Thập Niên 70: Cô Em Chồng Cực Phẩm
Chương 47: Vết thương
Thập Niên 70: Cô Em Chồng Cực Phẩm thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Thanh Lê lắng nghe một hồi, sau khi xác nhận không có gì sai sót, cô không thể chịu đựng nổi nữa, đứng phắt dậy tiến lên hai bước rồi đá mạnh vào cửa phòng, liên tục đá tới mười mấy cái như thể đây không phải cửa mà là người chị hai Lý vậy.
“Lý Thành Dũng, Phùng Yến, mau dậy đi!” Giọng nói của Lý Thanh Lê vang lên như sấm, xuyên thủng bầu không khí yên tĩnh giữa đêm.
Tiếng động quá lớn khiến cửa phòng bên trong bật mở. Ngoài ông Lý ra, mọi người đều vội vã chạy ra.
“Sao thế? Xảy ra chuyện gì?”
“Giữa đêm khuya làm gì thế? Còn để người ta ngủ không?”
“Phát điên cũng phải biết giờ chứ!”
Lý Nhị Nha mở cửa đứng ngay ngưỡng cửa, nhỏ giọng hỏi đầy nghi ngờ: “Cô út?”
Lý Thanh Lê không nói lời nào, kéo luôn Nhị Nha vào nhà chính. Vừa bước vào, cô lập tức thắp đèn dầu lên. Đám người bà Điêu nhanh chóng tụ tập lại xung quanh.
“Tiểu Lục, giữa đêm khuya làm gì thế? Có trộm trong nhà không?” Bà Điêu vội vàng hỏi, vừa nhìn trái nhìn phải, sợ trong nhà bị mất đồ.
Đám người cậu cả Lý thấy sắc mặt của Lý Thanh Lê vô cùng lạnh lùng, cũng đoán theo suy nghĩ của bà Điêu, vội vàng lục soát xung quanh.
“Không phải có trộm, mà còn có chuyện tệ hại hơn!” Lý Thanh Lê trả lời dứt khoát, tay vẫn không rời khỏi tay Lý Nhị Nha.
“Vậy rốt cuộc là chuyện gì?” Bà Điêu và đám người cậu cả Lý bàn tán râm ran.
Lý Thanh Lê nhìn chằm chằm vào cửa, ánh mắt sắc bén của cô chỉ dừng lại khi vợ chồng cậu hai Lý ung dung bước vào. Lúc đó, ánh mắt tức giận của cô mới quay thẳng về phía họ.
“Chính là anh hai và chị hai…” Lý Thanh Lê chỉ ngón tay vào họ: “Bọn họ ngược đãi Nhị Nha!”
Lý Nhị Nha bị Lý Thanh Lê túm chặt đột nhiên căng cứng cả người.
“Cái gì?”
Một hòn đá ném xuống đại dương, khiến làn sóng nổi lên dữ dội. Sau khi đám người nhà họ Lý im lặng một lát, tiếng ồn ào bỗng bùng nổ như giọt nước rơi vào chảo dầu.
“Chuyện gì cơ? Có phải mình chưa tỉnh ngủ nghe nhầm không?”
“Không nhầm đâu, đúng là nói anh hai và chị hai ngược đãi Nhị Nha!”
“Em gái ngủ mê sao? Nói bậy bạ gì thế?”
“Tiểu Lục, cơm có thể ăn lung tung nhưng không thể nói lung tung. Anh hai em có ngu cỡ nào cũng không làm ra chuyện này đâu!”
“Anh hai chị hai, hai người mau giải thích đi!”
Cậu hai Lý vốn tỉnh dậy giữa đêm, tâm trạng đã không tốt, giờ lại bị Lý Thanh Lê tố cáo khiến cơn giận bùng lên, sắc mặt vô cùng khó coi. Anh ta tìm quanh quẩn rồi vớ lấy cái chổi trong góc, chỉ thẳng vào Lý Thanh Lê.
“Nếu hôm nay chứng minh bọn anh không ngược đãi Nhị Nha, xem anh có đánh nát cái miệng mày không! Để mày biết mồm mày nói bậy! Không dạy cho đứa nhãi nhà mày một bài học, mày thật không biết anh là anh mày!” Anh ta hoàn toàn không để ý đến chị hai Lý đang đứng phía sau, sắc mặt đã trắng bệch đến mức nào.
Cậu cả Lý chạy tới trước mặt bà Điêu, túm lấy cái chổi mà cậu hai Lý giơ ra, dùng sức ấn xuống, hiếm khi nghiêm mặt quát lớn: “Chú hai! Chúng ta có chuyện thì nói, em cầm chổi làm gì? Em lớn hơn em gái bao nhiêu tuổi? Thật sự còn muốn so đo với cô gái nhỏ sao? Còn không mau buông xuống!”
Bên kia, chị cả Lý và bà Điêu vây quanh Lý Thanh Lê và Lý Nhị Nha, chỉ cả Lý nhíu mày, sắc mặt nghiêm túc chưa từng thấy, nghiêm khắc bảo: “Em gái, chúng ta là người một nhà, em nói chuyện như vậy quá làm tổn thương anh chị em.”
Bà Điêu trừng mắt nhìn cô dữ dội, cao giọng nói: “Bình thường đúng là chiều hư con rồi! Xin lỗi anh hai và chị hai đi!”
Rõ ràng họ không tin.
Lý Thanh Lê ngẩng cao đầu, xuyên qua đám người đối diện với cậu hai Lý, ánh mắt không chút nao núng.
“Em có nói dối hay không, mọi người cứ nhìn trên người Nhị Nha có vết thương hay không là biết!”
“Mày!”
Cậu hai Lý bị kích động nhấc chân định lao tới, ba anh em cậu cả Lý phải phí sức lắm mới kéo được anh ta lại.
Lý Thanh Lê làm như không nhìn thấy cậu hai Lý đang tức giận đến mức mất kiểm soát, quay người chắn trước mặt Lý Nhị Nha, nói với mấy chị dâu bên cạnh: “Chị cả, chị ba, chị tư, các chị qua đây chắn trước mặt.”
Đám người chị ba Lý không nói hai lời, đều vội vã sáp tới vây quanh Lý Nhị Nha.