Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Chương 109: Làm Một Đứa Trẻ Ngây Thơ Vô Tư Chẳng Phải Cũng Là Một Loại Hạnh Phúc Sao
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều thuộc thể loại Xuyên Không, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Thanh Nhu nói xong, Cố Hiểu Nguyệt như chết lặng, sau đó gần như không kiềm chế được sự run rẩy, đôi mắt hiện lên nỗi sợ hãi tột cùng.
Trước đây, cô ấy chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Cố Hiểu Nguyệt luôn tự ép bản thân coi chuyện này như một cơn ác mộng, cố gắng không nhớ lại. Nhưng vì phá thai cần có người ký tên, cô ấy buộc phải tìm Khương Chính.
Cô ấy tự an ủi bản thân, chỉ cần bỏ đứa bé đi, mọi chuyện sẽ không còn tồi tệ như vậy nữa.
Cả đời này cô ấy sẽ không còn duyên phận với hôn nhân nữa, chỉ có thể tìm một công việc, phụng dưỡng cha mẹ già. Dù sống như một con chuột chui lủi dưới cống ngầm, nhưng ít nhất không cần phải sống trong lo sợ như bây giờ.
Nhưng lời nói của Khương Thanh Nhu đã khiến cô ấy bừng tỉnh.
Không ai hiểu rõ sự đáng sợ của Khương Chính hơn Cố Hiểu Nguyệt. Hắn ta giống như một tên vô lại, sau khi chuyện đó xảy ra, Khương Chính đã không biết xấu hổ tìm đến cô ấy mấy lần, lần nào cũng chỉ để đòi tiền.
Có một lần còn bị mẹ Cố Hiểu Nguyệt bắt gặp. Cố Hiểu Nguyệt cũng không muốn đưa tiền, nhưng không còn cách nào khác. Khương Chính nói nếu cô ấy không đưa tiền sẽ công khai chuyện này, khiến cô ấy thân bại danh liệt.
Cố Hiểu Nguyệt vẫn luôn ôm ảo tưởng rằng, chỉ cần đứa bé trong bụng không còn, Khương Chính sẽ không thể lấy chuyện này uy hiếp cô ấy được nữa.
Nhưng lời nói của Khương Thanh Nhu như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, khiến cô ấy hoàn toàn tỉnh mộng.
Hơn nữa, Cố Hiểu Nguyệt cảm thấy, đừng nói là Khương Chính, ngay cả Khương Phi cũng sẽ không dễ dàng để cô ấy sống yên ổn...
Thế là Cố Hiểu Nguyệt lấy hết can đảm hỏi: “Vậy nếu, tớ nói là nếu nhé, nếu chuyện này còn có người khác tham gia, cậu có thể giúp tớ không?”
Thật ra, Cố Hiểu Nguyệt hoàn toàn không lo lắng về mối quan hệ giữa Khương Phi và Khương Thanh Nhu.
Trước đây, ở đội múa, cô ấy đã biết Khương Thanh Nhu và Khương Phi không hợp nhau rồi.
Nhưng Khương Thanh Nhu lại không nghĩ ngay đến Khương Phi, cô kinh ngạc trong giây lát: “Còn có người khác tham gia vào chuyện này sao?”
Chẳng lẽ là chuyện còn tồi tệ hơn cả cưỡng hiếp? Cố Hiểu Nguyệt do dự gật đầu, bỗng nhiên nghe thấy Khương Chính gọi tên mình, cô ấy giật mình thon thót.
Khương Thanh Nhu vội vàng kéo tay Cố Hiểu Nguyệt ra ngoài.
“Tớ còn chưa lấy thuốc!” Cố Hiểu Nguyệt nói.
Khương Thanh Nhu quay đầu lại: “Mai tớ đi cùng cậu! Cậu cần tớ hay cần Khương Chính đây?”
Cố Hiểu Nguyệt không nói gì, mặc Khương Thanh Nhu kéo đi.
Khương Thanh Nhu không dám nán lại bên ngoài, sợ bị Khương Chính tìm thấy. Cô cũng không dám tìm anh hai mình, vì sợ anh hai đang ở cùng Khương Chính, nên dứt khoát đưa thẳng Cố Hiểu Nguyệt về nhà.
Ở nhà, anh cả đang ở đồn công an, bố mẹ cũng không có nhà. Mãi đến khi vào nhà, khóa trái cửa lại, Khương Thanh Nhu mới thở phào nhẹ nhõm.
Đối mặt với một tên tội phạm cưỡng hiếp, cô cũng sợ chứ. Cô cũng không muốn rước họa vào thân, nếu Khương Chính phát hiện cô biết những chuyện bẩn thỉu hắn làm, nhỡ đâu hắn tìm cơ hội làm gì cô thì sao?
Một kẻ tồi tệ như vậy, Khương Thanh Nhu chỉ có thể nghĩ hắn theo chiều hướng xấu xa hơn.
