93. Chương 93: Hoàn chính văn

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Chương 93: Hoàn chính văn

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai hôm sau, Phương Mẫn từ quê nhà của Chính ủy Chúc đến, Chúc Anh và Kỷ An cũng đi cùng. Năm nay mọi người định ăn Tết ở thủ đô, so với ở quê thì ở đây vẫn tiện lợi hơn.
Lần này phải về quê là vì sức khỏe Chúc Anh không tốt nên phải nằm viện, Phương Mẫn về thăm một chuyến.
Khi lên thủ đô, mọi người mang theo rất nhiều đặc sản ở quê, có tương ớt và dưa muối Chúc Anh vẫn thường làm, còn chia cho Kim Tú Châu mấy hộp.
Phương Mẫn ngồi xe suốt hai ngày trời, người mệt rã rời không chịu được, vừa đấm chân vừa nói với Kim Tú Châu: “Có tuổi rồi, sức khỏe cũng kém đi hẳn. Chị cứ có cảm giác xương cốt cả người như muốn rã rời ra từng mảnh.”
Kim Tú Châu rót cho cô ấy một tách trà hoa ấm nóng, “Uống ngụm trà nóng cho ấm dạ dày trước đã.”
Phương Mẫn nhận lấy uống một ngụm, “Lúc về chị Thu Lai nói với chị là mấy ngày nay Hoa Hoa bị cảm cứ ho sù sụ liên tục, còn đang muốn hỏi em phương thuốc để sắc cho con bé uống.”
Hoa Hoa là con gái út của Phương Mẫn, tên là Chúc Hoa, ở nhà vẫn gọi là Hoa Hoa.
Kim Tú Châu gật đầu, “Có lẽ là do áp lực học tập quá lớn, hơn nữa dạo gần đây nhiệt độ giảm xuống đột ngột, không giữ ấm đấy thôi.”
Phương Mẫn cũng phiền lòng theo, “Con bé đó cứng đầu lắm, thành tích của các anh chị xung quanh đều tốt, con bé sợ mình học kém quá thì mất mặt. Nhưng thật ra chị với Chính ủy đều cảm thấy không sao hết, con bé được vui vẻ mới là quan trọng nhất.”
Kim Tú Châu an ủi cô ấy, “Cũng y như vậy, Lục Lục nhà em cũng y hệt. Lần nào về nhà cũng học bài đến tận khuya. Phồn Phồn và Siêu Anh đều nhảy lớp, chị gái thì thi đậu đại học thủ đô, trong lòng lại càng thêm quyết tâm.”
Phương Mẫn bất đắc dĩ lắc đầu, “Chị cả đến nhìn thấy con bé, đau lòng không tả xiết, cứ bảo gầy quá. Giờ chị ấy đang chuẩn bị cơm tối ở nhà đấy, chị sang đây để nhắn em một lời, tối nay sang nhà chị ăn cơm.”
“Được.”
“Đúng rồi, khi nào Cảnh Chi về?”
“Chắc phải vài ngày nữa, con bé được nghỉ muộn. Hai hôm trước còn gọi điện thoại cho em, bảo là hai anh em Kỷ Lương Kỷ Mỹ mới được nghỉ ở nhà vài hôm đã đánh nhau, con bé mệt mỏi lắm rồi.”
Phương Mẫn nghe xong cũng cười, “Hai đứa đó quả thực nghịch như quỷ.”
Kim Tú Châu lắc đầu, “Cũng tại em, gửi cho hai đứa hai bộ quần áo em may. Vì màu sắc và hoa văn khác nhau, cho nên hai đứa mới tranh nhau, đứa nào cũng đòi bộ màu xanh lục. Cuối cùng Cảnh Chi tức giận tịch thu cả hai bộ, rồi đưa cho con nhà đồng nghiệp mặc.”
Kim Tú Châu biết hai đứa thích đánh nhau, cãi nhau, nhưng nghĩ hai bộ quần áo về kiểu dáng, màu sắc đều giống hệt nhau, chỉ thêu hoa văn với màu sắc khác nhau thì chắc không sao, lại còn dễ phân biệt, ai ngờ thế mà cũng không xong.
Mà người đồng nghiệp kia lại rất hứng khởi, tự dưng lại nhận được hai bộ quần áo mới.
Phương Mẫn còn cười hớn hở, “Hai đứa này thật đáng yêu quá.”
