi tìm thì tốt hơn.”
Chung Tuyết gật đầu, “Đúng là như vậy.”
Nói xong cô ấy đột nhiên hạ giọng, “Em tiết lộ cho chị tin này, em nghe bạn bè nói, sau này phía Nam sẽ có biến động lớn, nếu tỷ có tiền, có thể đầu tư ở đó, sau này chắc chắn sẽ có lời.”
Kim Tú Châu vừa nghe, trong lòng đã hiểu rõ, tay cầm chén trà cụng vào chén của cô ấy, “Đa tạ.”
Chung Tuyết mỉm cười.
Lúc ăn tối, bàn của nhà cụ Chương không đủ chỗ ngồi, cuối cùng phải sang hỏi mượn nhà hàng xóm thêm hai cái bàn ăn, ăn xong lại trò chuyện một hồi lâu, cuối cùng tới chín giờ tối mọi người mới lần lượt ra về.
Giang Minh Xuyên mặt mày đen sầm cõng Kỷ Lăng về, tửu lượng Kỷ Lăng không tốt, mới uống được có vài chén đã bị mấy trưởng bối chuốc cho say, cũng may không gục hẳn như trước kia, chỉ đỏ bừng mặt ngoan ngoãn ngồi đó, số rượu còn lại Giang Minh Xuyên đành phải chắn giúp.
Kim Tú Châu và Bạch Cảnh Chi đi đằng sau, nhìn bóng lưng hai người, Bạch Cảnh Chi có chút lo lắng, còn Kim Tú Châu thì ngược lại cười mãi không thôi, “Cứ để anh trai em cõng đi, dù gì thì anh ấy cũng khỏe mà.”
Bạch Cảnh Chi vừa buồn cười vừa đau lòng.
Kim Tú Châu hỏi cô, “Em định về cùng Kỷ Lăng hay là về cùng nhà chị?”
Bạch Cảnh Chi biết chị dâu đang hỏi chuyện gì, “Bọn em đã bàn bạc rồi, em sẽ đi cùng anh chị.”
“Vậy được rồi, mùng ba chúng ta đi.”
“Vâng.”
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Kim Tú Châu đã dậy trang điểm cho Bạch Cảnh Chi, đồ trang điểm đều mua từ cửa hàng bách hóa, giờ trong tòa nhà bách hóa bán rất nhiều đồ dùng dành cho phụ nữ, có đủ cả mỹ phẩm dưỡng da, đồ trang điểm, quầy nào cũng bày đầy ắp. Trước kia cũng có, nhưng không nhiều như hiện tại, còn bày bán hết sức công khai.
Kim Tú Châu cũng cảm nhận được, có một sức mạnh vô hình đang dần dần thay đổi mọi thứ nơi đây.
Tuy rằng đã rất lâu rồi Kim Tú Châu không trang điểm, nhưng tay nghề vẫn còn điêu luyện, cô dùng một sợi tơ mảnh để cạo mặt cho Bạch Cảnh Chi, Bạch Cảnh Chi không dám cử động, nhắm mắt lại, lông mi khẽ run.
“Có hơi đau, kiên nhẫn một chút.”
“Vâng.”
Cạo mặt xong, Kim Tú Châu dùng khăn lông nhúng nước ấm lau mặt cho cô, sau đó bôi kem dưỡng lên, xong xuôi bắt đầu trang điểm cho Bạch Cảnh Chi.
Bạch Cảnh Chi cũng không biết Kim Tú Châu làm những gì, chỉ thấy rõ ràng vẫn là mình, nhưng sau khi bị chị dâu quệt vài nét trên mặt, cả khuôn mặt đều thay đổi, khí sắc hồng hào hơn, đôi mắt long lanh hơn, lông mày dài mảnh, vô cùng xinh đẹp, sau khi tô son lên môi, lại thấy không giống mình chút nào.
