Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đừng manh động, vết thương của anh chưa lành, không được vận động mạnh. Để em xử lý cho.”
Cố Minh Nguyệt xoay cổ tay, vào tư thế phòng thủ, đứng chắn trước mặt Lục Lẫm.
Rõ ràng thân hình mảnh mai nhưng lại toát ra vẻ kiên định lạ thường.
Nhìn bóng lưng cô chắn trước mặt mình, trong lòng Lục Lẫm khẽ lay động.
“Nguyệt Nguyệt.”
Anh nắm lấy tay Cố Minh Nguyệt, kéo cô về phía mình: “Đừng lo lắng.”
Dân chuyên nghiệp thì hiện giờ anh không thể đối phó, chứ mấy tên tép riu chỉ biết chút võ mèo cào này thì hạ gục không thành vấn đề.
Cố Minh Nguyệt lùi lại hai bước, đứng ngang hàng với Lục Lẫm, nhưng ánh mắt cô cho thấy, nếu đối phương dám động thủ, cô cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Lục Lẫm lạnh lùng nhìn đám người đối diện, lặp lại câu hỏi của mình: “Các người là ai?”
Lưu Đại Đông chỉnh lại chiếc băng tay đỏ trên cánh tay áo: “Không nhìn thấy cái này à? Trẻ tuổi mà mắt kém thế à? Để anh đây ‘chữa’ cho nhé.”
Giọng điệu Lưu Đại Đông ngông cuồng, ra vẻ không sợ trời không sợ đất.
Từ khi gia nhập ủy ban, hắn thay lãnh đạo giải quyết bao rắc rối, là người tâm phúc trước mặt lãnh đạo. Ỷ vào chút quyền thế đó mà đi đến đâu cũng được người ta tung hô, bản thân hắn cũng vì thế mà trở nên vênh váo tự đắc.
Hắn chậm rãi tiến lại gần Lục Lẫm, nhìn anh từ trên cao xuống với vẻ mặt hung tợn: “Thằng ranh này gan lớn thật, dám chống đối ủy ban. Chúng mày cứ đợi ăn gậy đi.”
Ủy ban có những cách trừng trị riêng. Lưu Đại Đông bản tính vốn xấu xa, sau khi gia nhập lại càng học được những thói hư tật xấu này một cách triệt để.
Ngay khi hắn tới gần, Lục Lẫm đã chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ cần nhẹ nhàng ngoắc tay một cái, cả người Lưu Đại Đông đã ngã sấp mặt xuống đất.
Đầu óc hắn choáng váng, ôm khóe miệng đau điếng rên rỉ ầm ĩ.
Lục Lẫm nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ, anh mới dùng có ba phần sức mà đã ngã rồi sao?
Lúc nãy hùng hổ thế, tưởng đâu ghê gớm lắm, hóa ra còn chẳng bằng Lục Trạch.
Lục Trạch ít ra cũng chịu được năm phần sức cơ mà.
Lục Trạch đang uống nước ở nhà bỗng hắt hơi một cái, ai nhắc mình thế nhỉ.
Lưu Đại Đông được đàn em đỡ dậy, phun ra một ngụm máu lẫn cả một cái răng.
Hắn cuống quýt, tức đến run cả tay, quát bọn đàn em: “Còn không mau bắt chúng lại!”
Đám đàn em nhìn nhau rồi nắm chặt tay, xông lên.
Lúc đến, Lưu Đại Đông có mang theo gậy gỗ. Lúc này cây gậy đang nằm cách đó không xa, Cố Minh Nguyệt nhanh tay nhặt lấy.
Đối phương thấy cô chân yếu tay mềm nên hoàn toàn không để cô vào mắt.
Nào ngờ chính sự khinh địch đó đã khiến chúng phải trả giá đắt.
Lục Lẫm thậm chí còn chưa kịp ra tay, nhìn từng tên một ngã rạp trước mặt, anh trố mắt nhìn Cố Minh Nguyệt, thầm nghĩ: Đây thực sự là một tiểu thư khuê các sao?
Sao kỹ năng chiến đấu của cô ấy lại chuyên nghiệp đến thế?
Bắt gặp ánh mắt của anh, Cố Minh Nguyệt sờ lên mặt, cười nói: “Gia đình sợ em bị bắt nạt nên đã thuê người dạy võ riêng đấy.”
Đây là sự thật, chỉ có điều nguyên chủ trước đây không chịu học hành tử tế thôi.
Lục Lẫm nhìn đám người nằm la liệt dưới đất, nói với Cố Minh Nguyệt: “Ra khỏi cửa rẽ phải là đồn công an, chúng ta đi báo án. Đám người này đã xâm nhập gia cư bất hợp pháp.”
Lưu Đại Đông: “Xâm nhập gia cư bất hợp pháp cái gì mà xâm nhập! Bọn tao nhận được tố cáo mới đến đây. Nếu chúng mày không có tật giật mình thì sao lại động thủ?”
Hắn vừa ôm vết thương vừa lăn lộn dưới đất, kêu la thảm thiết.
Dù sao cũng có người đưa tiền nhờ gây chuyện, bọn hắn đã làm hết sức rồi. Giờ bị đánh ra nông nỗi này, nếu không được bồi thường thì sẽ không đi.
Cố Minh Nguyệt đẩy Lục Lẫm ra ngoài, rồi “cạch” một tiếng khóa trái cổng lại.
Lưu Đại Đông chết sững.
