Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 2: Dọn sạch gia sản
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới lầu.
Cố Minh Viễn vừa bị từ chối thẳng thừng liền quyết định đánh liều. Dù sao Cố Minh Nguyệt cũng không thể sang Hương Cảng, vậy chi bằng tận dụng giá trị cuối cùng của cô ta.
“Cha mẹ, nếu Minh Nguyệt đã không muốn xuống nông thôn thì chúng ta đừng ép nó nữa.”
“Thế sao được.”
Mẹ Cố là người đầu tiên phản đối. Nếu con gái không về nông thôn, làm sao họ có thể chuyển tài sản đi được? Hơn nữa, căn nhà này đã bị thế chấp rồi. Nếu con gái không đi, mọi việc làm của họ sẽ bị bại lộ hết.
“Mẹ đừng vội, không xuống nông thôn cũng đâu phải là không còn cách khác.”
Mẹ Cố sững lại, nghe lời con trai dường như có thể sắp xếp ổn thỏa cho con gái nên vội vàng dồn dập hỏi ý tứ của hắn.
“Cha mẹ đừng giận khi con nói điều này. Minh Nguyệt lớn lên xinh đẹp nên có rất nhiều người thích. Gần đây có người tìm đến con, nói rằng nếu nhà mình đồng ý gả Minh Nguyệt sang đó, họ sẽ đưa một ngàn đồng sính lễ.”
Một ngàn đồng tiền sính lễ này nếu đặt vào trước đây thì Cố Minh Viễn chẳng thèm liếc mắt nhìn đến một cái. Nhưng nay thời thế đã đổi thay, nhà họ Cố sa sút, tài sản trong nhà không thể công khai tiêu xài mà quỹ đen của hắn cũng đã cạn khô. Đối phương hứa nếu việc này thành công, sẽ trả thêm cho hắn năm trăm đồng tiền hoa hồng.
Một ngàn năm trăm đồng đối với người thường là một con số khổng lồ, nhưng với những kẻ có tiền có thế thì chỉ như hạt mưa bụi.
Cố Minh Viễn không đồng ý ngay mà viện cớ về bàn bạc với cha mẹ để kéo dài thời gian. Thực chất, trong lòng hắn đang tính toán xem có thể vòi vĩnh thêm được chút nào nữa không.
Hắn hiểu rõ em gái mình. Từ khi trưởng thành đã có không ít người đến cầu hôn nhưng tiếc là chẳng ai lọt vào mắt xanh của cha mẹ. Nuôi nó mười chín năm trời không thể để nó vô dụng như vậy được, chi bằng nhân cơ hội này, gả nó đi để kiếm thêm chút tiền trợ cấp cho gia đình.
Cha Cố và mẹ Cố im lặng không nói gì. Cố Minh Viễn cũng không ép quá gắt gao, dù sao vẫn còn ba ngày nữa mới rời đi, ba ngày này đủ để họ suy nghĩ thấu đáo.
Ba người mỗi người mang trong lòng những toan tính đen tối riêng mà không hề hay biết phía trên cầu thang, một bóng người vừa vụt qua.
Trong mắt Cố Minh Nguyệt bùng lên lửa giận. Cố Minh Viễn đúng là đồ chó má, đến cả em gái ruột cũng không buông tha. Việc rời đi không thể trì hoãn thêm nữa.
Khi Cố Minh Nguyệt xuống lầu lần nữa thì phòng khách đã vắng bóng người. Cô cũng thấy nhẹ nhõm vì không phải giả vờ xã giao với đám người đó.
Rời khỏi nhà, Cố Minh Nguyệt đi thẳng đến văn phòng khu phố.
Nhân viên công tác biết cô đến làm giấy giới thiệu thì không tránh khỏi việc bị tra hỏi đôi chút. Người này trước đây không ít lần theo nịnh bợ nguyên chủ nhưng khi xảy ra chuyện thì lại tránh xa ba thước.