Buổi tối, Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên cùng hai con gái tới nhà Phương Mẫn ăn cơm.
Giờ nhà Phương Mẫn đang ở căn biệt thự mà ông bà ngoại để lại cho cô ấy. Căn nhà hơi nhỏ hơn nhà Kim Tú Châu, nhưng vẫn đủ rộng để ở.
Chính ủy Chúc cũng đã về nhà, đang bận rộn trong phòng khách, dọn dẹp bàn ghế. Còn các bà các cô thì quây quần trong bếp nấu nướng.
Khi Kim Tú Châu tới, Phương Mẫn đang bưng mấy món ăn ra bàn, nhìn thấy cô tới, vội vàng ra đón, “Mau vào nhà ngồi, bên ngoài lạnh lắm không?”
Hai chị em Yến Yến đi theo sau, tươi cười chào hỏi, “Cô Phương ạ ——”
Phương Mẫn ừ một tiếng, sau đó gọi vọng lên lầu cho con gái, “Hoa Hoa, mau xuống đây, các chị Yến Yến với Lục Lục đến rồi này.”
Ngay sau đó nghe thấy tiếng bước chân bịch bịch, Hoa Hoa chạy xuống dưới.
Giang Minh Xuyên sang giúp Chính ủy Chúc, Kim Tú Châu thì đi vào trong bếp. Trong bếp Trương Thu Lai đang xào rau, Kỷ An thì đang nấu nướng ở một bếp lò khác, Chúc Anh và Phương Mẫn thì phụ giúp. Kim Tú Châu chào hỏi mọi người.
Chúc Anh lập tức bỏ củ tỏi đang cầm trong tay xuống, tươi cười lại gần cô, “Cũng không biết là em ăn uống gì nữa, càng ngày càng trẻ.”
Kim Tú Châu cười, “Còn ăn uống gì được nữa đâu? Ngày nào cũng chỉ dưa muối với màn thầu thôi. Từ khi Hạ Nham đi vắng, em cũng lười nấu cơm.”
Chúc Anh tức giận hỏi: “Doanh trưởng Giang đâu?”
Tuy rằng Giang Minh Xuyên giờ đã thăng chức, nhưng chị ấy vẫn quen gọi là Doanh trưởng Giang, giống như Phương Mẫn vẫn gọi chồng cô ấy là Chính ủy.
Kim Tú Châu: “Anh ấy ở nhà thì cũng chẳng giúp ích được gì. Một tuần mà vào bếp được hai lần đã là may mắn lắm rồi. Bọn trẻ đều không ở nhà, ăn uống cũng toàn qua loa đại khái.”
Chúc Anh không biết nói gì, “Hai vợ chồng tụi em đúng thật là.”
Kim Tú Châu hỏi Kỷ An, “Bọn trẻ nhà em đâu? Sao không thấy đứa nào?”
“Cả hai đứa đều bận rộn cả, năm nay không thể về nhà ăn Tết được.”
Kim Tú Châu gật đầu, hai con của Kỷ An đều đã nhập ngũ, không về nhà cũng bình thường. An ủi cô ấy và nói: “Khi nào chúng về, nhớ gửi cho hai đứa chút đồ ăn.”
“Em gửi rồi, tháng nào cũng gửi.”
Một món nữa vừa nấu xong, Phương Mẫn nhanh nhẹn bưng đĩa ra ngoài. Kim Tú Châu né sang một bên, sau đó đi đến bồn nước giúp rửa rau.
Bữa tối nay tổng cộng làm mười món ăn, ngụ ý thập toàn thập mỹ. Tất cả mọi người ngồi quây quần bên chiếc bàn lớn, vừa ăn cơm vừa trò chuyện, vô cùng náo nhiệt.
Sáu giờ rưỡi ăn cơm, ăn đến tám giờ rưỡi mới kết thúc.
Tới lúc ra về, Kim Tú Châu hơi say, Giang Minh Xuyên đỡ cô ra cửa. Đi được một đoạn, nhìn thấy xung quanh không có người, anh liền ngồi xổm xuống, cõng cô lên lưng.
Hai con gái nhìn thấy, Lục Lục còn quay sang le lưỡi với chị gái.
Phó Yến Yến cười khẽ, nhắc nhở Giang Minh Xuyên, “Ba, ba đi chậm một chút, đường trơn lắm.”
Giang Minh Xuyên ừ một tiếng, “Hai đứa đi trước đi.”
Phó Yến Yến biết ba ngại, vội kéo em gái đi trước.
