Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 80
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ăn uống xong xuôi đã quá hai giờ chiều, nhưng dân làng vẫn chưa ai về, mọi người vẫn ngồi lại trò chuyện với nhau.
Mấy người nhà Chúc Anh chưa kịp ăn gì, chỉ lo tiếp đón khách khứa. Bọn trẻ là vui vẻ nhất, chưa ăn xong đã chạy đi chơi, đặc biệt là Lục Lục. Sáng sớm cô bé còn mặc chiếc áo bông màu xám sạch sẽ, vậy mà chỉ một lát sau, áo đã lấm lem chỗ đen chỗ trắng, ống tay áo, ống quần ướt sũng từng mảng, chiếc mũ trên đầu không biết đã bay đi đâu, tóc tai cũng bù xù.
Phó Yến Yến đuổi theo hai lần nhưng không kịp, đành mặc kệ cô bé. Phồn Phồn cũng có mặt ở đây, hai đứa đã lâu không gặp nên giờ đi đâu cũng quấn quýt bên nhau.
Phương Mẫn kể với Kim Tú Châu: “Năm nay mẹ chị còn viết thư bảo chị dẫn Phồn Phồn về ăn Tết, nhưng chị đã trả lời là không về được, vì phải ăn Tết bên nhà chồng. Cụ thể thì chị cũng không kể rõ, hôm đó Phồn Phồn còn hỏi chị là ai vậy? Thằng bé không hề biết mình vẫn còn ông ngoại bà ngoại.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Cách nhau xa quá, lại ít lui tới, khó tránh khỏi cảm thấy xa lạ thôi.”
Phương Mẫn nói: “Thường ngày ở nhà chị cũng không nhắc đến họ, sau đó thì họ cũng không viết thư nữa, nên Phồn Phồn không biết cũng là điều bình thường. Nhưng năm nay, họ không chỉ viết thư cho chị mà còn gửi cho bọn chị hai trăm đồng, nói là lì xì cho thằng bé.”
Kim Tú Châu nghe xong nhướng mày, “Rốt cuộc là có chuyện gì mà lạ vậy?”
Cảm giác thật không giống phong cách xử sự của cha mẹ cô ấy chút nào.
Phương Mẫn giải thích: “Có lẽ là họ sợ chị không về nhà nên lại gửi thêm một lá thư nữa, nói rằng hiện giờ người chị gái kia của chị lại thân thiết với bên nhà mẹ đẻ của cô ta, còn gửi tiền về cho cha mẹ đẻ, chỉ khi nào cần tiền thì cô ta mới về nhà.”
Kim Tú Châu khẽ bật cười thành tiếng, nâng chén trà lên nhấp một ngụm.
Hóa ra là nuôi được loại người ăn cháo đá bát, cảm thấy thật là thú vị.
Phương Mẫn kể: “Mẹ đẻ của cô ta, cũng chính là chị gái của mẹ nuôi chị, hồi đó giải thích là không cẩn thận bế nhầm chị. Nhưng sự tình cụ thể thế nào thì chỉ nhà họ mới biết rõ. Sau đó, họ đã đưa chị cho nhà người em gái. Người em gái này ban đầu không có con, sau khi nhận nuôi chị thì lại sinh được hai con trai. Người dưới quê đều nói hai đứa trẻ đó là nhờ chị mang tới, nên nhà họ cũng không dám bỏ chị, nhưng lại chê chị ăn tốn cơm tốn gạo nhà họ, ngày nào cũng bắt chị phải làm việc. Ông bà ngoại chị kể rằng, khi tìm được chị, chị gầy trơ xương.”
Kim Tú Châu biết sức khỏe Phương Mẫn khá yếu, lại còn mắc bệnh dạ dày, nên cũng đoán được khi còn nhỏ cô đã chịu không ít vất vả.
“Trong thư, họ viết rằng thực sự hối hận vì trước kia đã không đối xử tốt với chị, hy vọng có thể bù đắp tất cả, còn nói sẽ để lại căn nhà trước đây cho chị. Nhưng giờ chị không cần gì cả. Họ nhắc đến chuyện này hẳn là sợ sau này về già ốm đau bệnh tật không có ai chăm sóc. Họ còn nói, giờ người chị gái kia đối xử với họ chẳng ra gì. Khi ba chị ốm phải nằm viện, cô ta cũng chỉ qua thăm một lần, lúc đến thì mở miệng đòi tiền, không cho thì bỏ đi, hai đứa cháu giờ cũng không thân thiết gì với họ.”
