95. Chương 95: Ngoại truyện 2

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Chương 95: Ngoại truyện 2

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kim Tú Châu nói là làm ngay, ngày hôm sau cô dẫn hai đứa nhỏ lên Cung Tiêu Xã ở huyện. Quạt điện ở dưới huyện cũng là hàng hiếm, khi mấy mẹ con tới thì đã bán hết sạch, nhân viên cửa hàng cho biết phải đặt trước mới có. Hai đứa nhỏ nghe xong đều buồn thiu.
Nhưng Kim Tú Châu lại không hề thất vọng, sau khi rời khỏi Cung Tiêu Xã, cô liền nói: “Chúng ta lên thành phố xem sao.”
Hai đứa nhỏ nghe vậy, lập tức trợn tròn mắt, hớn hở nhìn Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu đi đằng trước, “Đi thôi.”
Ba mẹ con tới bến tàu, rồi ngồi thuyền lên thành phố. Dù với Kim Tú Châu đã trải qua nhiều năm, nhưng một lần nữa trở về, cô vẫn thấy vô cùng quen thuộc.
Cô dẫn hai đứa nhỏ thẳng đến tòa nhà bách hóa. Đây là lần đầu tiên bọn trẻ được tới thành phố, vừa đi vừa tò mò ngắm nhìn xung quanh. Kim Tú Châu nhìn mà thấy lòng chua xót, cô cười nói: “Chờ mua xong quạt điện, nếu còn dư tiền, sẽ mua ít vải may cho các con quần áo mới.”
Hạ Nham nghe thấy vậy, vui vẻ nhìn Kim Tú Châu.
Mà con gái lại không mấy phản ứng. Đối với cô bé mà nói, quần áo mới trong lời mẹ nói toàn là đồ Hạ Nham không dùng nữa, nhặt lại mà mặc.
Thế nhưng, lần này lại ngoài sức tưởng tượng của cô bé. Khi vào tòa nhà bách hóa, Kim Tú Châu dẫn hai đứa lên tầng hai mua quạt điện trước. Quạt điện rất đắt, quạt của mấy hãng bình dân đã có giá bảy, tám chục đồng rồi, loại tốt hơn một chút thì lên tới hai trăm đồng. Kim Tú Châu chọn lựa một lúc lâu, cuối cùng chọn một chiếc quạt cây cỡ lớn, giá một trăm năm mươi đồng.
Hôm nay cô ra ngoài mang theo khá nhiều tiền. Sau khi mua quạt điện, cô lại mua một cuộn vải và ba đôi giày. Ngoài cho hai đứa nhỏ, cô cũng mua cho mình một đôi.
Con gái cầm cuộn vải và đôi giày, cô và Hạ Nham cùng khiêng chiếc quạt điện ra ngoài.
Hai đứa nhỏ không ngờ rằng cô sẽ mua nhiều thứ như vậy, bị cô sai bảo cũng không hề phàn nàn, ngoan ngoãn giúp xách đồ và khiêng quạt.
Khi đi ngang qua Tiệm cơm quốc doanh, Kim Tú Châu còn ghé vào mua mấy cái bánh bao nhân thịt.
Lúc về tới nhà, vì chiếc quạt điện quá nặng, Kim Tú Châu còn phải mua thêm một vé thuyền.
Nhưng ba mẹ con đều rất vui vẻ, vừa ăn bánh bao vừa ngắm nhìn phong cảnh xung quanh. Đặc biệt là hai đứa trẻ, cả hai rất ít khi được ra ngoài, cũng chỉ vào dịp Tết mới được đi theo Kim Tú Châu lên huyện mua sắm đồ Tết, căn bản chưa từng được lên thành phố. Những gì trải qua hôm nay cứ như một giấc mơ.
Nhưng giấc mơ này vô cùng chân thật, mà lại còn kéo dài. Sau khi bọn họ về đến nhà, Kim Tú Châu liền cắm điện rồi bật quạt, gió mát thổi khắp căn phòng, trong nháy mắt đã thấy thoải mái, khoan khoái hơn hẳn.
Kim Tú Châu múc một chậu nước mát rửa mặt, rửa tay, sau đó đưa cho Hạ Nham hai đồng và phiếu thịt, bảo cậu đến Cung Tiêu Xã mua nửa cân thịt và kem.
Hạ Nham vừa nghe thấy nhắc đến kem với thịt, liền không còn thấy mệt mỏi chút nào, tung tăng chạy ra khỏi nhà.
