Quyết Tâm Ly Hôn

Thập Niên 70: Cố Niệm

Quyết Tâm Ly Hôn

Thập Niên 70: Cố Niệm thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Niệm nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng: “Anh xem, đến giờ anh vẫn cứ khăng khăng rằng tôi có lỗi với mẹ con Kỷ Tư Khiết.”
Thẩm Bắc Mạc nhíu mày: “Chẳng lẽ không đúng?”
“Năm năm trước, tôi nói tôi rơi xuống nước và sảy thai, anh lại khăng khăng cho rằng tôi nói dối. Sau đó, ngay cả bệnh viện anh cũng không thèm đến hỏi han một lời, đúng không?”
“Chúng ta đâu có quan hệ, anh cũng sẽ không làm chuyện gì có lỗi với em, nên em không thể có thai. Thế thì hỏi làm gì?”
Cố Niệm nghe giọng điệu thờ ơ và hiển nhiên của hắn, chỉ thấy nghẹn ứ đến mức không thở nổi.
Cô không muốn tranh luận thêm nữa, bình tĩnh nói: “Tôi và anh không thể tiếp tục được nữa. Ly hôn đi.”
“Đang yên đang lành thế này, sao lại không tiếp tục được? Hay là như Tiểu Khiết đoán, em đã phải lòng tên đàn ông trắng trẻo bên ngoài kia rồi?”
Thẩm Bắc Mạc đã chờ cô suốt năm năm, tưởng rằng cô trở về thì hai người có thể quay lại như xưa, cùng nhau sống một cuộc sống bình lặng.
Nhưng hắn chẳng thể ngờ, người luôn ngoan ngoãn dịu dàng như cô, giờ lại kiên quyết đến vậy.
Nghĩ đến khả năng cô đã đem lòng yêu người khác, hắn thấy lòng mình như vỡ vụn.
Cố Niệm không chịu nổi những lời ngụy biện cố chấp của hắn: “Chuyện của chúng ta, anh đừng kéo người khác vào. Trong vòng hai ngày, anh hãy viết đơn ly hôn, chúng ta sẽ kết thúc.”
“Nếu không, tôi sẽ tố cáo anh với cấp trên, nói anh ngoại tình suốt nhiều năm, còn có con riêng. Đến lúc đó, anh bị ghi lỗi và bị xử phạt.”
Đã chẳng còn gì để nói nữa, Cố Niệm đứng dậy bước đi.
Thẩm Bắc Mạc lao tới, ôm chặt cô từ phía sau, nghẹn giọng: “Em biết anh yêu em nhiều thế nào mà, vì sao cứ nhất định phải đến nông nỗi này? Anh không đồng ý ly hôn, em không thể rời xa anh được!”
“Hãy chia tay trong hòa bình đi.”
“Anh không làm được! Thả tay ra!”
Cố Niệm giãy giụa không thoát, chau mày lớn tiếng gọi ra ngoài: “Anh hai! Anh Sơn!”
Hai người lập tức xông vào.
Cố Viễn Châu chửi um lên, gỡ tay Thẩm Bắc Mạc ra rồi kéo Cố Niệm ra ngoài.
Giang Ngọc Sơn mặt lạnh như tiền, giơ tay đấm thẳng vào mặt Thẩm Bắc Mạc.
Tiếng ồn quá lớn, một đám người kéo đến xem náo nhiệt, miệng bàn tán xôn xao.
Cố Viễn Châu nhíu mày, đưa tay bịt tai Cố Niệm: “Đừng nghe mấy lời đó!”
“Không sao đâu, anh hai.”
Cố Niệm chưa từng quan tâm thiên hạ nói gì.
Cô ly hôn với Thẩm Bắc Mạc không phải vì lời đàm tiếu, mà vì không chịu nổi sự lạnh nhạt ngày càng xa cách của hắn và cũng… đã không còn yêu nữa rồi.
Cố Niệm lên xe cùng Cố Viễn Châu, một lát sau Giang Ngọc Sơn cũng lên.
Sau lưng họ, Thẩm Bắc Mạc mặt mày bê bết vết thương, vẫn đuổi theo.
“Cố Niệm, đừng đi!”
“Dù em có tố cáo anh, khiến anh bị xử phạt, anh cũng sẽ không ly hôn đâu!”
Thẩm Bắc Mạc đập mạnh vào cửa kính xe.