Phương Mẫn bỗng nhiên cười, “Em nói xem có nực cười không? Hiện giờ chị cũng nghĩ thoáng rồi, dù sao chị cũng không nợ họ cái gì cả. Từ nhỏ đã không sống cùng họ, chị chẳng hề cảm thấy áy náy gì. Nếu sau này họ có ốm đau bệnh tật hay chuyện gì khác, chị sẽ gửi chút tiền qua thôi, nhưng những việc khác thì chị không làm được.”
Trong lòng cô ấy, người thân duy nhất chỉ có ông bà ngoại, còn hai người cha mẹ trên danh nghĩa kia thì không phải.
Hiện giờ họ sống không tốt, cô ấy cũng sẽ không bỏ đá xuống giếng. Dù là đắng hay ngọt, đó đều là sự lựa chọn của chính bản thân họ, là do khi đó họ đã không cần cô ấy.
Kim Tú Châu cảm thán: “Cả nhà người chị gái kia của chị vốn đã có vấn đề rồi, kết cục hiện giờ của cha mẹ chị cũng chẳng có gì bất ngờ cả. Chúng ta cứ sống cuộc sống của mình là được.”
Phương Mẫn ừ một tiếng.
Hai người lại trò chuyện thêm một lát, Phương Mẫn mới đỡ bụng về phòng ngủ.
Kim Tú Châu thấy mọi người bên phía Bạch Cảnh Chi vẫn còn bận rộn, bèn tiếp tục ngồi đó ăn uống. Phó Yến Yến ngồi bên cạnh cô, nói: “Cũng chẳng phải cha mẹ cô Phương không biết gì đâu, họ còn biết rõ hơn bất kỳ ai khác. Trước kia không thân thiết với cô Phương là vì biết cô ấy hiểu chuyện, có thân thiết mấy cũng không bằng con gái nuôi được. Mà giờ thì con gái nuôi không nhờ cậy được, cho nên lại muốn tìm lại cô Phương, còn nhắc tới chuyện căn nhà.”
Hai vợ chồng đó không hề hồ đồ chút nào.
Kim Tú Châu nói: “Phần lớn các bậc cha mẹ đều yêu thương con cái, nhưng cũng có một số là ngoại lệ.”
Phó Yến Yến mỉa mai một câu: “Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, chuột con sinh ra đã biết đào hang.”
Kim Tú Châu nghe mà phì cười, biết con gái đang mắng cả nhà người chị gái kia của Phương Mẫn. Cô tức giận dứ dứ trán cô bé: “Con bé này, quá lém lỉnh rồi đấy.”
Phó Yến Yến sờ sờ trán, khóe miệng khẽ cong lên. Cô bé rất thích Kim Tú Châu đối xử thân mật như vậy với mình, có cảm giác được cưng chiều.
Bữa tiệc đến hơn ba giờ chiều mới tan. Sau đó, dân làng còn giúp đỡ dọn dẹp. Bạch Cảnh Chi và mọi người nhà Chúc Anh tiễn gia đình Kim Tú Châu đến tận đầu thôn, Kỷ Lăng và mấy chiến hữu lại chở họ về lại huyện thành.
Mọi việc đã xong xuôi. Ngày mai, cả nhà Kim Tú Châu đã phải về rồi. Bạch Cảnh Chi không nỡ xa họ, nắm chặt tay Kim Tú Châu không buông, đôi mắt đã đỏ hoe, gọi: “Chị dâu ——”
Kim Tú Châu vỗ vỗ tay cô, nói: “Hôm nay là ngày vui, không được khóc. Cũng đâu phải sau này không gặp được, cuối năm nay đã gặp nhau rồi, đến lúc đó có khi lại còn được ôm một bé con.”
Bạch Cảnh Chi nghe vậy cười nói: “Nào có nhanh như vậy?”
Kim Tú Châu nhìn cô ấy một cách sâu xa, nói: “Ai mà biết được chứ.”
Bạch Cảnh Chi nghĩ đến Kỷ Lăng, đỏ bừng mặt.
