Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu

Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hứ, cô bớt lừa người đi, cái dạng như Lục Lẫm thì ai mà thèm thích?”
Biết rõ nội tình nên Chu Hiểu Hồng lập tức đứng ra bênh vực chị họ.
Ả ta đưa mắt đánh giá Cố Minh Nguyệt từ đầu đến chân: “Đây chính là vị hôn thê mà các người tìm về đấy à? Từ cái xó xỉnh nào chui ra vậy? Tôi thấy còn chẳng bằng bà thím nấu cơm nhà tôi.”
Sự chế giễu trong mắt cô ta gần như tràn ra ngoài, vẻ kiêu căng lộ rõ như muốn xộc thẳng vào mặt người khác.
Cố Minh Nguyệt xoay nhẹ ngón tay, rất muốn tặng cho ả một cái bạt tai để ả biết thế nào là lễ độ.
Từ quê lên thì làm sao? Từ quê lên cũng đâu có ăn gạo nhà cô ta, uống nước nhà cô ta.
Ả ta dựa vào cái gì mà chỉ tay vào mặt người khác chửi bới?
“Cô nói ai là bà thím đấy?” Cố Minh Nguyệt hỏi ngược lại.
“Bà thím nói cô đấy.”
Nói xong Chu Hiểu Hồng mới nhận ra mình bị hớ, tức tối cắn chặt môi dưới.
“Ha ha ha ha Chu Hiểu Hồng, cậu đúng là đồ ngốc.”
Lục Uyển Uyển bị chọc cười ngặt nghẽo.
Tiếng cười của cô bé thu hút sự chú ý của rất nhiều người qua đường, nhìn thấy hai bên đang giương cung bạt kiếm, ai nấy đều biết sắp có kịch hay để xem.
Từng người một dần dừng bước, ánh mắt tò mò không ngừng hướng về phía này.
Cảm nhận được ánh mắt khác thường của mọi người, Chu Hiểu Thanh khẽ giật áo cô em họ.
Ả ta quay sang Cố Minh Nguyệt cười nhạt: “Xin lỗi nhé, em họ tôi tính tình thẳng thắn, có gì nói nấy, mong cô đừng để bụng.”
Cố Minh Nguyệt cười khẩy: “Thế nếu tôi cứ để bụng thì sao?”
Nụ cười trên mặt Chu Hiểu Thanh cứng đờ, ả không ngờ lại có người chẳng nể nang gì như vậy.
Sống cùng một khu đại viện, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp mặt, có cần thiết phải làm đến mức tuyệt tình thế không?
Chẳng qua cũng chỉ là hôn thê của Lục Lẫm thôi, đã là vợ chính thức đâu mà tưởng mình có chỗ dựa vững chắc.
Em họ nói cũng chẳng sai, đúng là dân tỉnh lẻ, lúc nào cũng mang theo cái vẻ hẹp hòi.
Đối với lai lịch của Cố Minh Nguyệt, hai chị em họ Chu đã có định kiến từ trước. Nhìn bộ quần áo cũ kỹ trên người cô, họ mặc định Cố Minh Nguyệt là cô gái quê mùa đến từ vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh.
Thế nên khi đối mặt với Cố Minh Nguyệt, họ luôn giữ thái độ hống hách, ra lệnh.
“Chu Hiểu Thanh, cô còn dám lượn lờ trước mặt tôi à, có tin lần sau cứ gặp cô lần nào là tôi đánh lần đó không?”
Lục Uyển Uyển xắn tay áo lên, giơ nắm đấm ra dọa.
Dường như nhớ lại chuyện gì đó đáng sợ, sắc mặt Chu Hiểu Thanh hơi méo mó.
Khóe miệng ả gượng gạo nhếch lên: “Em Uyển Uyển hiểu lầm rồi, bọn chị còn phải đi chỗ khác nên đi trước đây.”
Nhìn theo bóng lưng hai chị em họ, Lục Uyển Uyển vẫn còn khua tay múa chân làm đủ các động tác đe dọa.
“Đúng là xui xẻo, biết thế trước khi ra đường xem hoàng đạo cho rồi.”
Từ cuộc đối thoại vừa rồi, Cố Minh Nguyệt đã biết tên của hai chị em kia. Hóa ra, người chị là Chu Hiểu Thanh.
Trước khi Lục Lẫm bị thương, cô ta cứ như miếng cao da chó bám riết lấy anh, chạy trước chạy sau.
Lục Lẫm bị thương rồi thì cô ta là người đầu tiên tránh xa cả ngàn dặm.
Chưa hết, trước khi đi cô ta còn giả bộ ngây thơ nói với Lục Lẫm rằng mình chỉ coi anh là thần tượng, hoàn toàn không có tình cảm nam nữ gì.
Nhà họ Chu ở khu gia binh cũng thuộc dạng có vai vế nên mọi người chỉ dám bàn tán sau lưng.
Lâu dần chuyện này cũng bị lãng quên, mãi cho đến khi Cố Minh Nguyệt xuất hiện thì chuyện về Chu Hiểu Thanh mới được nhắc lại.
“Tôi thấy thằng bé nhà họ Lục số hưởng thật đấy, hết cô này đến cô khác cứ chạy theo sau.”
“Hưởng cái nỗi gì, phúc đức lớn nhất là nó đứng dậy được, lúc đấy mọi người mới mừng cho nó.”
Bà Ngô là người thích nói thật nhất, lời lẽ thẳng thắn, đâm trúng tim đen.
