Sầm Thời Mỉm Cười Hai Lần

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Sầm Thời đã đi xa, Hạ Vĩ vội vàng gõ cửa phòng thủ trưởng.
Vừa gõ cửa, một giọng nói sang sảng đã vang lên từ bên trong: “Vào đi!”
Hạ Vĩ vội vã mở cửa bước vào.
Thấy là Hạ Vĩ, Vệ thủ trưởng liền vội vàng đặt tập tài liệu xuống, hỏi: “Thế nào rồi? Thằng nhóc Sầm Thời có ưng ý ai không?”
Hạ Vĩ nhìn dáng vẻ thủ trưởng thà gác công việc sang một bên để lo tìm đối tượng cho Đoàn trưởng Sầm, lập tức tỏ lòng kính nể.
Cậu ta thầm nghĩ, lần này mình coi như đang gánh vác một trọng trách lớn.
Nếu nói trước khi vào còn chút do dự, thì giờ đây Hạ Vĩ đã hoàn toàn không còn ngần ngại gì nữa, mở miệng là bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Thủ trưởng, ngài không biết đâu, buổi sát hạch hôm nay Đoàn trưởng Sầm cơ bản là ngủ từ đầu đến cuối, không hề hứng thú với bất kỳ ai. Đừng nói là mí mắt, ngay cả tư thế ngủ cũng không hề xê dịch...”
Vệ thủ trưởng nghe đến đây thì nửa cõi lòng nguội lạnh, ông xua tay, giọng nói bỗng chốc như già đi vài tuổi:
“Được rồi, được rồi, cậu đừng nói nữa. Tôi hiểu rồi, thằng nhóc đó cố tình không chịu tìm đối tượng! Ôi, tôi biết ăn nói sao với bố mẹ đã khuất của nó đây.”
Bố mẹ Sầm Thời là đồng đội thời trẻ của Vệ thủ trưởng, có ơn cứu mạng ông. Sau này, hai vợ chồng họ không may qua đời vì tai nạn máy bay, Vệ thủ trưởng đã chủ động nhận Sầm Thời làm con nuôi.
Chỉ là lúc đó Sầm Thời đã lớn và có chủ kiến riêng. Sau này, anh một lòng nhập ngũ, đừng nói Vệ thủ trưởng, đến mười con trâu cũng không kéo lại được.
Anh còn cố tình chọn vùng Tây Bắc xa xôi, với ý muốn tách khỏi mạng lưới quan hệ của Vệ thủ trưởng.
Giờ đây anh cũng coi như vinh quang trở về, tạo dựng được một vùng trời riêng cho mình.
Nhưng chính vấn đề hôn nhân này lại trở thành nỗi lo lắng, một nút thắt trong lòng Vệ thủ trưởng.
Hạ Vĩ vội vàng nói: “Thủ trưởng, tôi còn chưa nói hết mà! Đang nói đến đoạn gay cấn...”
Vệ thủ trưởng nói: “Nhưng tôi không muốn nghe mấy con số hay điệu nhảy thế nào đâu.”
Cái cậu Hạ Vĩ này thật sự là lải nhải, mỗi lần báo cáo việc gì cũng phải nói cả tràng giang đại hải.
Cũng tại không có người nào khác để sai bảo, chỉ có Hạ Vĩ là có mối quan hệ khá tốt với Sầm Thời. Nếu không, Vệ thủ trưởng mỗi lần nhìn thấy Hạ Vĩ cứ như Tôn Ngộ Không gặp Đường Tăng vậy.
Đau đầu thật!
Hạ Vĩ thấy vẻ mặt Vệ thủ trưởng dần mất kiên nhẫn thì bĩu môi, đi thẳng vào vấn đề: “Sau đó có một cô gái tên Khương Thanh Nhu lên sân khấu, Đoàn trưởng không những xem cô ấy biểu diễn mà còn cười nữa...”
“Thật sao?” Vệ thủ trưởng phấn khích đứng bật dậy, mắt sáng rực nhìn Hạ Vĩ.
Hạ Vĩ có chút ngại ngùng gật đầu: “Tôi nào dám lừa ngài. Hơn nữa, Đoàn trưởng còn cho Khương Thanh Nhu một cơ hội thể hiện lại nữa đấy! Điều này chẳng phải càng chứng tỏ sự bất thường sao!”
Thực ra trong lòng cậu ta hoảng lắm, tâm tư Đoàn trưởng Sầm ai mà đoán được.
Nhưng tâm tư Vệ thủ trưởng thì cậu ta đoán chuẩn. Đấy, Vệ thủ trưởng bây giờ mặt mày đã tươi như hoa nở rồi kìa.
Vệ thủ trưởng gật đầu: “Khá lắm, vậy Sầm Thời chắc chắn là đã ưng cô gái đó rồi. Đúng rồi, tên là gì nhỉ? Khương Thanh Nhu?”
Hạ Vĩ nói: “Vâng, Khương Thanh Nhu. Cô gái này người cũng như tên, trông vừa thanh thuần vừa dịu dàng!”
Nói xong, cậu ta thầm nghĩ, hóa ra Đoàn trưởng thích kiểu này.