Mấy người Kỷ Lăng đưa cả nhà Kim Tú Châu về nhà khách huyện thành. Họ ở nhà khách một đêm, sáng sớm hôm sau, cả nhà xuất phát ra bến xe.
Họ đi tương đối sớm, không ngờ Kỷ Lăng còn chở Bạch Cảnh Chi đến tiễn họ.
Ngồi bên cửa sổ xe khách, bọn trẻ ra sức vẫy tay với hai người ở bên ngoài. Hạ Nham còn hung dữ nói: “Chú út, chú đối tốt với cô út cháu một chút, bằng không cháu sẽ không tha cho chú đâu. Sang năm cháu cũng vào trường quân đội rồi!”
Kỷ Lăng mỉm cười, nói: “Chờ cháu đỗ trường quân đội đã rồi hãy nói mấy câu này.”
Hạ Nham hừ một tiếng, dứ dứ nắm tay mình thị uy.
Đến khi xe đã chạy xa không còn nhìn thấy nữa, Kỷ Lăng mới cười nói với Bạch Cảnh Chi: “Cả nhà em không ai là dễ chọc cả.”
Bạch Cảnh Chi cười đôi mắt cong cong, nói: “Đó là đương nhiên, mọi người đều thương em.”
Trước kia cô không dám nói như vậy, nhưng hiện tại cô có thể nói ra hết sức tự nhiên, bởi vì cả nhà thật sự đều yêu thương cô.
Kỷ Lăng nhéo nhéo má cô, nói: “Bởi vì em xứng đáng.”
Bạch Cảnh Chi cười càng thêm vui vẻ.
Cả nhà Kim Tú Châu ngồi xe khách lên thành phố, sau đó lên tàu về tỉnh G. Ngồi tàu hỏa mất hai ngày hai đêm, về đến nhà đã hơn chín giờ tối.
Lục Lục được Giang Minh Xuyên ôm trong lòng đã ngủ rồi. Kim Tú Châu cũng mệt, nhưng vẫn cùng Hạ Nham vào bếp đun nước nóng tắm rửa.
Cả nhà tắm rửa xong đã hơn mười giờ tối. Sáng sớm hôm sau, Giang Minh Xuyên phải vào doanh trại. Kim Tú Châu ngủ dậy khá muộn, khi cô dậy thì Hạ Nham cũng đã tới trường tự học rồi, chỉ còn hai con gái ngồi trong phòng khách gặm bánh bao.
Nhìn thấy Kim Tú Châu, Phó Yến Yến giải thích: “Sáng nay anh mới mua, vẫn còn nóng.”
Kim Tú Châu ừ một tiếng, vào trong bếp rửa mặt trước. Rửa mặt xong, cô cũng cầm một cái bánh bao ăn.
Phó Yến Yến lại nói: “Vừa rồi con nghe thấy nhà cô Lý hàng xóm vọng sang tiếng cãi nhau, chúng ta có cần qua xem thử không?”
Kim Tú Châu nghe xong nhíu mày, hỏi: “Cãi nhau với ai vậy?”
“Con không biết, giọng còn lại nghe ra cũng là giọng nữ, mắng chửi toàn những lời thô tục.”
Kim Tú Châu ăn xong hai cái bánh bao, phủi phủi tay, nói: “Hai đứa con cứ lo làm bài tập đi, mẹ sang nhà hàng xóm xem thử.”
Phó Yến Yến cũng muốn đi, nhưng nhìn thấy ánh mắt tò mò của em gái bên cạnh, vẫn gật đầu đáp vâng, vì không thể dạy hư trẻ con được.
Kim Tú Châu lấy một ít đặc sản hôm qua mang về ra cửa. Cửa nhà hàng xóm đóng kín, cô gõ hai lần, thấy không ai mở cửa mới gọi một tiếng: “Lý Vân, là chị đây.”
Vừa dứt lời không lâu, bên trong truyền đến tiếng bước chân từ xa tới gần. Ngay sau đó cửa được mở ra, Lý Vân với đôi mắt sưng đỏ nhìn cô, cố gắng nặn ra một nụ cười, hỏi: “Sư phụ về khi nào?”
“Tối hôm qua tầm chín mười giờ tối.”
