Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Chương 32: Khương Thanh Nhu Dường Như Chẳng Hề Bận Tâm
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều thuộc thể loại Xuyên Không, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khuôn mặt Khương Phi biến sắc hoàn toàn, cô ta vội đẩy Triệu Tiểu Chi đứng cạnh ra: “Tiểu Chi, không phải cậu muốn ở cùng lớp trưởng sao?”
Triệu Tiểu Chi nhíu mày: “Nhưng tớ muốn ở cùng cậu hơn mà.”
Trên khuôn mặt ngây thơ của cô ấy hiện lên vẻ khó chịu. Từ lúc đến ký túc xá, Khương Phi cứ luôn chạy đôn chạy đáo giúp đỡ Lý Băng, sau đó còn kéo cả cô ấy, người bị Lý Băng chiếm chỗ, vào nói đỡ cho Lý Băng. Dù tính tình có tốt đến mấy, đến giờ cũng không tránh khỏi đôi chút bất mãn.
Khương Phi nghe thấy Triệu Tiểu Chi lần đầu phản kháng, có chút luống cuống nhưng giây tiếp theo, dì quản lý đã tuyên bố kết quả:
“Vậy những người còn lại tự thành một phòng, tám người các cô tự chia phòng bốn người đi, phòng hai người tự đi là được rồi!”
Vừa dứt lời, Hạ Vĩ đứng ở cửa cũng nghe thấy. Cậu ta vốn định vào giúp Khương Thanh Nhu nhưng nghĩ lại thấy không tiện, bèn nói vài câu khách sáo rồi rời đi.
Hạ Vĩ vừa đi, Lý Băng đã ở đó châm chọc mỉa mai: “Đúng là con ông cháu cha có khác, vừa vào đơn vị đã có người giúp đỡ rồi.”
“Nói về quan hệ, sao bằng cậu được, cậu chẳng phải vừa đến đã gây sự với 'con ông cháu cha' là tôi sao?” Khương Thanh Nhu cười như không cười đáp trả.
Bạch Trân Châu kéo cô lại: “Đi dọn đồ đi, đồ của cậu nhiều lắm đấy, lát nữa tớ dọn xong đồ của tớ sẽ qua giúp cậu.”
Khương Thanh Nhu nhìn Bạch Trân Châu vài lần, nhỏ giọng nói: “Vậy cảm ơn cậu nhé.”
Lúc chuyển đồ, Khương Phi còn không cam lòng nhìn phòng đôi mấy lần, khó khăn lắm mới tự an ủi bản thân rằng phòng đôi không rộng rãi bằng phòng bốn người, quay sang thì đã thấy Lý Băng cũng đến phòng mình.
Lý Băng còn đắc ý nói với Khương Phi: “Tớ đổi với Triệu Tiểu Chi rồi, Khương Phi, tớ vẫn muốn ở cùng cậu!”
Khương Phi nhìn đống hành lý chiếm gần nửa phòng của Lý Băng: “...”
Lúc Triệu Tiểu Chi đi ngang qua, Khương Phi còn chưa kịp mở miệng hỏi, Triệu Tiểu Chi đã không quay đầu lại đi lướt qua cô ấy.
“Khương Phi, cậu giúp tớ dọn dẹp giường chiếu một chút được không?” Bên kia Lý Băng lại lên tiếng gọi.
Khương Phi hít sâu một hơi, nở nụ cười: “Đương nhiên là được.”
“Vậy cảm ơn cậu nhé!” Lý Băng cười bỏ đi.
Khóe miệng đang cong lên của Khương Phi lập tức xệ xuống.
Lúc dọn đồ, Bạch Trân Châu cứ nhìn sang Khương Thanh Nhu, vốn đã chuẩn bị sẵn sàng giúp đỡ, thì mới phát hiện Khương Thanh Nhu một mình làm rất đâu ra đó.
Giường chiếu gọn gàng, quần áo cũng xếp ngay ngắn, cô còn vừa ngân nga hát vừa dọn dẹp xong xuôi cả bồn rửa mặt, rồi quay lại hào hứng hỏi Bạch Trân Châu: “Đồ của cậu để bên này được không?”
