Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 82
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Lý Vân lại đến gặp Kim Tú Châu, kể rằng tối qua Đàm Huy đã về. Anh ta nói đã đi hỏi người phụ nữ kia, nhưng cô ta không hề thừa nhận những chuyện mình đã làm, thậm chí còn bảo sẽ đến xin lỗi Lý Vân, mong Lý Vân đừng vì cô ta mà cãi vã với Đàm Huy.
“Em cảm thấy Đàm Huy hoàn toàn tin tưởng người phụ nữ kia. Anh ta nghĩ rằng em bịa đặt những lời đó chỉ vì muốn ly hôn. Ban đầu em định bảo anh ta sang nhà chị hỏi cho rõ, nhưng rồi lại thôi. Có những người đã cố tình giả vờ ngủ, dù mình có gọi thế nào họ cũng không tỉnh, nói nhiều cũng chỉ phí lời.”
Kim Tú Châu thương cảm cho Lý Vân. Dù ở bất cứ triều đại nào, người phụ nữ khi gặp phải những chuyện như thế này cũng đều phải chịu thiệt thòi, đau khổ.
Nhưng thái độ của Lý Vân lại rất bình tĩnh, như thể đã quen với điều đó. “Em đã thương lượng với anh ta về chuyện ly hôn. Anh ta nói giờ trên người không có nhiều tiền, trước kia đều gửi về quê. Nếu thực sự ly hôn, số tiền đó tháng sau mới đưa cho em được, và sau này tiền lương cũng sẽ gửi một nửa cho em. Em nói không tin tưởng anh ta, bắt anh ta viết giấy cam đoan ngay lập tức, và anh ta đã viết.”
Nói đoạn, Lý Vân lấy một tờ giấy từ trong túi ra đưa cho Kim Tú Châu xem.
Kim Tú Châu nhận lấy liếc mắt nhìn qua, gật đầu, rồi nói: “Nếu em đã nghĩ kỹ rồi thì chị cũng không khuyên em thêm gì nữa. Tiếp theo em định thế nào? Chắc là chị còn ở đây thêm mấy năm nữa.”
Lý Vân đến tìm cô chính là vì chuyện này. Thực ra, cô ấy không hề đau buồn vì chuyện ly hôn, thậm chí ngay từ giây phút quyết định ly hôn, cả người cô ấy đều cảm thấy thư thái hơn rất nhiều. Có lẽ trước giờ cô ấy chưa từng cảm nhận được tình yêu từ chồng, nên cũng chưa bao giờ chờ mong. Đối với cô ấy, ly hôn hay không cũng chẳng khác gì.
“Em không muốn về nhà. Sau khi về đó, chắc chắn cha mẹ lại sẽ cau mày ủ mặt, hoặc khuyên em tái hợp với anh ta, hoặc lại giới thiệu người đàn ông khác cho em. Sư phụ, trước hết em muốn theo chị học y thuật. Chờ sau này học thành tài, em sẽ tự mình ra ngoài mở phòng khám. Em thấy hiện giờ chính sách thay đổi, rất nhiều người đã mở quán bán hàng, em cảm thấy mở một phòng khám cũng rất khả thi.”
Cô ấy thật sự muốn học thật tốt y thuật, cũng vô cùng mong muốn đạt được thành tựu. So với hôn nhân, cô ấy cảm thấy làm bác sĩ hấp dẫn hơn nhiều.
Kim Tú Châu nhìn kỹ Lý Vân, đột nhiên mỉm cười.
Tuy có lẽ rất nhiều người coi ý tưởng của Lý Vân là kỳ lạ, nhưng cô lại cảm thấy rất độc đáo, bởi vì cô thấy trên người Lý Vân có một sức hấp dẫn không phải kiểu phụ nữ thông thường. Sự hấp dẫn này không phải loại hấp dẫn khiến cho đàn ông cuồng si, mà sự hấp dẫn này đến từ lòng nghiêm túc nghiên cứu y thuật, khiến bản thân cô ấy càng thêm đặc biệt. Cô ấy không thèm bận tâm chồng mình có người phụ nữ khác mà chỉ muốn bản thân mình ngày càng tốt hơn.
Trước kia Kim Tú Châu còn vô cùng hoài niệm triều Đại Cảnh. Ở triều Đại Cảnh, cô có vô số kẻ hầu người hạ, có thể đeo vàng dát bạc, ăn mặc xa hoa. Nhưng hiện giờ cô rất ít khi nhớ về. Tuy rằng điều kiện ở thế giới này không tốt lắm, nhưng có rất nhiều phụ nữ gan dạ, dũng cảm. Họ dám bước ra khỏi nhà, làm những công việc không thua kém đàn ông, có thể kiếm tiền nuôi sống gia đình, thậm chí có thể một mình gánh vác cả một gia đình.