Tiếp theo, Kim Tú Châu lại làm tóc cho Cảnh Chi, cô dùng nước vừa rửa mặt làm ướt lược, sau đó chải uốn từng lọn tóc, cuối cùng búi gọn tóc lại, làm nổi bật gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của em chồng.
Kim Tú Châu nhìn Bạch Cảnh Chi trong gương, cũng vô cùng hài lòng, lại cầm mấy bông hoa nhung màu đỏ trên bàn trang điểm cài lên tóc Cảnh Chi, sau đó đeo hoa tai và vòng cổ cho cô ấy.
Hôm nay Bạch Cảnh Chi mặc bộ quần áo do Kim Tú Châu may, là một bộ sườn xám cách tân màu đỏ, Kim Tú Châu rất thích sườn xám, nhưng lại cảm thấy hơi hở, nên chỉ giữ phần thiết kế thân áo bên trên, phía dưới phối với chân váy xếp ly.
Hiện tại trời vẫn còn rất lạnh, bên ngoài khoác một chiếc áo bông dày, tới khi đi mời rượu thì cởi ra là được.
Bạch Cảnh Chi cao, làn da lại trắng, khiến cho bộ trang phục càng thêm đẹp.
Cô đứng trước gương xoay mấy vòng, càng thấy mình xinh đẹp, rồi xoay người cười với Kim Tú Châu, “Cảm ơn chị dâu.”
Kim Tú Châu chống cằm nhìn, cũng thấy rất hài lòng, “Đẹp không?”
Quả thực là rất đẹp, nếu như để cô nhận xét, gương mặt và vóc dáng của Bạch Cảnh Chi không hợp với trang phục thời đại này, nếu mặc y phục của nữ tử triều Đại Cảnh, ngay cả cô cũng phải kiêng dè, nhan sắc kiểu ngây thơ hồn nhiên như thế này, còn không biết khiến bao nhiêu thanh niên tài tuấn mê mẩn.
Bạch Cảnh Chi thẹn thùng cúi đầu.
Hai chị em sửa soạn xong thì xuống lầu, Giang Minh Xuyên và Kỷ Lăng đều đã dậy, đang bận rộn trong phòng bếp, nhìn thấy họ xuống dưới, Kỷ Lăng nhìn mà ngây ngẩn cả người, bưng đĩa thức ăn đứng bất động ở đó.
Trong phòng bếp Giang Minh Xuyên không nghe thấy tiếng đáp lại, còn ra xem là có chuyện gì, nhìn thấy bộ dạng không có tiền đồ kia của ông em rể tương lai, tức mình cầm cái sạn gõ cho Kỷ Lăng một cái, “Đứng ngây ra đó làm gì, mau vào giúp một tay đi.”
Nói xong lại nhìn lướt qua cô em gái vô cùng xinh đẹp của mình, tức giận xoay người trở lại bếp, càng nhìn càng thấy sôi máu.
Kỷ Lăng vội vàng đáp lời, mỉm cười với Bạch Cảnh Chi, đặt đĩa rau xào và sủi cảo xuống rồi vội vàng quay vào bếp.
Bạch Cảnh Chi đỏ bừng mặt.
Kim Tú Châu thấy thế, cũng bật cười thành tiếng.
Cả nhà ăn sáng xong là đi tới Tiệm cơm quốc doanh.
Chung Tuyết còn sang đây đón họ, cũng không biết cô ấy mượn đâu ra một chiếc ô tô nhỏ, chở mấy người Kim Tú Châu và Bạch Cảnh Chi đi trước.
Giang Minh Xuyên và Hạ Nham đi sau, nửa đường Kỷ Lăng còn vòng qua nhà ga đón mẹ và cậu.
Bữa tiệc được tổ chức ở phòng riêng lớn nhất ở tầng hai của Tiệm cơm quốc doanh, bên trong phòng có bày năm cái bàn, nhà họ cũng không có họ hàng thân thích gì, khách hôm nay mời đến đều là bạn bè cũ của cha mẹ Giang Minh Xuyên và Bạch Cảnh Chi.