Kim Tú Châu nằm trên lưng Giang Minh Xuyên, có phần tỉnh táo hơn, nhưng vẫn chưa hết say. Cô duỗi tay nhéo tai Giang Minh Xuyên, mơ màng nói: “Hôm nay thật náo nhiệt, nếu có Tiểu Nham ở nhà thì thật là tốt.”
“Thằng bé hai lăm Tết mới về.”
“Sao anh biết?”
“Nó gọi điện thoại báo với anh.”
“Sao không gọi cho em?”
“Nhà mình không có điện thoại.”
“Hừ, thế cũng không được.”
“Để mấy hôm nữa em đánh nó.”
“Cũng đừng đánh quá tàn nhẫn, đánh qua loa mấy cái là được.”
……
Nghe tiếng ba mẹ nói chuyện, Lục Lục không nhịn được lén nói với chị gái: “Sau này em lớn lên cũng phải tìm người chồng giống như ba.”
Phó Yến Yến xoa đầu em gái, trêu ghẹo: “Mới nứt mắt ra đã nghĩ tới chuyện kết hôn.”
Lục Lục cũng giơ tay lên xoa đầu chị gái, “Không biết xấu hổ còn nói em, lần này anh tư về chắc chắn lại sang nhà chúng ta.”
Phó Yến Yến nghe vậy, duỗi tay muốn đánh cô bé.
Anh tư trong lời Lục Lục là cháu trai của ông cụ Chương, lớn hơn Phó Yến Yến một tuổi. Hiện tại cậu ấy đóng quân ở phía Nam. Khi còn nhỏ ông cụ Chương từng nói đùa rằng muốn định hôn ước cho hai đứa nhỏ, nhưng sau khi ông cụ Chương qua đời, nhà họ Chương không ai nhắc lại việc này nữa, Kim Tú Châu cũng sẽ không chủ động đề cập tới.
Có điều từ khi trưởng thành, Chương Minh Quân toàn tìm cớ để sang nhà bọn họ. Lúc đầu còn không rõ anh ta có ý gì, sau này mới nhận ra, nhưng Phó Yến Yến lại không có tình cảm với anh ta, nên ngầm từ chối anh ta.
Lục Lục rất nhanh nhẹn tránh thoát.
Ngày hai mươi lăm, Hạ Nham về nhà, về cùng với anh còn có hai anh em Dương Anh Hùng.
Mấy năm nay, hai anh em Dương Anh Hùng đều đến nhà ăn Tết, nên Kim Tú Châu đã chuẩn bị cho hai anh em một gian phòng riêng.
Hai anh em rất hiểu chuyện, mang đến rất nhiều quà cáp, có cả rượu và thực phẩm dinh dưỡng, trong đó còn có cả tổ yến. Không biết hai đứa đã tốn bao nhiêu tiền.
Kim Tú Châu cũng lấy quần áo và giày may cho hai anh em ra, bảo họ đi mặc thử.
Hai anh em nhận được thì vô cùng phấn khởi, cởi ngay quần áo đang mặc để thử đồ mới. Kim Tú Châu may cho Dương Anh Hùng một chiếc áo khoác màu đen, áo cổ đứng, viền lông chồn màu đen. Cổ tay áo còn dùng chỉ đỏ thêu hoa văn hình chữ vạn, vừa đẹp lại vừa ấm áp. Dương Anh Hùng mặc lên, trông đĩnh đạc hơn hẳn. Dương Siêu Anh nhận được chiếc áo khoác màu xám bạc, cổ áo và cổ tay áo viền lông chồn màu trắng. Chiếc áo của cậu trông trẻ trung hơn một chút, cổ tay áo được thêu hoa văn mây cát tường, trên túi áo còn thêu hình một chú trâu nhỏ.
Dương Siêu Anh rất thích, cậu sờ đi sờ lại khắp lượt, sau đó bất đắc dĩ chỉ vào hình con trâu nhỏ nói: “Cô ơi, hình này cũng quá trẻ con rồi.”
Kim Tú Châu tức giận vỗ nhẹ vào cậu một cái, “Trẻ con chỗ nào hả? Trông đẹp thế này cơ mà.” Sau đó lại bảo cậu đi thử giày.
Dương Siêu Anh đi đôi giày vải Kim Tú Châu vừa khâu cho cậu. Lúc mới xỏ vào có hơi chật, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Vừa vặn ạ.”
