Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Chương 20: Hóa Ra Là Anh Ấy
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều thuộc thể loại Xuyên Không, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sầm Thời nhìn đồng hồ rồi chăm chú nhìn ra cửa tiệm cơm, vẻ mặt không vui.
Cái gã kỹ thuật viên từ nước ngoài về kia sao chẳng có chút khái niệm thời gian nào thế? Đã muộn hơn nửa tiếng rồi.
Chiều hôm qua, anh bị Vệ thủ trưởng gọi đến văn phòng, nói là giao cho anh một nhiệm vụ quan trọng.
Nhiệm vụ là tiếp đãi thật tốt vị kỹ thuật viên từ nước ngoài về này, cho người ta ăn ngon uống say.
Sầm Thời hoàn toàn không muốn nhận.
Nhưng Vệ thủ trưởng vừa đấm vừa xoa, anh đành phải cắn răng mà đến đây.
Trước khi đi, Hạ Vĩ còn tìm anh, dặn anh ăn mặc cho đàng hoàng một chút, đừng để kỹ thuật viên coi thường những người lính bọn họ.
Sầm Thời dứt khoát từ chối.
Anh quan tâm quái gì người ta có coi thường anh hay không? Dù sao anh cũng chỉ coi như hoàn thành nhiệm vụ mà thôi.
Nhưng không chịu nổi Hạ Vĩ lải nhải mãi, cuối cùng Sầm Thời đành bịt tai thay quân phục, thậm chí còn để mặc Hạ Vĩ chỉnh trang lại đầu tóc cho mình.
Sầm Thời cảm thấy mình bây giờ cứ như con công xòe đuôi, ngồi trong đại sảnh tiệm cơm quốc doanh này thật sự rất chướng mắt.
Đợi thêm mười phút nữa, nếu không đến thì anh về.
Anh gõ ngón tay lên mặt bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong mắt anh bỗng lướt qua một bóng dáng quen thuộc: một cô gái vội vã chạy trên con phố đang lất phất tuyết rơi, mặc chiếc áo khoác màu lông lạc đà, bên trong là chiếc váy dài màu trắng, chân đi đôi bốt da nhỏ.
Lông mày Sầm Thời nhướn lên: "Không lạnh à?"
Nhưng ý thức được mình đang lo chuyện bao đồng, anh lại buộc mình thu hồi tầm mắt.
Khương Thanh Nhu run cầm cập bước vào tiệm cơm quốc doanh, phủi những bông tuyết trên người rồi mới bước vào trong.
Thật sự không phải cô muốn đẹp mà bất chấp lạnh, mà là nguyên chủ thật sự không biết nghĩ sao nữa.
Cả tủ quần áo toàn là áo bông hoa hòe hoa sói, cái áo bông màu xanh đen lần trước còn là của anh hai. Cái duy nhất Khương Thanh Nhu cảm thấy có thể mặc được chính là chiếc áo khoác này.
Bên trong chỉ có thể phối với váy.
Thực ra bên trong váy cô còn mặc quần giữ nhiệt, nhưng vì tứ chi thon thả nên không bị lộ ra. Áo khoác cô cài cúc lại, phần eo có thiết kế chiết eo một chút, làm lộ ra đường cong eo thon thả.
Dưới áo khoác là tà váy trắng, váy dài che đi quần giữ nhiệt, đôi bốt da nhỏ vừa ấm áp vừa chống trượt.
Khương Thanh Nhu vừa bước vào đã thu hút ánh nhìn của không ít người.
Nhan sắc là một phần, điều thu hút hơn là cách ăn mặc của cô.
Rõ ràng đều là những bộ quần áo thường thấy, sao lại có thể phối hợp như thế này?
Mấy cô gái nhất thời không thể rời mắt.
Khương Thanh Nhu thầm nhủ trong lòng: "Vị trí trong cùng gần cửa sổ."
Mắt cô cứ tìm kiếm mãi không thôi, cho đến khi chạm phải đôi mắt sâu thẳm kia.
Ngay khoảnh khắc cô nhìn sang, người nọ liền đánh mắt đi, làm như thể chưa từng nhìn thấy cô vậy.
Khương Thanh Nhu không để bụng, cô chỉ thấy lạ... "Ơ? Vị trí này đúng rồi mà? Nhưng mà, đây không phải nam chính sao?"
Khương Thanh Nhu đếm lại vị trí trong tiệm cơm, rồi nhìn một lần nữa.
Chính là chỗ đó.
Khương Thanh Nhu hơi khó hiểu, nhưng vẫn thận trọng bước về phía đó.
“Xin, xin chào.” Đến bên cạnh Sầm Thời, Khương Thanh Nhu dè dặt chào hỏi.
Sầm Thời ngẩng đầu, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên một tia nghi hoặc.