Đây là lần đầu tiên Cố Hiểu Nguyệt đến nhà Khương Thanh Nhu. “Nhà cậu đẹp thật đấy,” cô ấy nói.
Vào nhà rồi, cô ấy cũng vô cớ cảm thấy mình an toàn hơn một chút.
Khương Thanh Nhu và Cố Hiểu Nguyệt thay giày xong liền vào phòng. Cô còn cẩn thận kéo rèm cửa lại.
Cố Hiểu Nguyệt vào phòng cô càng ngạc nhiên hơn, đôi mắt lộ ra vẻ thiếu nữ: “Phòng cậu cũng đẹp quá, người nhà cậu đối xử với cậu tốt thật đấy.”
Phòng Khương Thanh Nhu hoàn toàn là phòng của một cô bé, tông màu chủ đạo là màu hồng. Trong phòng cái gì cũng có, chỉ riêng gấu bông cũng không dưới mười con.
Quan trọng nhất là còn có một chiếc máy khâu.
Bây giờ máy khâu là đồ hiếm, có tiền còn phải có phiếu mới mua được. Mẹ Cố Hiểu Nguyệt vẫn luôn muốn có một cái.
Mà chiếc máy khâu của Khương Thanh Nhu này, thậm chí còn bám bụi.
Điều này cũng ngầm chứng minh một điều, đó là Khương Thanh Nhu được cưng chiều đồng thời cũng rất được tôn trọng. Những đồ vật thường dùng như máy khâu, dù cô không có nhà, người nhà cô cũng không tự ý động vào.
Cố Hiểu Nguyệt là con một, ở nhà cũng chưa chắc có được đãi ngộ như vậy, đương nhiên cô ấy cũng biết bố mẹ rất yêu thương mình.
Đối với tất cả những điều này, Cố Hiểu Nguyệt thực lòng ghen tị. Cô ấy thậm chí cảm thấy nếu chuyện này xảy ra với Khương Thanh Nhu, cô ấy nhất định có thể không chút do dự tìm kiếm sự giúp đỡ của gia đình ngay từ đầu, phải không?
Khương Thanh Nhu nhìn ra sự chua xót trong mắt Cố Hiểu Nguyệt. Cô vỗ vỗ lên giường, bảo Cố Hiểu Nguyệt ngồi xuống trước, sau đó ra ngoài pha một cốc nước đường đỏ mang vào, rồi lại lấy một viên kẹo sữa Thỏ Trắng đặt vào lòng bàn tay Cố Hiểu Nguyệt:
“Ăn chút đồ ngọt đi.”
Trước đây cô còn thấy Sầm Thời tặng kẹo cho cô là coi cô như trẻ con. Bây giờ nghĩ lại, được làm một đứa trẻ ngây thơ vô tư chẳng phải cũng là một loại hạnh phúc sao?
Hơn nữa, kẹo của anh còn có thể an ủi một cô gái nhỏ khác.
Khương Thanh Nhu cảm thấy mình hơi nhớ Sầm Thời rồi.
Uống nước đường xong, trong lòng Cố Hiểu Nguyệt như có dòng nước ấm chảy qua, sự phòng bị cuối cùng đối với Khương Thanh Nhu cũng buông xuống.
Cô ấy nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
Sau đó bắt đầu kể lại những chuyện mình luôn không dám nhớ lại:
“Tối hôm đó, chính là mấy ngày trước khi thi sát hạch vũ đạo, Khương Phi bỗng nhiên tìm tớ. Cô ấy nói, cô ấy sẵn lòng giúp tớ xem lại bài múa. Tớ vui lắm, tuy bình thường cũng giống cậu, tớ không ưa Khương Phi lắm, nhưng vì tớ rất lo lắng cho kỳ thi, nên không chút do dự đi theo Khương Phi đến phòng tập...”
Trên mặt cô ấy lộ ra vẻ hối hận, nước mắt lại trào ra: “Ai ngờ vừa vào, đèn phòng tập liền tắt. Khương Phi nói cô ấy đi xem công tơ điện, tớ tin. Chỉ một lúc sau, Khương Chính đi vào, hắn, hắn đè tớ xuống đất...”
Nghe Cố Hiểu Nguyệt kể đến đây, Khương Thanh Nhu vội vàng nắm lấy tay Cố Hiểu Nguyệt, không để cô ấy nói tiếp nữa mà cố nén cơn giận trong lòng, phân tích lời của Cố Hiểu Nguyệt:
“Vậy là Khương Phi đã câu kết với Khương Chính để gài bẫy cậu?”
Cố Hiểu Nguyệt gật đầu, hằn học nói: “Tớ vốn tưởng là do tớ xui xẻo, gặp phải tên súc sinh như vậy. Tớ còn thấy may mắn vì Khương Phi không ở đó, một người chịu đựng những chuyện này còn hơn là hai người cùng chịu đựng.”
“Ai ngờ, sau đó cô ấy và Khương Chính cùng xuất hiện, ngang nhiên lấy chuyện này uy hiếp tớ, đòi tớ phiếu báo danh.”