“Vậy được rồi.”
Hai anh em cũng chỉ thử một chút, thử xong là cởi ra gấp gọn lại, không nỡ mặc.
Hạ Nham đã khoác lên mình chiếc áo quân đội cũ của Giang Minh Xuyên, đi vào bếp phụ giúp, còn lớn tiếng hỏi vọng ra ngoài xem mọi người muốn ăn món gì? Lục Lục không chút khách khí gọi món, “Em muốn ăn sườn xào chua ngọt.”
Yến Yến nói theo: “Ớt xanh xào thịt thái sợi.”
“Thịt kho tàu.”
“Khoai tây thái sợi xào.”
“Tôm sốt tỏi bằm.”
……
Cứ tiếng này nối tiếp tiếng kia.
Trong phòng bếp Hạ Nham cũng nổi giận: “Mấy người quả thật không khách sáo chút nào nhỉ?”
Lục Lục cười vui vẻ, sau đó kéo Dương Siêu Anh sang nhà Phương Mẫn tìm Phồn Phồn chơi. Ba đứa cùng nhau lớn lên từ nhỏ, thân thiết như anh chị em ruột, đặc biệt là Lục Lục từ khi biết Phồn Phồn có bạn gái, chắc chắn là muốn dùng việc này để uy hiếp một phen.
Dương Siêu Anh cũng thích hóng chuyện, hai đứa cười hì hì ha ha ra khỏi nhà. Chưa đi được bao xa, bên ngoài đã nghe tiếng la hét của hai đứa khi chơi ném tuyết.
Dương Anh Hùng bất lực, hét vọng ra ngoài, “Em nhường em gái một chút.”
Dương Siêu Anh không phục, “Là cô ấy đánh lén em trước!”
Dương Anh Hùng đỡ trán.
Yến Yến trấn an huynh ấy, “Kệ chúng nó, hai đứa đó đều là trẻ con ba tuổi cả đấy, tâm trí còn chưa phát triển hoàn toàn.”
Lời này cô nói thật lòng. Ở đời sau, bọn trẻ con mới đi nhà trẻ đã biết nói chuyện yêu đương rồi, mà Lục Lục thì ngược lại. Yêu đương chỉ vì muốn đối phương kèm mình học tập. Một cậu là cán sự môn tiếng Anh, một cậu là cán sự môn Vật lý, cả hai đều không hề hay biết sự tồn tại của đối phương. Nếu nói cô bé lăng nhăng thì cũng đúng là lăng nhăng thật, nhưng nếu nói là cô bé chỉ lo yêu đương, thì lại hoàn toàn không phải. Đây thuần túy là vì sự nghiệp học hành.
Về phần Dương Siêu Anh, cậu chàng này hoàn toàn là thủ lĩnh lắm mồm. Hiện giờ đang mê mẩn tiểu thuyết võ hiệp, ngày nào cũng ảo tưởng mình trở thành đại hiệp. Mà tự mình đọc còn chưa đủ, còn muốn tự tay viết, viết ra một kịch bản rối như canh hẹ rồi còn gửi cho Yến Yến đọc.
Buổi tối, cả nhà quây quần ăn một bữa cơm nóng hổi.
Ngày hôm sau, ngoại trừ Giang Minh Xuyên, cả nhà đều ra ngoài mua hàng Tết. Không đến cửa hàng bách hóa nữa, giờ đây cửa hàng bách hóa không còn mấy khách đến mua sắm, mọi người đều thích ra chợ mua.
Chợ chính là chợ đen trước kia. Từ khi không còn bị cấm đoán nữa, càng ngày càng nhiều người đến mở sạp buôn bán. Đặc biệt là giờ đang vào dịp Tết, trong chợ thứ gì cũng có, còn có hàng hóa từ phía Nam, bao gồm cả quần áo và món ăn từ Hồng Kông.
Kim Tú Châu đi phía trước, nhìn thấy món gì vừa ý là tiến lên hỏi giá. Sau khi mua xong lại bắt đầu mua đồ cho bọn trẻ. Hạ Nham vẫn giống như khi còn nhỏ, muốn mua gì đều kéo áo Kim Tú Châu, bảo mẹ mua cho.
Kim Tú Châu chê con trai làm phiền khi mình đang mặc cả, liền móc trong túi ra năm đồng, bảo Hạ Nham tự đi mua. Hạ Nham bèn khoác vai Dương Anh Hùng, cả hai kéo nhau đi mua mấy xiên hồ lô ngào đường, mỗi người một xiên.
