**Trên con đường đất nhỏ ven làng, tiếng lục lạc của chiếc xe lừa vang vọng trong không khí trong lành buổi sáng. Phía trên xe, một nhóm người ngồi râm rả chuyện trò về gia đình, công việc, thỉnh thoảng lại bật lên những trận cười giòn tan, xua tan vẻ tĩnh lặng của miền quê.** **Phía sau xe, hai cô gái trẻ ngồi im lặng. Cô gái bên trái, mái tóc được tết hai bím bóng mượt, quần áo giản dị với những mảnh vá chắp vá. Cô quay đầu nhìn người bạn đồng hành bên cạnh, nhưng thấy cô ấy đang ngơ ngẩn nhìn về phía trước, ánh mắt vô định như thể bị cuốn vào một miền ký ức xa xăm. Khoảnh khắc ấy đã bắt đầu từ lúc cô ấy bước lên xe lừa, và dường như chẳng hề lay động.** **"Đồng chí, cô đang nghĩ gì thế?"** cô gái nhỏ giọng hỏi, đôi mắt sáng lên sự tò mò. **Người bạn đồng hành—một cô gái có nét đẹp tinh tế, sắc sảo, vượt xa vẻ đẹp bình thường của những cô gái nơi thôn Hạnh Gia bên kia sông—bỗng chợt tỉnh, như sực nhớ ra mình đang ở đâu. Đôi hàng mi dài rủ xuống, nụ cười nhẹ nhàng hé mở.** **"Ừ, tôi đến thăm người thân."** **Cô gái nhỏ nhìn nụ cười ấy, cảm thấy như có ánh nắng ấm áp chiếu rọi lên khuôn mặt cô ấy. Da dẻ trắng trẻo, quần áo sạch sẽ tinh tươm, không một mảnh vá—bố mẹ cô ấy chắc hẳn đã dành cho cô ấy cả một tình yêu vô bờ bến.** **"Tôi tên là Triệu Tiểu Mạch. Cô tên gì?"** **"Tôi tên Ôn Nam."**