Phó Yến Yến nhìn Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu cầm cuộn vải lên xem, vừa nhìn vừa nhận xét chất liệu quá kém, rồi ướm thử lên người.
Bên kia, Hạ Nham mua xong thịt và kem liền vội vã chạy về nhà. Trên đường cậu gặp được Ngô Tiểu Quân, Ngô Tiểu Quân còn chặn cậu lại hỏi sao lại chạy nhanh thế? Ngô Tiểu Quân tinh mắt nhìn thấy trong tay cậu xách một túi thịt và kem, định thò tay cướp, nhưng Hạ Nham đã tránh được.
Hạ Nham lùi sang một bên, trong lòng thấy khó chịu, nhưng trên mặt không hề biểu lộ. Trước đây khi vừa tới doanh trại, cậu sống ở nhà bà Ngô gần nửa năm, cậu vẫn luôn nhớ rõ ân tình này.
Nhưng với Ngô Tiểu Quân, cậu thật sự không thể ưa nổi. Lúc đầu hai đứa chơi với nhau rất hòa thuận, nhưng sau đó Ngô Tiểu Quân đột nhiên không muốn chơi với cậu nữa, cậu ta cảm thấy chú Giang giỏi hơn ba mình. Bởi vì nguyên nhân này, Ngô Tiểu Quân còn lén lút lôi kéo đám trẻ khác xa lánh cậu.
Điều làm cho Hạ Nham thấy bất mãn hơn là thành tích của Ngô Tiểu Quân vốn chẳng ra sao, lại còn đúp lớp hai mấy năm liền. Chị Đại Nha thì muốn đi học, nhưng đến lớp vỡ lòng cũng không được tới trường. Ngô Tiểu Quân còn nói sau lưng rằng sắp tới chị cậu ta gả chồng, đến lúc đó phần sính lễ sẽ thuộc về cậu ta.
Cho dù Hạ Nham thường xuyên bắt nạt Phó Yến Yến, nhưng cũng không nghĩ tới chuyện sau này chiếm đoạt phần sính lễ của Phó Yến Yến, ngay cả Kim Tú Châu có cho cậu, cậu cũng sẽ không nhận.
Nghĩ đến đây, Hạ Nham nhìn về phía sau lưng Ngô Tiểu Quân, vẻ mặt kinh ngạc gọi: “Ba ơi ——”
Ngô Tiểu Quân đang chuẩn bị mắng Hạ Nham, nghe thấy vậy, hoảng hốt cuống quýt quay đầu lại nhìn. Ai ngờ vừa quay đầu lại đã thấy phía sau chẳng có một ai.
Vẻ mặt cậu ta nghi hoặc, xoay đầu lại, muốn hỏi Hạ Nham xem ba nó đâu?
Nhưng khi cậu quay lại, phát hiện Hạ Nham cũng không còn ở chỗ cũ nữa. Cậu nhíu mày, nhìn khắp bốn phía xung quanh, sau đó nhìn thấy bóng dáng Hạ Nham đã chạy tít đằng xa.
Đến đây cậu mới nhận ra Hạ Nham vừa lừa mình, tức giận cuống cuồng đuổi theo. Nhưng Hạ Nham chạy rất nhanh, cậu đuổi theo một đoạn thì khoảng cách lại càng xa. Nhìn theo bóng Hạ Nham mất hút nơi cuối đường, Ngô Tiểu Quân tức giận mắng hai câu tục tĩu, cuối cùng đành quay người về nhà.
Khi Ngô Tiểu Quân về đến nhà, nhìn thấy mẹ và chị gái đang ngồi trong phòng khách nhặt rau, cậu nhìn lướt qua đống rau trên mặt đất, mặt lập tức cau có, tức giận nói: “Suốt ngày chỉ có rau, không thể mua ít thịt ăn sao?”
“Thịt rất đắt mà, làm gì có nhà nào ngày nào cũng ăn thịt? Ráng nhịn một chút đi, chờ chị con gả chồng, con sẽ có thịt ăn.”
Nói tới đây, đôi mắt Tiền Ngọc Phượng cũng sáng rỡ lên, nghĩ đến con rể tương lai của mình làm việc ở nhà máy chế biến thịt, tâm trạng cũng tốt lên không ít.
Sắc mặt Ngô Tiểu Quân đã dịu đi, nhưng vẫn không vui nói: “Con thấy Hạ Nham mua thịt với kem, nhà bọn họ lại ăn thịt.”
