Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 101: Anh Chàng 'Ở Dơ'
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Thanh Nhu thấy Tề Phương gắp thức ăn cho Sầm Thời thì giật mình thon thót, Sầm Thời mắc bệnh sạch sẽ mà.
Đầu óc cô bỗng dưng đứng hình, theo bản năng gắp miếng sườn đó vào bát mình.
Giây tiếp theo, bàn ăn vốn đang náo nhiệt bỗng chốc im phăng phắc.
Chiếc thìa canh của Khương Viễn bỗng “keng!” một tiếng rơi vào trong bát.
Khương Thanh Nhu yếu ớt ngước mắt nhìn quanh một vòng, sau đó lại vội vàng cúi xuống: “Con, con đã nhắm trúng miếng sườn này từ sớm rồi…”
Mặt cô đỏ bừng như gấc.
Dám làm thế trước mặt Sầm Thời là một chuyện, đây lại là ở nhà mà!
Khương Thanh Nhu cảm thấy mình vẫn còn chút liêm sỉ.
Vừa nãy trước khi cúi đầu, cô hình như thấy khóe môi Sầm Thời cong lên…
Chết tiệt! Sự lạnh lùng trước đó coi như công cốc rồi!
Tề Phương phản ứng đầu tiên, bà hiếm khi nghiêm mặt:
“Nhu Nhu à, con có muốn ăn đến mấy cũng không được gắp trong bát người ta chứ, sau này không được như vậy nữa đâu đấy, con tưởng ai cũng như anh cả anh hai con cái gì cũng không để ý à!”
Khương Thanh Nhu lặng lẽ nhìn mẹ một cái.
Trong lòng rất khâm phục.
Lời này nói ra, quả không hổ danh là mẹ cô.
Người đàn ông có thể chiều chuộng cô như anh cả, anh hai, chỉ có thể là chồng cô thôi.
Khương Thanh Nhượng cũng vội nói: “Đúng thế Nhu Nhu, nam nữ thụ thụ bất thân, miếng sườn này bẩn rồi, em đừng ăn nữa.”
Anh tiện tay gắp miếng sườn vào bát mình.
Tề Phương trừng mắt nhìn Khương Thanh Nhượng, vẻ mặt như muốn nói “tiếc sắt không thành thép”, nhưng Khương Thanh Nhượng làm như không thấy, tự mình gặm xương còn bảo mọi người ăn tiếp.
Khương Thanh Nhu suýt nữa thì bật cười, lần này cô không thể giả vờ lạnh lùng được nữa, liếc nhìn khuôn mặt tái mét của Sầm Thời vài lần, cô càng muốn cười hơn.
Ánh mắt Sầm Thời khi nhìn thấy nụ cười trộm của Khương Thanh Nhu lại trở nên bất lực.
Khương Thanh Nhu còn nhếch miệng tinh nghịch nói một câu: “Anh chàng ‘ở dơ’.”
Trên mặt Sầm Thời nở một nụ cười nhẹ.
Tuy là mắng anh nhưng còn hơn là cô cứ lạnh nhạt.
Ăn xong Sầm Thời còn len lén nhìn Khương Thanh Nhu mấy lần, thấy Khương Thanh Nhu không có ý định tiễn anh, đành tự mình chào tạm biệt: “Cảm ơn chú dì đã chiêu đãi, lần sau có dịp cháu mời mọi người đi ăn.”
Qua bữa cơm, ấn tượng của Khương Viễn về Sầm Thời cũng thay đổi ít nhiều, ông gật đầu: “Cậu đi đường cẩn thận nhé, tối đường trơn trượt, thằng hai, con tiễn cậu ấy đi!”
Khương Thanh Nhượng không chịu: “Sao lại là con? Con không đi!”
Sầm Thời vừa định nói không cần, Khương Thanh Chỉ bước ra: “Để anh đi, anh còn chút công việc muốn nói chuyện với Đoàn trưởng Sầm.”
Khương Thanh Nhu là người đầu tiên ngáp ngắn ngáp dài đi về phòng: “Vậy con đi nghỉ trước đây, mệt quá.”
Ai tiễn cũng được, dù sao bên ngoài lạnh chết đi được, cô chắc chắn không đi.
Lúc đóng cửa, Sầm Thời chỉ nhìn thấy bóng lưng của Khương Thanh Nhu.
Khương Thanh Chỉ tiễn Sầm Thời lên xe xong, trước khi Sầm Thời lái xe đi bất ngờ hỏi một câu: “Lần trước trong phòng bệnh là cậu phải không?”
Sầm Thời sững sờ. Trong bóng tối, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Đôi mắt Khương Thanh Chỉ giống hệt Khương Thanh Nhu nhưng lại toát lên vẻ nghiêm nghị và xa cách hơn.
Sầm Thời gật đầu, giọng trầm thấp: “Là tôi.”
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, Khương Thanh Chỉ vẫn biến sắc ngay lập tức nhưng không cần nghĩ cũng rõ, chắc chắn là cô em gái nhà anh đồng ý thì Sầm Thời mới có thể xuất hiện trong phòng bệnh.