Cố Niệm thờ ơ, chẳng màng đến ánh mắt khẩn thiết của hắn, giống như cái cách hắn từng kiên quyết đưa cô đến đồn cảnh sát năm xưa, bất chấp nỗi đau và tuyệt vọng của cô.
“Anh Sơn, lái xe đi.”
Xe vừa chuyển bánh, Thẩm Bắc Mạc suýt nữa bị ngã quỵ.
Hắn chạy theo xe một đoạn, gào khản cổ gọi tên cô.
Nhưng cô ngồi trong xe, không ngoảnh đầu lại.
Cố Niệm trở về nhà họ Cố.
Chẳng bao lâu sau, bố mẹ và chị gái Thẩm Bắc Mạc cùng vài người thân thích bên nội hắn kéo đến.
“Thông gia à, hai đứa nhỏ chưa đến mức phải ly hôn mà?”
“Đúng đấy. Tiểu Mạc là đàn ông, lại là đoàn trưởng, rộng rãi chút thì nuôi thêm một người phụ nữ cũng chẳng phải chuyện lớn gì.”
“Nó đã đoạn tuyệt với người kia rồi, cũng hứa từ nay sẽ đối xử tốt với Cố Niệm.”
“Phải đấy, Cố Niệm là con gái, ly hôn thiệt thòi nhất vẫn là nó. Hai mươi tám tuổi rồi, giờ muốn tái giá cũng sẽ khó, mà Tiểu Mạc thì điều kiện tốt thế kia.”
“Theo tôi thấy, có gì đâu mà ầm ĩ, vợ chồng son giận dỗi tí thôi mà!”
Một đám người, chẳng ai thiếu mặt, đều bị nhà họ Cố đuổi sạch ra ngoài.
Hai chị dâu nhà họ Cố cũng mắng tới tấp.
“Thẩm Mai Mai, đồ mặt dày! Chị còn dám nói là chuyện nhỏ? Chúc chị gặp phải thằng chồng như em trai chị, có đứa con riêng còn lớn hơn cả con chị!”
“Cút, cút hết! Niệm Niệm không lấy chồng thì tụi tôi nuôi, sao cũng tốt hơn là vào cái ổ quỷ nhà các người!”
Anh cả, anh hai nhà họ Cố vừa mắng vừa đẩy người, tiện tay vứt luôn quà cáp họ mang đến ra ngoài.
Giang Ngọc Sơn đứng ngay cửa, thản nhiên quan sát: “Chuyện hôn sự của Niệm Niệm không cần các người lo. Tôi quân hàm cao hơn Thẩm Bắc Mạc, đãi ngộ cũng tốt hơn, còn chưa từng kết hôn.”
“Chừng nào Niệm Niệm muốn lấy chồng, tôi cưới cô ấy ngay.”
“Đến lượt các người làm nhục cô ấy sao?”
Nhà họ Thẩm bị đuổi đi rồi nhưng Thẩm Bắc Mạc vẫn chưa từ bỏ, dẫn theo cả cấp trên, đồng nghiệp cùng mấy bà vợ lính đến.
Kỷ Tư Khiết cũng có mặt trong số đó.
Những người này đều có thân phận địa vị, Cố Niệm không muốn người nhà vì mình mà đắc tội quá nhiều người nên vẫn để họ bước vào.
Vừa bước vào cửa, Thẩm Bắc Mạc đã quỳ xuống trước mặt Cố Niệm.
Người đàn ông từng kiêu ngạo cố chấp ấy, giờ đây râu ria lởm chởm, quầng mắt thâm xanh, gầy gò tiều tụy đến mức đáng thương.
“Niệm Niệm, anh thật sự không biết rốt cuộc mình đã sai ở đâu, nhưng anh hy vọng em có thể cho anh một cơ hội nữa.”
“Về sau anh làm gì chưa tốt, em cứ nói, anh sẽ sửa.”
“Anh không muốn chia tay với em…”
Cố Niệm chẳng buồn chớp mắt: “Nhưng tôi không còn chịu nổi khi phải sống bên cạnh anh nữa.”
Cấp trên cũ của Thẩm Bắc Mạc thở dài: "Đồng chí Cố này, chuyện năm đó, Tiểu Mạc cũng là vì quá sợ hãi khi cô và vợ tôi bị bắt cóc, nên mới làm ra mấy chuyện hồ đồ. Cậu ấy thật sự không có ác ý đâu."
Cố Niệm hỏi ngược lại: “Chú Lưu, cho phép cháu nói lời phạm thượng, nếu vợ chú làm chuyện giống như Thẩm Bắc Mạc đã làm với cháu thì chú có thể tha thứ nổi không?”
Người cấp trên già im bặt, không trả lời nổi.