Hơn mười giờ sáng, khách khứa đã lần lượt đến, Kỷ Lăng cũng đón Chúc Anh và Chính ủy Chúc đến nơi, Phương Mẫn không đến được, Chúc Anh giải thích rằng tỷ ấy ở dưới quê, bụng đã lớn lắm rồi, không tiện đi xa như vậy.
Kim Tú Châu nói mọi người đều hiểu, bảo tỷ ấy nhanh ngồi xuống nghỉ ngơi.
Chính ủy Chúc được Giang Minh Xuyên giới thiệu đi chào hỏi mọi người, chức vị của anh không thấp, thái độ đối đãi hoàn toàn trái ngược với Kỷ Lăng ngày hôm qua, mọi người đều khách khí trò chuyện với anh, bầu không khí hết sức hài hòa.
Bữa cơm này kéo dài đến tận hơn hai giờ chiều, cuối cùng khi đã tiễn tất cả khách khứa về, cả nhà mới nhẹ nhõm thở ra một tiếng.
Chúc Anh còn bảo: “Toàn là những người có thế lực, chị nói chuyện cũng không dám nói lớn tiếng.”
Kim Tú Châu áy náy nói: “Chủ yếu là vì thời gian gấp gáp quá, bằng không mọi người đã có thể nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Chúc Anh xua xua tay, “Bình thường thôi mà, kết hôn đều phải thế này, dù gì cũng chỉ lần này thôi.”
Kim Tú Châu nghe vậy cũng cười, “Chiều nay mọi người có sắp xếp gì không?”
Chúc Anh nói: “Về nhà thôi, dưới nhà còn chưa thu xếp xong xuôi, Kỷ Lăng đi cùng bọn chị về, bên này phải phiền các em rồi.”
“Phiền phức gì đâu? Mọi việc cũng xong xuôi rồi, tiếp theo là đến lượt nhà chị thôi.”
Chúc Anh cười, “Bận nhưng mà vui.”
Kim Tú Châu thấy vẻ mặt tươi cười rạng rỡ của tỷ, vốn còn chút mỏi mệt, giờ cũng thấy nhẹ nhàng hơn hẳn, “Đúng vậy, bận nhưng mà vui.”
Đã lâu rồi không phải bận rộn như vậy, nhìn vẻ chờ mong trên mặt của đôi vợ chồng mới cưới, như thể cô cũng trẻ lại vài tuổi.
Cảm giác vui mừng của thuở mới biết yêu này, cô chưa từng trải qua.
Sau khi sửa soạn lại, cả hai nhà cùng xuống lầu, Chúc Anh không cho họ tiễn đưa, bảo họ nhanh về nghỉ ngơi, nói rằng họ biết đường ra ga.
Tới khi bóng ba người khuất hẳn, cả nhà mới ra về, trên đường trở về, Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu đi phía sau, anh đột nhiên nói: “Chờ thêm mấy năm nữa, chúng ta cũng tổ chức một lần đi.”
Kim Tú Châu quay đầu kinh ngạc nhìn anh.
Giang Minh Xuyên cười, “Hồi đó chúng ta chẳng có gì cả, anh cứ thấy em phải chịu thiệt thòi rồi.”
Chủ yếu vì anh nhận thấy, hôm nay ánh mắt Kim Tú Châu nhìn em gái có chút hâm mộ, trong lòng thấy chua xót, cảm thấy hồi đó mình đã không làm tốt.
Kim Tú Châu cũng cười, “Có những lời này của anh là đủ rồi, đã kết hôn bao nhiêu năm rồi chứ, giờ lại làm cho người ta chê cười.”
“Có gì mà chê cười chứ? Đây là chuyện nhà chúng ta, ai quan tâm người khác nghĩ như thế nào, chúng ta thấy vui mới là quan trọng nhất.”
Kim Tú Châu không nói gì, nhưng trong lòng mơ hồ có chút chờ mong.