Tiền Ngọc Phượng nghe vậy liền nhíu mày, “Sao lại mua thịt nữa?” Nhưng vẫn an ủi con trai, “Dạo gần đây tâm trạng cô Kim không tốt, mua thịt ăn cũng là để giải tỏa tâm trạng, mấy hôm nữa là sẽ bình thường lại thôi. Sau này ngày nào con cũng được ăn thịt rồi, không cần phải ghen tị với Hạ Nham nữa. Được rồi, mẹ cho con năm xu, con cũng đi mua kem ăn.” Nói rồi móc năm xu trong túi ra đưa cho cậu.
Ngô Tiểu Quân không chút khách khí nhận lấy, sau đó quay người chạy ra khỏi nhà.
Tiền Ngọc Phượng nhìn theo bóng lưng con trai nói vọng theo: “Nhớ buổi tối về nhà ăn cơm.”
Ngoài hiên vọng vào giọng nói thiếu kiên nhẫn của Ngô Tiểu Quân, “Biết rồi.”
Tiền Ngọc Phượng tức giận nói: “Cái thằng bé này!”
Chỉ có Đại Nha cúi đầu lặng lẽ nhặt rau, đôi mắt lại đỏ hoe. Lời mẹ và em trai nói, cô bé đều nghe thấy hết, trong lòng cô bé vô cùng khó chịu. Dường như việc gả cô bé cho người đàn ông hơn cô bé tận mười mấy tuổi kia cũng chỉ vì để mọi người trong nhà có thể ăn thịt, căn bản không quan tâm sau này cô bé sẽ sống thế nào.
Rõ ràng cô bé cũng là con gái của mẹ mà.
Bên kia, Hạ Nham cầm thịt và kem trở về nhà, còn đưa hết số tiền lẻ còn lại cho Kim Tú Châu, sau đó cầm lấy một cây kem, bóc lớp nilon bọc ra ăn.
Kim Tú Châu cầm một cây đưa cho con gái, cô cũng ăn một cây. Kem đã hơi chảy rồi, nhưng ba mẹ con vừa ngồi trước quạt hứng gió vừa ăn, cảm thấy vô cùng thư thái.
Hạ Nham còn kể lại chuyện vừa rồi gặp được Ngô Tiểu Quân trên đường cho Kim Tú Châu nghe. Cũng không biết vì lý do gì cậu lại muốn kể với Kim Tú Châu, có lẽ vì cảm thấy ba người cùng ngồi ở đây mà cứ im lặng mãi thì có hơi kỳ lạ.
Kim Tú Châu nghe xong, liền nói: “Lát nữa bảo ba con nói chuyện với chú Ngô một tiếng.”
Đột nhiên cô chợt nhớ ra, liền hỏi một câu, “Đúng rồi, dạo gần đây sao không thấy Đại Nha?”
Hạ Nham cũng không nghĩ nhiều, “Chị Đại Nha sắp kết hôn rồi.”
“Kết hôn?” Hạ Nham nghĩ dạo này Kim Tú Châu và chú Giang cãi nhau, hẳn là cô không biết việc này, nên mới giải thích: “Đúng ạ, khoảng thời gian trước đã đi xem mắt rồi. Cháu còn gặp người đó rồi, trông vừa già vừa xấu, nhìn còn chẳng trẻ bằng chú Ngô nữa, trông rất là dầu mỡ, đến gần còn ngửi thấy mùi gì đó lạ lắm.”
Kim Tú Châu nghe xong liền nhíu mày, “Đại Nha năm nay mới bao nhiêu tuổi chứ? Sao đã kết hôn rồi.”
Hạ Nham khinh thường hừ một tiếng, “Mấy năm nữa là Ngô Tiểu Quân sẽ cưới vợ, tiền sính lễ của chị Đại Nha sau này đều là của Ngô Tiểu Quân.”
“Sao cháu biết?”
“Ngô Tiểu Quân tự nói ạ.”
Kim Tú Châu nghe xong, lông mày nhíu càng chặt. Cô phát hiện ở thế giới này mọi người đều thay đổi rất nhiều. Cô biết chuyện Đại Nha thi đậu đại học tốp đầu, sau đó lại tiếp tục học lên cao học, cuối cùng trở thành giảng viên đại học. Ngô Tiểu Quân cũng rất xuất sắc, vẫn luôn đi theo làm trợ lý cho Uông Linh, cũng kiếm được rất nhiều tiền.
Tình cảm giữa hai chị em cũng ngày càng tốt. Sau khi Đại Nha ly hôn, Ngô Tiểu Quân còn mua cho chị cậu ấy một căn nhà, để chị gái đón cha mẹ về ở chung. Cậu ấy cũng đối xử rất tốt với hai cháu ngoại, Đại Nha viết thư kể rằng cậu ấy thường xuyên mua quà và quần áo.