Vì nhà có thêm mấy người phụ giúp, hàng Tết chỉ mất một ngày là đã mua xong hết. Mọi người khệ nệ xách theo túi lớn túi nhỏ về nhà. Khi đi ngang qua nhà Phương Mẫn còn bị Chúc Anh nhìn thấy, chị ấy liền lớn tiếng chào hỏi, còn nhờ mấy cậu nhóc này ngày mai qua giúp một chuyến, nhà họ cũng cần mua sắm đồ Tết.
Hạ Nham cười hì hì, “Có thể ạ, nhưng phải trả công.”
“Thế bao nhiêu tiền?”
“Không nhiều lắm, một xiên hồ lô ngào đường ạ.”
“Vậy bao no.”
“Biết bác cả lúc nào cũng tốt nhất mà.”
“Ha ha ha ha”
Một ngày trước giao thừa, Bạch Cảnh Chi dẫn theo hai con đến, cũng xách theo lỉnh kỉnh đồ đạc.
Rất nhiều thứ là quà Tết do cơ quan cô phát, cô quyết định chọn những món tốt nhất mang đến.
Hai đứa sinh đôi vừa vào cửa, lập tức đi tìm các anh chị chơi cùng. Mà các anh chị lại chỉ thích trêu chọc hai đứa em này, đặc biệt là Lục Lục, cố ý nói: “Ôi chao, sao trên đầu em gái lại cài hoa thế? Vì sao anh trai không có?”
Bản lĩnh trêu chọc người khác của Dương Siêu Anh cũng không kém, cố ý nói theo: “Nhưng quần áo của anh trai đẹp hơn nhiều mà.”
Đến đây thì không xong rồi, hai anh em lập tức đánh nhau, sau đó vang lên tiếng khóc thét tê tâm liệt phế.
Bạch Cảnh Chi vốn đang cười híp mắt kể chuyện mình xin nghỉ phép cho Kim Tú Châu nghe, vừa nghe thấy tiếng khóc liền không cần suy nghĩ đã nói: “Em sang chỗ mẹ chồng trốn tạm một lát, lát nữa em về.”
Nói xong, cô ấy đã nhanh chóng xoay người chạy ra ngoài.
Kim Tú Châu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô ấy đã không còn bóng dáng.
Ngay sau đó hai đứa nhóc chạy đến tìm Kim Tú Châu để đòi mẹ. Không tìm thấy mẹ chúng, liền nhờ bác phân xử.
Kim Tú Châu cũng đau đầu, tức giận cầm chổi lông gà đi tìm Lục Lục và Dương Siêu Anh để hỏi tội.
Lục Lục và Dương Siêu Anh muốn chạy, lại bị các anh chị ngăn lại. Cả nhà gà bay chó chạy.
Buổi tối giao thừa, cả hai nhà cùng nhau ăn cơm tất niên. Mấy thanh niên dọn bàn ghế từ nhà Chính ủy Chúc sang. Đồ ăn được chia làm hai bàn, người lớn một bàn, trẻ con một bàn riêng.
Người lớn vừa ăn vừa uống rượu, các thanh niên cũng học theo. Hạ Nham tửu lượng kém, mới uống có mấy chén đã ngà ngà say, còn ra biểu diễn mấy chiêu quyền thuật.
Dương Siêu Anh cũng là đứa chuyên dìm hàng anh trai, còn xúi giục anh trai lên so chiêu một lần. Dương Anh Hùng tức giận muốn đánh cậu, nhưng mọi người đã nghe lời Dương Siêu Anh nói, đều ồn ào cổ vũ. Cuối cùng Dương Anh Hùng không còn cách nào khác, đành phải lên chịu mất mặt.
Quả nhiên, ra tay chưa đến ba chiêu, đã bị Hạ Nham quật ngã.
Hạ Nham cũng khá ngông nghênh, còn vươn ngón tay ngoắc ngoắc Giang Minh Xuyên, “Ba, lên đây nào.”
Mọi người lại tiếp tục ồn ào cổ vũ. Giang Minh Xuyên cười.
Cuối cùng kết quả cũng chẳng có gì bất ngờ, Hạ Nham nằm đo ván nửa buổi không dậy nổi.
Nửa đêm hôm đó, Dương Siêu Anh còn đang trong mộng đẹp, đột nhiên bị anh trai đá lăn xuống giường.