Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Chương 16: Nhu Nhu Là Cô Gái Tốt Nhất
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều thuộc thể loại Xuyên Không, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Phi nghe vậy trong lòng cũng khó chịu, cô ta kéo tay cha, liếc nhìn Khương Thanh Nhu rồi nói: “Nếu nó không thi đậu thì liệu nhà họ có hầm gà để ăn mừng không? Cha, đừng đi nữa, chắc họ ăn xong hết cả rồi.”
Khương Nghĩa tặc lưỡi, sự khó chịu trong lòng đã lấn át cơn thèm ăn. Ông ta sợ nếu vào đó sẽ bị anh cả và chị dâu kéo vào chúc mừng Khương Thanh Nhu, nên cũng muốn bỏ về. Nhưng không sao, con gái ông ta đứng hạng nhất, điểm này Khương Thanh Nhu vẫn không thể sánh bằng.
Khương Thanh Nhu dĩ nhiên không dễ dàng để họ rời đi như vậy. Cô bước tới, giả vờ ngạc nhiên nói: “Chị họ à, nói vậy sao được? Con gà này mẹ em hầm từ chiều rồi, trong khi kết quả thi đến tối mới có mà!” Ý cô muốn nói: Dù em không thi đậu thì vẫn có gà ăn, gia đình đối tốt với em không phải vì thành tích, mà vốn dĩ họ đã luôn yêu thương em. Sau đó, cô bồi thêm một đòn chí mạng: “Chú nồng nặc mùi rượu thế này, chắc hẳn cũng đã chuẩn bị mồi nhậu ngon lành để đón mừng chị rồi, dù sao chị họ cũng thi được hạng bảy cơ mà! Chỉ kém em có một chút xíu thôi.”
Khương Phi nghe xong, mặt mày tái mét. Lúc trước, Khương Thanh Nhu khoe khoang đã khiến cô ta tức đến thổ huyết, nhưng khi cô nói toẹt ra thứ hạng của mình, Khương Phi mới thực sự hoảng sợ. Cô ta căm hận nhìn Khương Thanh Nhu, chỉ mong cha mình say quá không nghe rõ, đừng để lọt tai những lời Khương Thanh Nhu nói.
Khương Phi kéo Khương Nghĩa định đi về nhà mình. Nhưng Khương Nghĩa lại hất tay Khương Phi ra, khiến cô lảo đảo suýt ngã. Khương Thanh Nhu hét lên chạy tới đỡ nhưng dường như sức lực không đủ, tuy túm được vạt áo cô ta nhưng rất nhanh lại trượt đi. Khương Phi cứ thế bị cha mình hất ngã xuống đất.
Khương Nghĩa chẳng thèm quan tâm đến Khương Phi, mà không thể tin nổi nhìn Khương Thanh Nhu: “Nhu Nhu, lời cháu vừa nói là thật sao?”
Khương Thanh Nhu trưng ra vẻ mặt vô tội, như thể mình vừa làm sai chuyện gì đó, nhìn Khương Phi: “Chị họ, chị chưa nói với chú sao? Có phải em không nên nói ra không?”
Khương Phi vừa bò dậy, nghe Khương Thanh Nhu nói câu này, chỉ hận không thể xé nát miệng cô ta. Rõ ràng là cô cố ý!
Biểu cảm của Khương Phi lúc này khiến Khương Thanh Nhu vô cùng hả hê. Áy náy ư? Nếu vô cớ đối xử với một cô gái nhỏ như vậy, Khương Thanh Nhu sẽ không làm được. Nhưng đây là Khương Phi – Khương Phi từ nhỏ đã luôn so bì, ngáng chân nguyên chủ, và là Khương Phi sau này sẽ khiến cả nhà Khương Thanh Nhu trở thành bia đỡ đạn. Cho nên, áy náy không? Không hề! Cực kỳ sảng khoái!
Khương Nghĩa lúc này cũng chẳng còn quan tâm gì nữa, túm lấy tay áo Khương Phi lôi về nhà, miệng còn hung hăng mắng: “Tao nuôi mày đi học múa, vậy mà mày lại chỉ mang về cái hạng bảy, còn không bằng cả đứa vô dụng Khương Thanh Nhu này! Mày về nhà giải thích rõ ràng cho tao!” Giọng điệu ông ta cay độc như thể người ông ta đang lôi đi không phải con gái ruột mà là kẻ thù. Cuối cùng bản chất của ông ta cũng lộ rõ.
Khương Phi cuối cùng không nhịn được mà bật khóc òa lên. Cô ta vốn đã tính toán kỹ càng, về nhà sẽ rào trước đón sau rằng kỳ thi này khó khăn thế nào, sau đó mới nói ra thành tích của mình, cố gắng để bị mắng ít nhất. Nhưng vạn lần không ngờ, con nhỏ Khương Thanh Nhu kia lại nói toẹt ra hết!
Khương Phi quay đầu nhìn Khương Thanh Nhu với ánh mắt đầy căm hận. Khương Thanh Nhu vẫn nở một nụ cười chuẩn mực, thanh thuần và đáng yêu.
“Còn nhìn cái gì nữa? Còn chê chưa đủ mất mặt sao?” Khương Nghĩa lại giật mạnh một cái, Khương Phi lảo đảo đi theo sau, nước mắt lưng tròng.