Mà ở thế giới này, Đại Nha lại sắp kết hôn, Ngô Tiểu Quân còn định lấy đi phần sính lễ của Đại Nha.
Tuy rằng Kim Tú Châu thấy khổ sở, nhưng cô biết, có một số việc cô không thể nào thay đổi được. Thế nhưng cô vẫn muốn cố gắng hết sức để cuộc sống của người trong nhà tốt đẹp hơn. Buổi tối khi Giang Minh Xuyên về nhà, cô mới nói cho anh chuyện Hạ Nham, cô nghi ngờ rằng Hạ Nham thường ngày bị Ngô Tiểu Quân bắt nạt.
Giang Minh Xuyên ăn cơm xong mới gọi Hạ Nham ra một góc nói chuyện. Cũng không biết hai cha con đã nói gì, sau đó Giang Minh Xuyên bảo Hạ Nham về phòng. Hạ Nham không về, ngồi trong phòng khách bật quạt lên.
Giang Minh Xuyên vào trong bếp giúp Kim Tú Châu. Cô đang nhào bột trong đó, chuẩn bị sáng mai nấu mì. Anh tiện thể nói việc này, đây cũng là việc Kim Tú Châu yêu cầu, có chuyện gì cũng phải nói với cô.
Kim Tú Châu nghe xong liền nhíu mày, “Anh định làm thế nào?”
Giang Minh Xuyên: “Ngày mai anh định nói chuyện với Ngô Nhị Trụ về việc này.”
Kim Tú Châu: “Chỉ nói thôi thì không có tác dụng gì đâu, cùng lắm thì Ngô Nhị Trụ đánh con trai của anh ta một trận, có khi còn khiến Tiểu Quân mang thù. Thế này đi, ngày mai anh về thì mua ít thịt và kem, dẫn theo cả Hạ Nham tới nhà họ, nói rằng quan hệ giữa hai nhà vốn luôn tốt đẹp, không thể vì chuyện của con trẻ mà nảy sinh mâu thuẫn. Chỗ này là cho Ngô Tiểu Quân, lần sau đừng chặn em trai ở trên đường, em trai nhát gan.”
Giang Minh Xuyên nhìn cô, không nói gì.
Kim Tú Châu hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Giang Minh Xuyên lắc đầu, lên tiếng đồng ý.
Kim Tú Châu ừ một tiếng.
Giang Minh Xuyên rất muốn nói, việc này cũng không nhất thiết phải anh đi làm, nhưng nghĩ ngợi rồi vẫn không nói ra.
Kim Tú Châu không quan tâm, dù sao loại chuyện đắc tội với người khác cô sẽ không làm.
Buổi tối ngày hôm sau Giang Minh Xuyên về, làm đúng theo lời Kim Tú Châu nói. Sau đó mấy ngày, Hạ Nham đi học về đột nhiên kể lại, cậu gặp phải Ngô Tiểu Quân trên đường, Ngô Tiểu Quân thấy cậu thì chạy mất.
Kim Tú Châu mỉm cười.
Hạ Nham có phần sùng bái nhìn Kim Tú Châu. Cậu biết đây là ý của Kim Tú Châu, ngày hôm đó cô và chú Giang nói chuyện trong bếp cậu nghe thấy hết.
Tuy rằng cậu không biết vì lý do gì Kim Tú Châu đột nhiên lại có thay đổi lớn như vậy, nhưng cậu rất thích cô như bây giờ, cũng rất thích cảm giác được người nhà bảo vệ, dường như có người quan tâm tới cậu.
Không chỉ có Hạ Nham, buổi tối Phó Yến Yến cũng nhận được bộ quần áo mới Kim Tú Châu may cho cô bé. Cô bé nhìn bộ quần áo, rồi lại ngẩng đầu nhìn mẹ.
Kim Tú Châu bảo cô bé đi thử, “Xem có vừa người không? Không vừa thì bảo để mẹ sửa lại.”
Phó Yến Yến cúi đầu nhìn quần áo, lí nhí hỏi: “Của mọi người đâu?”
Kim Tú Châu: “Còn chưa may, may cho con trước.”
Nói xong còn cười bổ sung một câu, “Con là con ruột của mẹ, đương nhiên là mẹ may cho con trước.”
Phó Yến Yến nghe vậy, sống mũi thấy cay cay. Cô bé chưa từng nghĩ tới mình sẽ nghe được những lời này từ Kim Tú Châu.