Nếu Cố Minh Nguyệt biết suy nghĩ của bà Ngô, chắc chắn cô sẽ vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt vì hai người có cùng chung tư tưởng.
Quay lại chuyện ở cửa hàng bách hóa.
Sau khi chị em Chu Hiểu Thanh rời đi, Lục Uyển Uyển thân thiết khoác tay Cố Minh Nguyệt.
Sợ cô suy nghĩ lung tung, cô bé vội giải thích thay anh trai: “Chị dâu đừng giận nhé, anh trai em chưa bao giờ thích người phụ nữ đó đâu, là do cô ta cứ bám riết lấy anh ấy không chịu buông thôi.”
Lục Uyển Uyển cảm thấy anh cả mình sướng mà không biết đường hưởng, có vị hôn thê tốt như Minh Nguyệt mà anh ấy lại còn muốn vạch rõ giới hạn.
Lục Uyển Uyển vốn không muốn nhắc đến chuyện Chu Hiểu Thanh nữa kẻo lại xui xẻo.
Nếu anh cả biết cô bé nhắc đến người này trước mặt chị dâu, liệu có sốt ruột đến mức bật dậy khỏi xe lăn không nhỉ?
Lục Uyển Uyển cảm thấy anh mình bao nhiêu năm không yêu đương là có lý do cả, uổng công có cái miệng mà chẳng biết ăn nói.
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Lục Uyển Uyển, Cố Minh Nguyệt nhẹ nhàng vỗ về cánh tay cô bé, an ủi:
“Yên tâm đi, chị tin tưởng phẩm chất của anh ấy, anh ấy sẽ không làm chuyện gì có lỗi với chị đâu, dù là trước đây hay bây giờ.”
Lục Uyển Uyển cảm động đến đỏ hoe mắt, người đâu mà tốt thế không biết!
Một người hoàn hảo thế này sao lại rơi trúng đầu anh trai cô bé chứ? Chẳng lẽ sau khi bị thương, vận may của anh ấy lại càng đỏ hơn sao?
Để tống khứ hình ảnh chị em nhà họ Chu ra khỏi đầu, Cố Minh Nguyệt bắt đầu mua sắm thỏa thích trong cửa hàng.
Chiếc váy trên quầy cuối cùng cũng được Cố Minh Nguyệt rinh về. Chỉ có điều lúc nói chuyện với nhân viên bán hàng, nụ cười trên môi cô đã vơi đi vài phần.
Nhân viên bán hàng cũng tinh ý nhận ra sự khác thường, chỉ biết cười gượng gạo.
Biết sao được, nước chảy chỗ trũng, người nhìn chỗ cao.
Từ khi bước chân vào nghề bán hàng này, mặt mũi là thứ xa xỉ rồi.
Sự xuất hiện của chị em nhà họ Chu không làm ảnh hưởng đến hứng thú mua sắm của hai người, mua xong đồ, cả hai tìm đến chỗ Hạ Tuệ Anh đang nghỉ ngơi để gặp bà.
Nhìn mấy túi đồ trên tay Cố Minh Nguyệt, bà cụ gật đầu hài lòng.
Đợi cháu dâu thay những bộ cánh đẹp đẽ này lên, nhất định sẽ khiến khối người phải ghen tị cho xem.
Cái miệng nhỏ của Lục Uyển Uyển liến thoắng kể lại chuyện gặp chị em nhà họ Chu.
Trên mặt Hạ Tuệ Anh thoáng hiện lên vẻ giận dữ: “Nhà họ Chu nếu không biết dạy con thì để người lớn như bà dạy dỗ giúp cho.”
Bà cụ muốn xem xem ai cho chúng cái gan to tày đình dám bắt nạt cháu dâu bà.
“Minh Nguyệt, cháu đừng sợ, thằng Lẫm nhà bà không có quan hệ gì với cô ta đâu, nó tuyệt đối trong sạch, bà có thể thề đấy.”
“Bà nội không sao đâu ạ, chuyện nhỏ thôi mà, bà cứ yên tâm, cháu cũng không phải dạng vừa đâu, nếu lần sau họ còn dám tìm đến, cháu nhất định sẽ không nương tay.”
Dáng vẻ hùng hổ của cô gái nhỏ càng khiến bà cụ thêm yêu mến.
Xách theo túi lớn túi nhỏ, ba người không vội về nhà ngay mà tìm đến tiệm cơm quốc doanh để lấp đầy cái bụng đói trước đã.
Đi dạo cả buổi lại thay bao nhiêu bộ quần áo, người Cố Minh Nguyệt đã toát một lớp mồ hôi mỏng, cô muốn ăn nhanh còn về tắm rửa.
Có lẽ vì “nói cho hả dạ” nên tâm trạng Cố Minh Nguyệt cực kỳ thoải mái, cô ăn một mạch hết sạch bát mì lớn.
Đây là lần đầu tiên từ khi đến Bắc Kinh cô thể hiện sức ăn tốt đến vậy khiến bà cụ vui mừng khôn xiết.
Bà liên tục gắp thức ăn vào bát cô, miệng không ngừng giục: “Ăn nhiều vào, ăn nhiều vào cháu.”
Cố Minh Nguyệt thấy thế vội vàng che bát lại.
Không thể ăn nữa, ăn nữa là no đến phát ngán mất.
Sức ăn của cô còn kém lắm, hoàn toàn không thể đỡ nổi sự nhiệt tình của bà cụ, cuối cùng vẫn bị ép ăn thêm mấy món ăn kèm nữa mới được tha.