Cố Minh Nguyệt thầm cảm thán đúng là tình cảnh chuột chạy qua đường, người người xua đuổi. Nhờ vào tài ăn nói khéo léo, cô đã thành công qua mặt được người đó, sau đó Cố Minh Nguyệt cất giấy giới thiệu vào túi rồi rẽ vào văn phòng thanh niên trí thức.
“Chào đồng chí, tôi đến để đăng ký xuống nông thôn thay cho anh trai tôi.”
Nhà họ Cố là nhà tư bản có tiếng ở địa phương, nên nhân viên công tác khó lòng không biết cô. Khi biết cả hai anh em nhà họ Cố đều phải xuống nông thôn, sắc mặt nhân viên tốt hơn hẳn, bắt đầu thao thao bất tuyệt giáo huấn Cố Minh Nguyệt một hồi.
“Đồng chí Cố, hôm nay cô không nộp hồ sơ sao?”
Cố Minh Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng đáp: “Thầy giáo của tôi sắp đi rồi nên tôi muốn đi tiễn thầy một đoạn.”
Một ngày là thầy, cả đời là cha. Nhân viên công tác cũng hiểu chuyện, một người thầy tốt lại bị ép đi cải tạo, khiến người ta không khỏi thổn thức.
Bước đi trên đường, Cố Minh Nguyệt cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.
Khi về đến nhà họ Cố, trong nhà vẫn yên ắng vắng lặng. Cố Minh Nguyệt tìm vài dụng cụ vừa tầm tay trong nhà rồi bỏ vào không gian để chuẩn bị cho hành động tối nay.
Buổi tối Cố Minh Nguyệt không xuống ăn cơm nhưng cũng chẳng ai để tâm, dù sao trước đây cô cũng thường xuyên lấy cớ giữ dáng để không ăn tối. Cả gia đình ai nấy đều có toan tính riêng nên không ai quan tâm đến chuyện vặt vãnh này.
Đêm khuya thanh vắng, Cố Minh Nguyệt khẽ khàng mở cửa phòng, nhẹ nhàng bước vào thư phòng.
Thư phòng nhà họ Cố phần lớn thời gian là do cha Cố sử dụng. Với tư cách là người nắm quyền trong gia đình, ông ta không phải kẻ tầm thường. Một phần năm gia sản của nhà họ Cố được cất giữ ở đây, phần còn lại đã bị ông ta chia nhỏ cất giấu rải rác khắp nơi ở Thượng Hải.
Sau khi vào thư phòng, Cố Minh Nguyệt gỡ một cuốn sách trên giá xuống, một mật thất lập tức hiện ra ngay phía sau. Nhìn rõ cảnh tượng bên trong, Cố Minh Nguyệt không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh, quả đúng là bọn tư bản hút máu.
Trong mật thất xếp chồng hai tầng rương hòm, mở ra xem thì thấy ánh vàng rực rỡ lóa mắt. Rương này chứa đầy những thỏi vàng lớn, rương kia lại đầy ắp châu báu ngọc ngà.
Trên giá sách bày đủ loại đồ cổ quý hiếm, tranh vẽ của danh gia, thậm chí có cả những vật phẩm từng được trưng bày trong Cố Cung cũng nằm ở đây.
Phát tài rồi!
Trong đầu Cố Minh Nguyệt chỉ hiện lên ba chữ đó.
Cô chẳng thèm kiểm kê xem có bao nhiêu thứ mà thu hết tất cả vào không gian. Ngay cả những khúc gỗ trong góc cũng không chừa lại vì lỡ đâu là gỗ tử đàn thì vứt đi chẳng phải quá lỗ vốn sao.
Phàm là thứ gì trong mật thất có thể mang đi được, Cố Minh Nguyệt đều lấy sạch. Những đồ vật có giá trị trong thư phòng cô cũng không bỏ sót. Sau khi rời đi, Cố Minh Nguyệt khôi phục mọi thứ về nguyên trạng.
Cha mẹ Cố ngày kia mới khởi hành nên hai ngày này họ sẽ không dám động vào bất cứ thứ gì trong thư phòng. Cho dù có phát hiện mất đồ, cũng sẽ không nghi ngờ đến cô.