Bạch Trân Châu nhìn sang, cái kệ nhỏ trong nhà vệ sinh được Khương Thanh Nhu chia thành hai phần bằng nhau. Đồ của Khương Thanh Nhu đã treo gọn gàng một bên rồi, thậm chí còn lau sạch sẽ phần kệ bên Bạch Trân Châu, sắp xếp đâu ra đó.
Trong mắt Bạch Trân Châu lộ ra vẻ ngạc nhiên nhàn nhạt: “Tớ sao cũng được, cảm ơn cậu nhé!”
Khương Thanh Nhu mà cô biết trước đây đâu phải người như vậy. Khương Phi từng nói, Khương Thanh Nhu ở nhà chẳng biết làm gì, nên khi quyết định làm bạn cùng phòng với Khương Thanh Nhu, cô ấy đã chuẩn bị tinh thần sẽ phải giúp đỡ Khương Thanh Nhu trong cuộc sống hằng ngày. Thế mà giờ, cô ấy lại được Khương Thanh Nhu giúp đỡ thế này?
Khương Thanh Nhu không biết Bạch Trân Châu đang nghĩ gì, nhưng cô thật lòng muốn nơi mình ở phải thật thoải mái. Trước đây ở trại trẻ mồ côi, cô đã có thói quen này, sau này đi làm ra ở riêng cũng giữ thói quen đó. Sau này đi diễn dù bận rộn đến đâu, ở khách sạn cô cũng quen tự tay bố trí lại một chút cho hợp ý. Cứ như thể làm vậy sẽ có cảm giác ấm áp như ở nhà, nực cười là lúc đó cô rõ ràng còn chẳng biết cảm giác “nhà” là gì.
Bị ảnh hưởng bởi Khương Thanh Nhu, Bạch Trân Châu cũng bất giác sắp xếp đồ đạc của mình tinh tế hơn một chút.
Phòng đôi không phải giường tầng như phòng bốn người mà là hai giường đơn ngăn cách ở giữa. Giường của Bạch Trân Châu màu xanh lam, của Khương Thanh Nhu là bộ chăn ga gối màu hồng phấn. Dọn dẹp xong, Khương Thanh Nhu còn cười nói:
“Cậu xem màu ga giường của chúng mình cũng hợp nhau đấy chứ.”
Bạch Trân Châu nhìn một cái, lại đánh giá Khương Thanh Nhu một lượt, mới gật đầu thừa nhận: “Đúng là khá hợp.” Thoạt nhìn cũng đẹp mắt phết.
Lúc hai người dọn phòng xong đi ra ngoài, mới phát hiện gần như mọi người đã đi hết. Đến giờ cơm tối, vừa phát phiếu cơm xong là các cô gái khác gần như đã rủ nhau đi hết cả.
Nhưng Khương Phi và Triệu Tiểu Chi vẫn còn ở đó. Khương Phi đang kéo Triệu Tiểu Chi nói gì đó, thấy Bạch Trân Châu, Khương Phi vội vẫy tay: “Lớp trưởng! Chúng mình cùng đi ăn cơm đi! Tiểu Chi đang đợi cậu đấy!”
Khương Thanh Nhu cũng ở đó nhưng không ai nhắc tới cô ấy. Nhưng Khương Thanh Nhu cũng chẳng để ý, quay người định vào lại phòng.
“Hay là chúng ta cũng đi ăn cơm?” Bạch Trân Châu kéo tay Khương Thanh Nhu đề nghị.
Khương Thanh Nhu lắc đầu từ chối: “Thôi.”
Cô kén ăn, lúc đến, cô đã nghĩ nếu có thể tự nấu ăn thì tốt. Dù không thể, hai anh trai cũng mang cho cô thịt và trứng gà, còn có gạo và dầu, dù có đưa vào bếp sau bị ăn bớt một chút, thì phần còn lại cũng đủ để Khương Thanh Nhu ăn uống không đến nỗi tệ. Không có bếp riêng thì thôi, vừa nãy Khương Thanh Nhu đã nhìn thấy cái bếp nhỏ cạnh ký túc xá nữ rồi, rất nhỏ, trông như do dì quản lý tự dựng lên. Chắc chắn tự làm vẫn ngon hơn và không bị ăn bớt, cùng lắm là hối lộ dì quản lý một chút. Chỉ là cô không biết nhóm lửa.