Hèn chi trước đó những nữ binh cá tính mà Vệ thủ trưởng giới thiệu cho anh đều không được lòng Đoàn trưởng.
Vệ thủ trưởng chốt hạ: “Cậu đi điều tra thành phần gia đình của đồng chí Khương Thanh Nhu kia xem. Chỉ cần là con nhà trong sạch là được, những cái khác không yêu cầu.”
Chỉ cần là một cô gái đàng hoàng là đủ rồi, Vệ thủ trưởng đâu còn dám đưa ra yêu cầu gì khác nữa?
Có thể khiến Sầm Thời nhìn thêm một cái đã là yêu cầu cao nhất rồi...
Hạ Vĩ tặc lưỡi: “Thủ... thủ trưởng, ngài không suy nghĩ thêm sao?”
Dù sao đây cũng là chuyện đại sự cả đời, sao thủ trưởng cứ như thể Đoàn trưởng nhìn trúng bó rau cải bên đường là ngài ấy cũng sẽ lập tức mua về, rửa sạch, nấu nướng, bưng lên bàn cho Đoàn trưởng thế nhỉ?
Vệ thủ trưởng kiên quyết nói: “Chuyện này không thể do dự, do dự sẽ hỏng việc. Tốt nhất là ngày kia cho chúng nó gặp mặt, cuối năm thì cưới!”
Cuối cùng, Hạ Vĩ mang theo tâm trạng phức tạp bước ra khỏi phòng thủ trưởng.
Lúc vào, cậu ta chỉ nghĩ đến việc hoàn thành nhiệm vụ.
Lúc ra, thủ trưởng lại bảo Đoàn trưởng Sầm cuối năm cưới.
Lòng Hạ Vĩ lạnh toát, bởi sự đáng sợ của Sầm Thời còn lớn hơn Vệ thủ trưởng nhiều.
Nhưng mệnh lệnh đã ban xuống rồi, cậu ta còn dám từ chối sao?
Nghĩ đến đây, cảm giác cấp bách trong lòng Hạ Vĩ dâng lên. Thủ trưởng yêu cầu ngày kia phải để Đoàn trưởng và cô gái đó gặp mặt.
Haizz, đúng là cái nợ, bản thân cậu ta còn chưa có vợ đây này...
Vừa bước ra khỏi nhà hát biểu diễn, Khương Thanh Nhu đã thấy anh hai Khương Thanh Nhượng đạp xe đạp đợi ở đó. Cô nở nụ cười, chạy tới ngọt ngào gọi: “Anh hai! Sao anh đến sớm thế?”
Cô vừa biết kết quả là liền ra ngay. Theo lý thì chưa đến giờ kết thúc, nhưng Khương Thanh Nhu lười dây dưa với đám con gái đó nữa.
Cô muốn về nhà.
Khó khăn lắm mới có một mái nhà, Khương Thanh Nhu hận không thể lúc nào cũng được ở nhà.
Đắm mình trong tình yêu thương của người thân.
Khương Thanh Nhượng thấy em gái nhảy nhót như con thỏ nhỏ liền lo lắng: “Em đi chậm thôi, hôm nay có tuyết rơi đấy!”
Khương Thanh Nhu đi tới, thuận tay phủi lớp tuyết mỏng đọng trên người anh hai: “Biết tuyết rơi mà còn đến sớm thế, anh hai ngốc.”
Khương Thanh Nhượng sờ mũi, anh cảm thấy hình như đã lâu lắm rồi mình không được em gái quan tâm.
Nhưng cảm giác này thật tuyệt.
Anh toét miệng cười, tháo khăn quàng cổ của mình quàng cho Khương Thanh Nhu, rồi nói: “Có gì đâu, em gái anh biểu diễn bên trong, anh đợi cả ngày cũng vui!”
Khương Thanh Nhu nhìn gương mặt cười vô tư lự của anh hai, trong lòng ấm áp, nhưng ngay sau đó lại thấy phức tạp.
Anh hai ấm áp thế này lại có kết cục như vậy.
Trong sách, anh ấy chỉ là một nhân vật giấy, thậm chí vì quá nuông chiều em gái, bênh người thân mà không bênh lý lẽ, còn có người cho rằng anh ấy có kết cục đó là đáng đời.
Nhưng bây giờ, trước mặt Khương Thanh Nhu là một con người sống sờ sờ, anh ấy có máu có thịt, có tình cảm, biết nói biết cười, biết móc gan móc ruột đối tốt với cô.
Khương Thanh Nhượng thấy dáng vẻ thất vọng này của Khương Thanh Nhu, trong lòng liền đoán được phần nào về cuộc thi tuyển chọn lần này.
Đôi mắt Khương Thanh Nhu chớp chớp, gương mặt vốn vô lo vô nghĩ giờ lại đầy vẻ u sầu. Khương Thanh Nhượng nhìn mà đau lòng muốn chết.
Anh xoa đầu Khương Thanh Nhu, cố tình dùng giọng điệu vui vẻ nói: “Mau lên xe! Mẹ hầm gà cho em đấy! Hầm từ chiều rồi, chỉ đợi em về uống thôi, thời tiết này là hợp nhất!”