“Đại ca, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Đám đàn em hoảng loạn tột độ. Bọn chúng chỉ là những kẻ tép riu đi theo Lưu Đại Đông kiếm miếng cơm, đâu ngờ có ngày phải vào đồn công an.
Lần này đúng là đá trúng thiết bảng rồi.
Lưu Đại Đông bò dậy nhìn quanh quất: “Bọn chúng chắc chắn là đang dọa dẫm thôi, chúng ta tìm chỗ trèo ra ngoài.”
Hắn không nắm rõ lai lịch đối phương, tình hình trước mắt cứ chuồn là thượng sách.
Ngoài cửa.
Cố Minh Nguyệt để Lục Lẫm đứng ở cổng: “Anh đợi ở đây nhé, em đi gọi người.”
“Được, em đi đường cẩn thận.”
Rẽ qua một góc là tới đồn công an. Nhận được tin báo, các đồng chí công an vô cùng coi trọng vụ việc, bởi giữa ban ngày ban mặt mà dám xông vào nhà dân thì tính chất vô cùng nghiêm trọng.
Biết đối phương có đông người, công an liền tập hợp một tiểu đội.
“Đồng chí cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ tóm gọn đám tiểu nhân này.”
Cố Minh Nguyệt mỉm cười gật đầu, nói chắc nịch: “Cảm ơn các đồng chí.”
Lưu Đại Đông giẫm lên vai đàn em, khó khăn lắm mới bám được vào góc tường. Chưa kịp đứng vững thì chân đã run lên bần bật, hắn ngã uỵch xuống đất, gáy đập mạnh xuống đất khiến hắn hoa mày chóng mặt.
“Thằng ranh con, mày làm cái gì thế hả? Dọa chết tao rồi!”
Lưu Đại Đông ôm gáy chửi đổng.
Tên đàn em khổ không nói nên lời. Lúc đi, bọn họ còn chưa ăn cơm, lấy đâu ra sức mà đỡ hắn lên chứ.
Tên đàn em chỉ dám chửi thầm trong bụng, còn trước mặt Lưu Đại Đông vẫn phải khúm núm nịnh nọt.
Lưu Đại Đông bắt hắn ngồi xổm xuống để thử lại lần nữa.
Lần này cuối cùng cũng trèo lên được. Chỉ có điều, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, nụ cười trên mặt hắn cứng đờ.
Bên ngoài có một đồng chí công an đang đứng nhìn hắn cười đầy ẩn ý.
Lưu Đại Đông: “...”
Đến khi ngồi trong đồn công an, hắn mới thực sự biết mình đã chọc phải người không nên chọc.
Chung Dục Tú nhận được điện thoại, nghe tin con trai và Minh Nguyệt đang ở đồn công an liền bật dậy, chẳng màng xin phép mà lao đi ngay.
Đến nơi, nhìn thấy Cố Minh Nguyệt, bà lo lắng nhìn cô từ đầu đến chân: “Thế nào rồi? Con có bị thương ở đâu không?”
Cố Minh Nguyệt lắc đầu, giơ nắm đấm lên khoe: “Dì yên tâm, bọn họ không phải đối thủ của con đâu.”
Lưu Đại Đông ngồi bên cạnh nghe thấy thế thì bất giác sờ lên hông mình, thầm nghĩ: Cô gái nhỏ nhìn thì yếu đuối mà sức lực kinh người thật.
Cú đá bồi thêm lúc đi của cô làm hắn suýt gãy cả lưng.
Lúc này Lưu Đại Đông mới thực sự hối hận. Tiền khó kiếm, cơm khó ăn. Biết bọn họ khó xơi thế này thì hắn đã chẳng vì một trăm đồng mà đến gây sự.
Nói cho cùng, vẫn là mình chịu thiệt. Đối mặt với sự thẩm vấn của công an, dù hắn có là người của ủy ban cũng chẳng dám ho he.
Hắn khai tuốt tuột chuyện có người thuê gây sự để mong được khoan hồng, vì hắn không muốn phải đi cải tạo lao động đâu.
Tác oai tác quái ở ủy ban bấy lâu nay, đây là lần đầu tiên Lưu Đại Đông nếm mùi thất bại, khiến đám đàn em cũng bắt đầu có ý kiến với hắn.
Sau khi Chung Dục Tú đến, Cố Minh Nguyệt như có người chống lưng, lập tức mách lẻo như một đứa trẻ con.
Lưu Đại Đông thậm chí còn chẳng dám ngẩng đầu nhìn Chung Dục Tú. Hắn lăn lộn ở khu này lâu rồi, cũng từng gặp bà vài lần, biết gia thế đối phương không phải dạng vừa.
Lần này thì hỏng bét thật rồi.
Lưu Đại Đông hận không thể quay ngược thời gian, tự tát mình một cái cũng chưa hả giận.
Chung Dục Tú liếc nhìn đám người Lưu Đại Đông, không hiểu tại sao người của ủy ban lại tìm đến tận cửa.
Lục Lẫm: “Có kẻ bỏ tiền thuê bọn họ đến gây sự đấy, mẹ ạ.”
“Cái gì! Rốt cuộc là kẻ lòng lang dạ thú nào mà sao cứ bám riết lấy nhà chúng ta như đỉa đói thế không biết.”
Chung Dục Tú thậm chí còn muốn đi chùa thắp hương giải hạn cho gia đình.
Lưu Đại Đông không dám giấu giếm, khai báo rõ ràng đặc điểm nhận dạng của người giao dịch và địa điểm gặp mặt.
Nghe xong lời miêu tả của hắn, trong đầu mọi người đều hiện lên một gương mặt quen thuộc.