Bởi vì người giấu cũng là nó giấu mà.
Lúc đó anh không vạch trần là không muốn làm khó cô em gái, lần này hỏi thẳng ra vốn cũng không ngờ Sầm Thời lại thừa nhận ngay.
Sự thừa nhận của Sầm Thời ngược lại như phản khách vi chủ, Khương Thanh Chỉ cảm thấy người này dường như mang theo ngụ ý:
“Tôi đang yêu em gái anh đấy, thì sao nào?”
Lời cảnh cáo đã chuẩn bị sẵn bỗng dưng không biết nói ra sao.
Trong lòng Sầm Thời cũng căng thẳng, nói thật, đã đi xem mắt vài lần rồi nhưng công khai mục đích và đối diện với người nhà đối phương thế này, vẫn là lần đầu tiên.
Huống hồ, Khương Thanh Nhu lại là cô gái anh yêu.
“Tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy.” Anh liếm môi, nói tiếp.
Khương Thanh Chỉ nắm chặt tay, nghĩ đến lần trước chính là Sầm Thời đã ở một mình trong phòng bệnh với Nhu Nhu, anh chỉ muốn lôi cái tên đoàn trưởng chết tiệt này xuống xe mà đánh cho một trận nhừ tử.
Nhưng Sầm Thời vừa giúp anh một việc lớn, lại còn đưa họ về nhà.
Cuối cùng anh nghiến răng nghiến lợi: “Thằng khốn nạn!”
Sầm Thời cụp mắt xuống, không nói lời nào.
Ánh mắt Khương Thanh Chỉ bỗng dừng lại ở tay trái Sầm Thời, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh anh lúc ăn cơm cứ che giấu tay trái.
Anh kinh ngạc, gần như là xác nhận nói: “Đây là em gái tôi cắn à?”
Sầm Thời sờ sờ dấu răng nhỏ nhắn, đều tăm tắp trên đó, khẽ “ừ” một tiếng.
Khương Thanh Chỉ lại mắng: “Thằng khốn nạn!”
Sầm Thời bị mắng trong lòng khá bất lực nhưng lúc đó cũng biết mình đáng bị mắng.
Anh nhìn Khương Thanh Chỉ, bỗng nhiên rất không tự nhiên mà mở miệng: “Cái đó, anh Khương…”
Lời còn chưa nói xong đã bị cắt ngang: “Cậu gọi ai là anh? Cút ngay!”
Bông hoa anh nâng niu mười tám năm, cứ thế lại bị thằng nhóc này hái mất, Khương Thanh Chỉ chỉ cảm thấy đau lòng.
Biểu cảm của Sầm Thời cũng trở nên phức tạp, một lúc sau mới nói:
“Anh đang chắn đường xe tôi rồi.”
“Thằng nhóc này cũng được đấy, xứng với Nhu Nhu nhà mình.”
Sầm Thời vừa mới đi, Tề Phương đã không kìm được mà bắt đầu hồi tưởng lại khoảng thời gian ngắn ngủi tiếp xúc với Sầm Thời.
Khương Thanh Nhượng nghe xong trong lòng căng thẳng, liếc nhìn phòng của Khương Thanh Nhu, nói với mẹ: “Mẹ, mẹ đừng nói câu này trước mặt em gái, lỡ đâu em ấy vốn chưa có ý gì, nghe mẹ nói xong lại bắt đầu để ý thì sao?”
Tề Phương trợn mắt: “Thế thì càng tốt.”
Khương Thanh Nhượng cuống lên: “Thế sao được? Em gái mới lớn chừng nào? Tên Sầm Thời đó đã là ông già hai mươi ba tuổi rồi!”
Vừa dứt lời, Khương Thanh Chỉ mở cửa bước vào từ bên ngoài.
Khương Thanh Nhượng chớp mắt, khẽ nói: “Không hẳn là ý đó.”
Khương Thanh Chỉ nhìn Khương Thanh Nhượng với ánh mắt khó tả, lười tranh cãi với cậu em trai.
Tim anh bây giờ như đang rỉ máu, hai chữ “ông già” bây giờ hoàn toàn không thể làm anh tổn thương được nữa.
Khương Thanh Chỉ đang định đi tìm Khương Thanh Nhu thì Khương Thanh Nhu vừa hay bước ra khỏi phòng.
Cô dụi dụi mắt: “Anh cả?”
Vừa nãy lúc nghỉ ngơi cô suýt ngủ quên, giờ mới nhớ ra là chưa rửa mặt.
Khương Thanh Chỉ nhìn cô em gái mềm mại, đáng yêu với khuôn mặt như búp bê sứ, gọi mình bằng giọng mũi nghèn nghẹt, tim anh như tan chảy.
Những lời chất vấn và răn dạy đã chuẩn bị sẵn đều bị Khương Thanh Chỉ nuốt ngược vào bụng trong khoảnh khắc này, thay vào đó là lời quan tâm ân cần: “Nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai anh đưa em đến bệnh viện khám.”