Lý Vân gật đầu, nói: “Mau vào nhà ngồi một lát. Mấy hôm nay em học đến nội kinh không hiểu lắm, có mấy chỗ cần phải hỏi chị.”
“Được.”
Kim Tú Châu xách đồ vào nhà. Bố cục hai căn nhà cũng gần tương tự nhau, cô thuần thục đi thẳng vào phòng khách. Vốn định chỉ nhìn lướt qua thôi, không ngờ khi liếc mắt lại chú ý tới mảnh vỡ trong một góc, trông như là mảnh vỡ từ một cái cốc.
Cô cũng không hỏi nhiều, đặt đồ mang sang lên trên bàn, nói: “Đây là đặc sản ở quê nhà chồng cô em chồng chị. Em nếm thử xem, hương vị cũng không tồi. Chỗ lạp xưởng này đem hấp xào ăn đều ngon, bánh tổ* có thể nấu chung với bánh trôi.”
*Bánh tổ (niên cao) là loại bánh truyền thống thường được làm vào dịp Tết ở Trung Quốc, nguyên liệu có gạo nếp, đậu đỏ và đường.
Lý Vân rót cho cô một tách trà, cười nói: “Cảm ơn sư phụ.”
“Này có gì mà phải cảm ơn?”
Kim Tú Châu nhận lấy tách trà, hỏi thẳng: “Vừa rồi nghe thấy bên nhà em ầm ĩ, chị hơi lo lắng, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Lý Vân cũng không giấu giếm gì cô, cười khổ nói: “Còn có thể là chuyện gì nữa? Em gái của người bạn kia của anh ta tìm sang đây, nói cô ả đã mang thai rồi, bảo em chủ động ly hôn với anh ta đi.”
Kim Tú Châu ngước mắt nhìn cô, hỏi: “Không phải chồng em khăng khăng nói rằng hai người họ trong sạch lắm sao?”
Vẻ mặt Lý Vân chết lặng, nói: “Ai biết được?”
Kim Tú Châu tức giận nói: “Trước đó đã nói với em như thế nào rồi? Bắt chồng em phải tiễn cô ta đi rồi mà, sao vẫn còn ở đây?”
Lý Vân mím môi, nói: “Anh ta hứa với em sẽ đưa cô ả đi, em cũng đã cho rằng cô ta đi rồi.”
Kim Tú Châu ừ một tiếng, hỏi: “Giờ em tính thế nào?”
Lý Vân xoa xoa bụng, nói: “Vốn dĩ em chỉ muốn con sớm sinh ra, chờ sau khi sinh con rồi em sẽ chuẩn bị ly hôn. Nhưng giờ thì, em không hề muốn liên quan gì đến anh ta nữa.”
“Việc này là lỗi của chồng em. Nếu người phụ nữ kia tìm tới tận nhà nói cô ta đang mang thai, vậy cũng coi như là nhược điểm. Chị mong rằng em không được mềm lòng, hãy nắm chắc lấy nhược điểm này, ép anh ta phải chuyển hết tài sản mấy năm nay thành tiền cho em. Bằng không thì uy hiếp anh ta rằng sẽ báo cáo thẳng lên bên quân đội, để anh ta mất cả chì lẫn chài luôn.”
Lý Vân giơ tay lau nước mắt, gật đầu liên tục, nói: “Sư phụ, em biết rồi, sẽ không mềm lòng nữa đâu.”
Vốn dĩ suy nghĩ trong lòng còn đang rối bời, giờ nghe thấy mấy lời này của Kim Tú Châu, tâm trạng cô cũng dần dần ổn định lại. Có người đứng bên cô đưa cho cô lời khuyên, trong nháy mắt cô đã không còn thấy sợ nữa.
Loại đàn ông như thế này, xưa nay Kim Tú Châu đều coi thường. Tuy rằng cô biết ở đâu cũng có người tốt người xấu, nhưng vẫn cảm thấy ghê tởm.
Lý Vân đột nhiên nói: “Sư phụ, buổi chiều nay em muốn tới doanh trại quân đội, bọn họ khinh người quá đáng.”
Kim Tú Châu nhìn bụng cô ấy, nói: “Nếu em muốn đi, chị sẽ đi cùng em.”
Lý Vân cảm kích nhìn cô, sau đó kiên định nói: “Em muốn ly hôn với anh ta.”