Sáng hôm sau Cố Minh Nguyệt thức dậy với quầng thâm dưới mắt vì mang theo nhiều của cải như vậy nên cô phấn khích đến nỗi cả đêm không ngủ ngon giấc.
Cố Minh Nguyệt vệ sinh cá nhân xong, tháo băng gạc định bôi thuốc thì sững sờ khi nhìn vết thương.
Sao lại chẳng còn chút dấu vết bị thương nào thế này? Chẳng lẽ đây chính là sự kỳ diệu của linh tuyền sao?
Chiếc vòng vốn đeo trên cổ tay đã biến mất tăm. Xem ra chiếc vòng là chìa khóa mở ra không gian, không biết mất rồi thì có vào lại được nữa không. Cô sờ lên vị trí từng đeo vòng tay và thầm niệm “vào không gian”. Vài giây sau, nhìn thấy dòng linh tuyền trước mắt, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Cố Minh Nguyệt thu dọn hành lý cá nhân bỏ vào không gian, lúc xuống lầu thì hai tay trống trơn. Cha Cố đang ngồi uống trà trong phòng khách. Cố Minh Nguyệt không thèm liếc mắt nhìn, đi thẳng ra ngoài. Cô còn phải tranh thủ thời gian đi tìm đồ, không thể lãng phí nước bọt ở đây.
Cha Cố nhìn bóng lưng dứt khoát của cô mà thầm nghiến răng. Con ranh này định làm phản rồi. Nuôi nó mười chín năm tốn cơm tốn gạo mà chẳng được tích sự gì. Trong đáy mắt ông ta lóe lên tia u ám.
Đúng lúc này, Cố Minh Viễn từ bên ngoài đi vào nên cha Cố liền gọi hắn lại.
Cố Minh Nguyệt lần theo những địa điểm được ghi chép trong sách mà tìm đến. Đây đều là sản nghiệp của nhà họ Cố nên cô rất quen thuộc những nơi này. Có vài nơi đã bị niêm phong nhưng nhờ sự che chở của không gian, Cố Minh Nguyệt đã hữu kinh vô hiểm lấy hết toàn bộ đồ đạc ra ngoài, sau đó thay một bộ quần áo vải thô, không bắt mắt rồi đi đến ga tàu hỏa.
“Chào đồng chí, cho tôi một vé tàu đi Bắc Kinh.”
Có giấy giới thiệu trong tay nên đi khắp thiên hạ cũng chẳng sợ. Nhân viên công tác sảng khoái đóng dấu xuất vé.
Ngồi trên tàu hỏa, Cố Minh Nguyệt ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ mà tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
Trong khi đó ở một diễn biến khác, người của văn phòng thanh niên trí thức đã xông vào nhà họ Cố.
Cố Minh Viễn đang ngồi trên ghế sô pha uống trà, giải quyết xong chuyện đại sự gả em gái đi nên hắn đang rất hí hửng. Thấy những người xông vào mặt mày cau có, hắn hỏi:
“Các người là ai?”
“Cố Minh Viễn, hôm nay là thời gian anh phải xuống nông thôn, mau đi theo chúng tôi.”
Cố Minh Viễn chẳng hiểu đầu đuôi ra sao đã bị người ta xốc nách lôi đi.
“Xuống nông thôn cái gì? Người xuống nông thôn là em gái tôi, các người bắt nhầm người rồi!”
Các đồng chí đang nôn nóng lập công chẳng thèm để ý đến tiếng la hét của hắn. Danh sách cấp trên đưa xuống chỉ có tên Cố Minh Viễn, nên họ chỉ bắt Cố Minh Viễn mà thôi.
Người của văn phòng thanh niên trí thức rời đi chưa được bao lâu, một nhóm người khác đã xông vào lục soát nhà cửa, lật tung mọi thứ lên như giặc cướp tràn qua.
Đợi đến khi cha mẹ Cố từ bên ngoài trở về, nhìn thấy thư phòng trống hoác thì cả hai đều chết lặng.