Khi Khương Thanh Nhu vào nhà, cô cũng không giấu giếm chuyện vừa rồi: “Bố ơi, vừa nãy chú đến, con nói chuyện với chú mấy câu, hình như con nói sai gì đó, chú ấy giận dữ lôi chị họ đi rồi, bố sẽ không trách con chứ ạ?” Cô mím đôi môi đỏ mọng, vẻ mặt sợ hãi như vừa làm sai chuyện lớn.
Khương Viễn đương nhiên sẽ không trách con gái mình. Men rượu đang bốc lên, ông liền nói: “Sao bố lại trách con được? Ngược lại là nó lớn đầu rồi còn đi so đo với trẻ con, bụng dạ hẹp hòi!” Tuy nói vậy, nhưng trong lòng Khương Viễn vẫn có chút lo lắng cho Khương Nghĩa. Mặc dù ông không còn nghĩ đến chuyện giúp đỡ em trai nữa, nhưng đối với tình thân, ông vẫn để tâm. Ánh mắt ông vô thức nhìn về phía nồi gà hầm còn thừa, định bảo mang sang cho Khương Phi ăn, nhưng lại bị Tề Phương gạt phắt đi.
Tề Phương nhìn thấy chồng như vậy thì phát bực, bà hung dữ nói: “Em trai ông chắc chắn là ngửi thấy mùi nên mới mò sang đấy. Chiều nay tôi đã thấy nó lén lút ở cửa rồi. Tôi nói cho ông biết nhé, chỗ gà còn lại này để sáng mai nấu mì cho con gái ăn, con gái thích ăn mì gà nhất đấy!” Nói rồi, bà còn nhìn sang Khương Thanh Nhu, ra hiệu cho cô đứng cùng chiến tuyến với mình.
Ai ngờ, Khương Thanh Nhu lại sụt sịt mũi, vẻ mặt tủi thân nói: “Bố ơi, hay là con mang sang cho chú ăn nhé?” Cô vừa nói ra câu này, tất cả mọi người có mặt đều nhìn cô. Trên mặt Khương Viễn là sự an ủi, còn những người khác đều kinh ngạc. Rõ ràng bình thường Nhu Nhu ghét chú nhất mà? Nhưng Khương Thanh Nhu lại tiếp tục nói, bộ dạng như sắp khóc: “Hình như chú rất không thích con, vừa nãy còn bảo con là đồ vô dụng. Con thấy hay là con tự mình mang canh này sang cho chú, chú uống xong có thể sẽ bớt ghét con hơn.”
“Nhu Nhu, con nói thật sao?” Khương Viễn lập tức đứng dậy, ánh mắt đau lòng nhìn con gái. Khương Thanh Nhu cắn môi, buồn bã gật đầu. Khương Thanh Nhượng tức điên lên, vốn đã hơi say, giờ càng thêm nóng nảy: “Bố, nếu bố để Nhu Nhu mang canh sang đó, con sẽ từ mặt bố! Ông ta dám nói Nhu Nhu là đồ vô dụng mà không xem lại mình là cái thá gì!” “Em bớt tranh cãi đi.” Khương Thanh Chỉ kéo Khương Thanh Nhượng lại. Nhưng sắc mặt anh cũng rất khó coi.
Tề Phương càng nói: “Khương Viễn, em trai ông càng ngày càng vô pháp vô thiên rồi! Nó rõ ràng biết chúng ta cưng chiều Nhu Nhu thế nào, bình thường nó châm chọc Nhu Nhu với ông thì thôi đi, nhưng bây giờ còn dám nói những lời như vậy trước mặt Nhu Nhu! Nó đâu chỉ coi thường Nhu Nhu, nó còn coi thường cả ông đấy! Lần này ông mà còn định mang đồ sang cho nhà nó thì tôi mang ông đi cho luôn đấy! Ông cứ đi mà làm anh trai tốt của em trai ông, làm bác tốt của Khương Phi đi!” Bình thường ở nhà, mọi người đều nâng niu ca ngợi con gái út, giờ thì hay rồi, một tên nát rượu sống dựa vào vợ con lại dám bảo con gái bà là đồ vô dụng? Hắn ta dựa vào cái gì? Hắn ta có biết hai chữ đó gây tổn thương lớn thế nào đến tâm hồn non nớt của con gái bà không? Tề Phương càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng đau lòng, vội vàng chạy qua ôm lấy Khương Thanh Nhu: “Nhu Nhu đừng nghe nó nói bậy, lời nó nói không đáng tin đâu. Mẹ thấy con là cô gái tốt nhất trên đời này, không ai sánh bằng con cả.”
“Con cũng thấy thế!” Khương Thanh Nhượng vội vàng hùa theo. Ngay cả Khương Thanh Chỉ xưa nay không nói dối cũng nói: “Nhu Nhu là cô gái lương thiện nhất, sao có thể là đồ vô dụng được chứ?”
Khương Thanh Nhu vừa thấy ấm lòng vừa lo lắng cho đồng chí Khương Viễn. Vì cô mà bây giờ bố có thể nói là đã trở thành mục tiêu công kích của mọi người rồi. Nhưng Khương Thanh Nhu không hề hối hận. Vì cô biết bố mình sẽ còn mềm lòng với người em trai này hết lần này đến lần khác, thậm chí bây giờ vẫn đang lén lút tiếp tế cho ông ta. Chính vì thế mới tạo cho Khương Nghĩa không ít bằng chứng để sau này tố cáo ông. Cho nên, Khương Thanh Nhu nhất định phải bắt đầu từ bây giờ khiến đồng chí Khương Viễn dần dần thất vọng hoàn toàn về tên khốn Khương Nghĩa này, một lần không được thì hai lần, hai lần không được thì vô số lần.