Còn cả lời nói tối qua của con gái khiến cô nghe mà thấy kinh ngạc. Con gái đã nói với cô rằng, thời đại đã thay đổi rồi, có đôi khi không sinh con cũng là một việc tốt.
Ở triều Đại Cảnh, nối dõi tông đường là chuyện quan trọng nhất, đông con nhiều phúc. Nhưng con gái cô lại cảm thấy, phụ nữ cũng có thể dũng cảm theo đuổi hạnh phúc, phải đối tốt với chính mình, trong một số tình huống có thể ích kỷ một chút.
Kim Tú Châu cảm thấy thực sự vui mừng. Cô có cảm giác, hai con gái mình sống trong thời đại này, sau này trưởng thành cũng sẽ giống như Lý Vân, Uông Linh. Họ sẽ không quá bận tâm đến chuyện tình yêu nam nữ, không coi đàn ông là quan trọng nhất, cũng không đáng thương phải dựa dẫm vào đàn ông, hay tranh giành tình cảm vì đàn ông, mà sẽ dũng cảm tìm ra một con đường riêng cho mình.
Kim Tú Châu nói với Lý Vân: “Đây cũng là một chuyện tốt. Em có nghị lực, có kiên trì, lại có thiên phú, có lẽ tương lai con đường y thuật của em còn đi được xa hơn chị. Chờ em sinh con xong, em có thể đi tìm một thầy trung y khác để học tập, không thể nào chỉ theo học mỗi mình chị. Nếu em muốn học cao hơn, còn phải tự mình tìm tòi, học hỏi và thực hành nhiều. Có một số dược liệu cũng phải tự mình đi tìm hiểu, những thứ này chị không dạy em được.”
Lý Vân nghe xong gật đầu: “Vâng, em nhớ rồi.”
“Con đường học y thực sự rất vất vả. Trước kia có thầy thuốc già để nâng cao y thuật của mình, mỗi năm đều dành hơn nửa năm đi khắp nơi tìm dược liệu, trèo đèo lội suối, còn đi tìm các danh y khác để giao lưu y thuật. Thế nên tay nghề của ông ấy quả thực rất lợi hại. Rất nhiều người mắc bệnh hiểm nghèo tìm đến ông ấy đều có thể chữa khỏi. Chỉ có điều rất khó gặp được ông ấy, có người bệnh còn phải đi theo vào núi sâu để tìm.”
Nói tới đây, Kim Tú Châu lại muốn cười. Cô đang nhắc tới cựu Viện sử Thái Y Viện của triều Đại Cảnh. Mỗi năm có đến hơn nửa năm ông ấy không ở trong cung mà cũng không ai dám nói gì. Mỗi lần muốn tìm ông ấy đều phải vào núi sâu rừng thẳm mới tìm thấy.
Lý Vân không biết, nhưng nghe thấy mấy lời này, trong lòng cô càng thêm vững tin.
Đầu tháng ba, Kim Tú Châu nhận được thư của Bạch Cảnh Chi. Cô ấy viết rằng hình như mình đang mang thai, phong thư được gửi khẩn cấp đến.
Trong thư viết, dạo gần đây cô ấy có hơi mệt mỏi, cảm giác lúc nào cũng thiếu ngủ, ăn uống nhạt miệng. Sau đó thấy có gì đó không đúng lắm, mới đến viện Trung y gần đó khám thử. Bác sĩ xem mạch cho cô ấy nói là đã mang thai, đang trong những tháng đầu, dặn cô ấy phải cẩn thận một chút, không ăn đồ có tính lạnh.
Bởi vì trước đây ở nhà, Kim Tú Châu thường xuyên bắt mạch kê đơn cho Bạch Cảnh Chi, nên trong lòng cô ấy vô cùng tin tưởng Trung y. Lúc ấy cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng rằng gần đây mình quá mệt mỏi, muốn đi khám để bác sĩ kê cho ít thuốc bổ.
Không ngờ rằng lại có thai.
Kim Tú Châu cũng vui mừng thay cho em chồng. Khi cô từ tỉnh H về đã viết thư cho Tiền Ngọc Phượng, nhờ chị ấy tìm giúp một người đến chăm sóc cho Bạch Cảnh Chi, nhưng còn chưa nhận được hồi âm, chắc là thư vẫn đang trên đường.
Nghĩ đến đây, Kim Tú Châu quyết định cầm tiền ra khỏi nhà, sau đó đến trạm điện thoại gọi ngay cho Tiền Ngọc Phượng.
Lúc này vừa hay là giữa trưa, chắc là Tiền Ngọc Phượng vẫn còn ở nhà máy.