Thế là Khương Thanh Nhu vẻ mặt đầy mong đợi nhìn Bạch Trân Châu, nhỏ giọng hỏi: “Hay là nếm thử cơm tớ nấu nhé? Tớ có mang theo thịt và gạo này!”
Bạch Trân Châu nhìn Khương Thanh Nhu muốn nói lại thôi, thầm nghĩ, chẳng lẽ cô ấy còn biết nấu cơm?
Bên kia Khương Phi và Triệu Tiểu Chi đang giục cô ấy. Bên này đôi mắt Khương Thanh Nhu long lanh như nước hồ thu.
Bạch Trân Châu bỗng nhiên mềm lòng, cô ấy nói với Khương Phi: “Để lần sau đi, tớ còn chút việc.” Rồi cùng Khương Thanh Nhu đi vào phòng.
Trong lòng Khương Phi đầy nghi hoặc nhưng cũng không tiện đuổi theo vào phòng, đành quay đầu dỗ dành Triệu Tiểu Chi và kéo cô ấy đi về phía nhà ăn:
“Sao tớ có thể thiên vị Lý Băng chứ? Tớ với cậu ấy mới quen nhau bao lâu? Chắc chắn là tớ thân với cậu nhất rồi.”
Triệu Tiểu Chi bán tín bán nghi: “Thật không?”
Khương Phi cười khoác tay Triệu Tiểu Chi nói: “Tớ mời cậu ăn cơm, thế nào?”
Triệu Tiểu Chi lúc này mới tin nhưng cũng không nỡ để Khương Phi tốn tiền, bèn nói: “Thôi thôi, có mỗi một phiếu cơm thôi, cậu có tớ cũng có, chúng mình mau đi ăn cơm đi!”
Nghe thấy ngoài kia đã vắng người rồi, Khương Thanh Nhu mới kéo Bạch Trân Châu lôi hết đồ đạc của mình ra.
“Cậu cái này... cậu đúng là chuyển nhà thật đấy à?” Bạch Trân Châu nhìn đồ trên tay Khương Thanh Nhu mà líu lưỡi.
Khương Thanh Nhu hùng hồn nói: “Dân dĩ thực vi thiên, tớ muốn ăn ngon một chút thì có gì sai đâu? Cũng đâu cấm tự làm đồ ăn.”
Bạch Trân Châu nhìn chỗ thịt hun khói đã ướp sẵn và dầu ăn mà nuốt nước miếng. Nhà cô ấy tuy điều kiện cũng khá giả nhưng thịt và dầu mỡ cũng chẳng phải thứ ngày nào cũng có để ăn. Dù sao nhà ai cũng không giống nhà Khương Thanh Nhu, có ông anh làm ở hợp tác xã, thịt và gạo có hàng là mua được ngay. Ngay cả nhà ăn cô ấy cũng đã nghe ngóng rồi, đa phần là bánh bao bột ngô hoặc các loại ngô, khoai lang, gạo trắng thế này thì không thường xuyên có đâu. Dù có cũng không cung cấp cho đoàn văn công bọn họ.
Nhưng cô ấy thấy hơi ngại, đây là đồ tốt, tuy bản thân không phải không ăn được nhưng cũng không thể ăn không của người ta bữa này được: “Tớ giúp cậu nhóm lửa sau đó đi nhà ăn ăn cơm, cậu đừng làm nhiều quá.”
Khương Thanh Nhu lườm Bạch Trân Châu một cái: “Chắc còn thiếu bữa của cậu nữa sao? Tớ cảm kích cậu còn không hết ấy chứ, ngoài cậu ra còn ai thèm ở cùng tớ nữa đâu?”
Đối mặt với lời nói thẳng thắn như vậy của Khương Thanh Nhu, trong lòng Bạch Trân Châu có chút chấn động. Sao cô ấy lại có vẻ như chẳng hề bận tâm vậy?