Nhan sắc này, đúng là không đùa được đâu.
Mắt Khương Thanh Nhu chớp chớp, thầm nghĩ: "Anh cả sẽ không giới thiệu nam chính cho mình đấy chứ?"
Nhưng nếu mình không nhớ nhầm thì người này phải tên là Sầm Thời chứ?
Trong lòng Khương Thanh Nhu bỗng chốc rối bời.
Lần trước cô gọi anh là đạo diễn Vũ, anh cũng đâu có phủ nhận?
Nhưng đã xác định được vị trí, cô biết chắc chắn là người này rồi.
Biết mình đến muộn nên cô bày tỏ sự xin lỗi trước:
“Xin lỗi nhé, hôm nay lúc ra ngoài đường hơi trơn, tôi sợ ngã nên đi chậm một chút, thật sự xin lỗi.”
Lông mày Sầm Thời nhíu chặt hơn.
Ý gì đây?
Là muốn ăn cơm cùng anh?
Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì lạnh của Khương Thanh Nhu, không làm khó dễ, rót một chén trà nóng đặt đối diện, giọng nói thờ ơ: “Mời ngồi.”
Giọng người đàn ông trầm thấp lại toát ra vẻ uy nghiêm nhàn nhạt, nghe rất có khí chất.
Đầu óc Khương Thanh Nhu nổ "ầm" một tiếng, nhưng rất nhanh cô chỉnh trang lại quần áo, ngồi xuống đối diện Sầm Thời. Mắt cô không chớp nhìn anh, còn lộ ra chút rụt rè.
Đây là chiêu cô hay dùng, muốn đối phương mở lời trước thì phải tự bọc mình lại trước đã.
Yếu đuối vô hại, dễ khơi dậy ham muốn bảo vệ.
Sầm Thời bị Khương Thanh Nhu nhìn đến mức có chút khó xử.
Mắt cô tròn to, đuôi mắt lại hơi xếch lên, trong sự ngây thơ lại toát ra chút quyến rũ.
Lần trước anh thấy cô dạn dĩ trên sân khấu còn tưởng cô gái này là hạt giống tốt để nhập ngũ. Bây giờ xem ra, ngoại trừ lúc biểu diễn, tính tình cô lại mềm mại, trông rất dễ bắt nạt.
Anh nghĩ, không phải cũng bị lừa đến đấy chứ?
Hôm nay Khương Thanh Nhu không trang điểm, nhưng lại có thêm một chút tâm cơ riêng của mình.
Làn da trắng nhợt kỵ nhất là không có sức sống. Son môi chấm nhẹ lên hai má sau đó từ từ tán ra sẽ thành má hồng tự nhiên, môi và chóp mũi cũng tương tự.
Vừa khiến người ta thương xót vừa làm nổi bật khí sắc.
Nhưng cô lại thấy lạ.
Sao thế?
Là ánh mắt cô chưa đủ ngây thơ?
Người đàn ông này sao cứ như khúc gỗ vậy?
Khương Thanh Nhu nhanh chóng đổi phương thức.
Anh không mở miệng giới thiệu, tôi có thừa cách.
Cô mím môi, rụt rè đưa một bàn tay ra, giọng nói mang theo chút thăm dò và sợ sệt: “Xin chào, tôi tên là Khương Thanh Nhu. Lãnh đạo của anh cả tôi đã bảo tôi đến ăn cơm với anh.”
Sầm Thời nhìn cổ tay trắng ngần đang lộ ra của cô gái nhỏ đối diện, do dự một chút.
Một mặt anh cảm thấy nam nữ thụ thụ bất thân, mặt khác lại cảm thấy...
Mình hình như hơi bắt nạt người ta quá.
Anh đưa tay ra, nắm nhẹ bàn tay mỏng manh của cô một cái rồi buông ra ngay: “Sầm Thời.”
Khương Thanh Nhu rụt tay về, trong lòng không kìm được mà nhảy lên một cái.
Hóa ra là Sầm Thời.
Là cô nhận nhầm người.
Nhưng lần trước đã nhận nhầm, lần này phải tìm cách bù đắp.
Cô cười ngượng ngùng, hào phóng thừa nhận: “Lần trước nhận nhầm người, xin lỗi nhé.”
Sầm Thời cụp mắt, dường như vì sự đáp lại của anh, cô rõ ràng không còn câu nệ nữa, chỉ là anh cũng cảm thấy khó xử.
Trong lòng thầm mắng Hạ Vĩ dám hùa theo Vệ thủ trưởng để tính kế anh.
Đã bảo là tiếp đãi kỹ thuật viên nước ngoài lại biến thành buổi xem mắt thì thôi đi, đối phương lại còn là một cô bé kém anh bốn năm tuổi.
Họ cũng làm được chuyện này cơ đấy!