Quả nhiên, điện thoại được kết nối rất nhanh. Sau khi cô nói rõ là tìm ai, đối phương bảo cô chờ một lát. Khoảng năm phút sau, trong điện thoại truyền đến giọng quen thuộc của Tiền Ngọc Phượng: “A lô? Là ai thế nhỉ?”
Kim Tú Châu bật cười, cảm thấy giọng của Tiền Ngọc Phượng có hơi khách sáo: “Là em, Kim Tú Châu.”
Tiền Ngọc Phượng ngạc nhiên thốt lên: “Ui chao, chị còn đang không biết là ai đây? Sao tự nhiên tốt bụng thế, lại gọi điện thoại cho chị?”
Lần trước về, Tiền Ngọc Phượng có kể, chị ấy và một chị ở nhà ăn đang học vài câu tiếng Bắc từ họ hàng của chị này. Hiện giờ khi chị ấy nói chuyện cũng thay đổi khẩu âm, cả nhà đều chê chị ấy, bảo rằng chị ấy nói chuyện cứ quái quái, nhưng lại không sửa được.
Kim Tú Châu thấy buồn cười, nhưng vẫn nói: “Em có khi nào không tốt đâu? Chẳng phải thường xuyên viết thư cho chị đó thôi, mỗi lần còn viết đến mấy tờ giấy?”
“Ờ đúng thế nhỉ, là chị trách oan em rồi, ha ha ha.”
Nói tới đây, Tiền Ngọc Phượng cũng chột dạ. Chị ấy cũng đâu biết được bao nhiêu chữ, mỗi lần Kim Tú Châu viết thư cho chị ấy đều viết rất dài, mà chị ấy chỉ có thể viết lại mấy dòng, còn lại toàn nhờ con gái viết hộ.
Chị ấy vội hỏi: “Nói đi, tìm chị có việc gì thế?”
Kim Tú Châu mới kể chuyện Bạch Cảnh Chi mang thai: “Em sợ con bé chỉ có một mình không tự chăm sóc nổi cho bản thân, nên muốn hỏi thử chị có thể tìm giúp một người thích hợp không?”
“Tìm được rồi, tìm được rồi, chị đã viết thư gửi cho em, chắc là đang trên đường đến. Giờ chị nói luôn với em, con bé đó cũng được lắm.”
“Là cô gái trẻ sao?”
“Đúng rồi, là chị cả trong nhà, cũng là bạn học của Đại Nha nhà chị đấy. Nhà con bé gặp chuyện nên không thể tiếp tục đi học được nữa. Trước đó ba con bé đi buôn, thu gom thịt heo bán ở chợ đen dưới huyện. Có lẽ hôm đó đi sớm quá, trời còn tối đen nên không nhìn rõ, ngã xuống vách núi. Đến khi có người phát hiện đã không còn thở nữa rồi. Nhà vốn đã nghèo, mới chỉ khấm khá hơn một chút đã xảy ra việc này. Con bé còn có một em trai và một em gái, đi học thành tích cũng khá tốt. Con bé không muốn tiếp tục đi học nữa, tính về nhà làm ruộng kiếm công điểm, nhưng làm vậy cũng không tích cóp được bao nhiêu tiền.”
“Sau khi chị nói việc này với con bé, con bé rất sẵn lòng, lúc đó còn dập đầu lạy chị ba cái, ôi giời, thật không biết phải nói gì nữa. Em yên tâm đi, tính tình con bé đó thật sự rất tốt, làm việc nhanh nhẹn, cũng biết chừng mực. Đại Nha còn bảo con bé chăm chỉ, thành thật.”
“Nghe cũng đáng thương quá. Con bé bao tuổi rồi?”
“Mười sáu, còn đen nhẻm. Vốn chị muốn tìm một người lớn tuổi, giống như chị Trương Thu Lai. Tìm thì cũng tìm được, nhưng lại không yên tâm như chị Trương Thu Lai. Chị nghĩ tính tình Cảnh Chi mềm mỏng, nếu tìm phải người không thành thật, dễ bị người ta bắt nạt lắm. Đứa bé này thì đáng tin. Vốn chị muốn hỏi xem em thấy thế nào. Nếu thấy được, để chị bảo con bé qua đó.”
Kim Tú Châu ngẫm nghĩ, vẫn có chút đắn đo, nói: “Chị dâu, đương nhiên là em tin tưởng chị, nhưng em vẫn có chút lo lắng. Chị cũng biết đấy, cô em chồng em đang mang thai, tâm địa con bé rất tốt. Nếu em ấy biết hoàn cảnh của cô bé này, còn không biết sẽ đối tốt với người ta đến mức nào. Nhỡ may gặp phải loại người vong ơn bội nghĩa, một khi thấy Cảnh Chi sống tốt quá, trong lòng lại nảy sinh suy tính khác, em lại không ở bên em ấy, bị thua thiệt gì em cũng không biết được.”
“Như vậy đi, chị nói một câu với cô bé kia. Nếu con bé làm tốt, sau này có thể hỗ trợ con bé tiếp tục học tập, thi đại học. Khi ấy con bé có thể sống trong thành phố, trở thành người thành phố. Nhưng nếu có ý đồ gì khác, người làm chị dâu như em đây sẽ không mềm lòng đâu.”
Tiền Ngọc Phượng nghe thấy vậy không những không tức giận, mà còn hâm mộ cảm thán một tiếng: “Cũng không biết cô em chồng em kiếp trước đã làm được chuyện tốt gì, kiếp này gặp được người chị dâu tốt như em vậy. Nếu chị có người nhà tốt như em, nằm mơ cũng phải cười tỉnh. Được, những lời này ngày mai chị sẽ nói cho cô bé đó nghe.”
“Vậy phải phiền chị dâu vậy. Nếu con bé đồng ý, bảo con bé mau chóng đến tỉnh S nhé.”
“Phiền phức gì đâu chứ? Chuyện này có đáng gì đâu. Hồi trước em giúp chị tìm được việc chưa nói làm gì, còn nói tốt cho Tiểu Quân nhà chị trước mặt Giám đốc Uông. Nếu không phải Tiểu Quân về kể với chị, chị cũng không biết em còn nhờ Giám đốc Uông dẫn theo Tiểu Quân nhà chị dạy dỗ. Chị nói với em chứ, hiện giờ Tiểu Quân nhà chị trở nên cởi mở hơn nhiều, cũng biết ăn nói, làm việc thì có chủ kiến. Giờ Giám đốc Uông đi đâu cũng dẫn theo thằng bé, nó còn biết lái xe, biết chuẩn bị tài liệu, khiến cho công việc của chị ở nhà ăn cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.”
Nói tới đây, giọng nói trong điện thoại của Tiền Ngọc Phượng có chút nghẹn ngào. Trước đây xảy ra nhiều chuyện, chị ấy cũng chẳng thấy vui vẻ gì, cảm thấy mình đã nuôi ra thằng con ăn cháo đá bát. Nhưng dù gì đó cũng là con trai ruột của mình. Đến khi nhìn thấy con trai máu me đầy người nằm trong bệnh viện không động đậy gì được, tay phải cũng đã phế rồi, sao có thể không đau lòng?
Kim Tú Châu vội an ủi chị ấy: “Giờ thì tốt rồi. Đại Nha đi học thành tích tốt, sau này thi đại học ở thành phố. Tiểu Quân cũng hiểu chuyện, có tiền đồ. Sau này chị sẽ được hưởng phúc.”
“Đó là đương nhiên. Giờ Tiểu Quân thật sự hiểu chuyện, mỗi lần về nhà đều mua trái cây, cũng đối xử rất tốt với chị gái. Giờ thật sự chị không có gì phiền lòng, hiện tại Nhị Trụ cũng không dám chọc vào chị. Hai đứa con đều hiếu thuận với chị.”
“Thật tốt quá.”
“Ha ha ha ha”
Tiền Ngọc Phượng cười: “Em yên tâm, chuyện em chồng em, chị sẽ lo liệu giúp. Ngày kia chị sẽ đưa cô bé đến nhà ga, sau đó em gọi điện thoại cho em chồng em, bảo em ấy đến nhà ga đón người là được.”
“Vâng.”
“Vậy được.”
Sau khi cúp điện thoại, Kim Tú Châu lại gọi điện thoại cho Bạch Cảnh Chi, chuyển lại lời Tiền Ngọc Phượng vừa dặn.
Bạch Cảnh Chi không ngờ rằng chị dâu lại thu xếp nhanh đến vậy, vội nói: “Cảm ơn chị dâu, vậy em phải chuẩn bị gì?”
“Thu dọn cho cô bé ấy một gian phòng là được. Còn những thứ khác, em cứ tùy ý chuẩn bị. Chị Tiền nói tính tình cô bé khá tốt, nhưng lúc nào cũng nên đề phòng, em phải chú ý một chút.”
“Em biết. Vậy đến ngày kia em nhờ Nghiêm Tinh đi đón.”
Ga tàu hỏa quá đông người, Bạch Cảnh Chi không dám đi một mình, sợ người khác chen lấn đụng vào bụng mình.
“Cũng được, nhớ mua chút đồ ăn gì đó cho thằng bé.”
“Vâng, em sẽ mua ít bánh kẹo.”
Lo xong chuyện của Bạch Cảnh Chi, Kim Tú Châu về đến nhà thì Lý Vân ở nhà hàng xóm bắt đầu đau bụng. Khi cô ấy sang tìm, Kim Tú Châu hoảng loạn một lát, rồi rất nhanh bình tĩnh lại, sau đó đỡ người đi bệnh viện.