152. Chương 152: Khương Thanh Nhu Dần Tỏa Sáng

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đúng vậy, trước đây toàn tại Khương Phi nói linh tinh, hại tớ với Khương Thanh Nhu xích mích.”
“Cậu xem lớp trang điểm của Bạch Trân Châu đẹp chưa kìa! Giá mà Khương Thanh Nhu cũng trang điểm cho tớ thì tốt biết mấy.”
“Đẹp thật, hơn nữa tớ nghe nói mỹ phẩm của Khương Thanh Nhu đều là hàng nhập khẩu, dùng không sợ bị nổi mụn đâu.”
Triệu Tiểu Chi đứng bên cạnh nhìn, trong lòng cũng không khỏi ghen tị. Khương Thanh Nhu tuy chỉ dùng được một tay nhưng tay cô rất khéo léo. Bạch Trân Châu bình thường cùng lắm chỉ là một cô gái thanh tú, nhưng được Khương Thanh Nhu trang điểm thế này, cô ấy lại toát lên vẻ của một đại mỹ nhân rồi.
Bạch Trân Châu nhìn mình trong gương cũng rất ngạc nhiên, cô ấy sờ lên mặt mình, cảm thán: “Đây vẫn là tớ sao?”
Mắt to lên ít nhất gấp đôi, mũi cũng trông cao hơn, trán và gò má đều đầy đặn hơn, môi trông cũng dày hơn trước một chút nhưng rất đẹp.
Khương Thanh Nhu cười nói: “Không phải cậu thì là tớ à?”
Cô thầm nghĩ, trong ba đại tà thuật châu Á, thuật trang điểm của cô phải nói là bậc thầy. Hồi đó không có tiền thuê thợ trang điểm, cô đều tự mình làm, lâu dần thành thạo.
Bạch Trân Châu soi gương mãi, chỉ ước mình cứ mãi được xinh đẹp như trong gương.
Khương Thanh Nhu hài lòng đứng dậy, vừa quay đầu lại thì thấy phía sau có một hàng cô gái đang đứng, các cô gái đều nhìn cô với ánh mắt đầy mong đợi.
Lúc cô Phùng quay lại còn tưởng mình đi nhầm chỗ, nhìn thấy Khương Thanh Nhu mặt mộc ngồi giữa, cô ấy mới ngơ ngác đi tới, xác nhận lại lần nữa, cô ấy mới há hốc mồm: “Mẹ ơi, các cô đây là lột xác hết rồi à!”
Lời cô Phùng vừa dứt, mọi người đều cười ồ lên, vây quanh Khương Thanh Nhu, khen ngợi hết lời.
“Đều là nhờ đồng chí Khương Thanh Nhu lợi hại, tính tình cũng tốt, chúng em nhờ cô ấy trang điểm là cô ấy giúp ngay!”
“Đúng vậy, đúng vậy! Đồng chí Khương Thanh Nhu là tốt nhất!”
Cô Phùng cũng rất thích Khương Thanh Nhu, đi tới trước mặt cô ân cần hỏi: “Em không mệt chứ?”
Khương Thanh Nhu lắc đầu, cười nói: “Chỉ là động tay một chút thôi, vừa hay lần này em có thời gian ạ.”
Triệu Tiểu Chi ở bên cạnh chen vào một câu: “Mọi người trân trọng nhé, chỉ có một lần này thôi!”
Cô ta không trang điểm vì ngại nhờ Khương Thanh Nhu, không ngờ vì cô ta không nhờ thì Khương Thanh Nhu cũng coi cô ta như không khí.
Trong cả đội múa, lớp trang điểm của cô ta lại là xấu nhất. Vốn dĩ nhan sắc Triệu Tiểu Chi cũng không nổi bật, bây giờ lại càng trở thành người xấu nhất.
Cô ta sao có thể không tức giận?
Không cần Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu lên tiếng, đã có người khác bênh vực:
“Thế còn hơn là không có lần nào! Tôi thích!”
“Đúng vậy, đây cũng không phải nghĩa vụ của đồng chí Khương Thanh Nhu, cô ấy bỏ mỹ phẩm của mình ra làm việc không thuộc phận sự của mình, chúng tôi cảm ơn còn không hết ấy chứ!”
“Tối nay tôi không muốn rửa mặt nữa...”
Mọi người người này một câu, người kia một câu khiến khuôn mặt vốn đã trắng bệch như thoa vôi của Triệu Tiểu Chi càng trắng hơn, cô ta hậm hực ngậm miệng.
Khương Thanh Nhu liếc nhìn Triệu Tiểu Chi một cái rồi nhanh chóng rời mắt đi.
Trước đây khi Triệu Tiểu Chi ở cùng Khương Phi, cô ta chịu thiệt thì có Khương Phi bênh vực. Hơn nữa phải nói Khương Phi thông minh hơn Triệu Tiểu Chi rất nhiều, ít nhất sẽ không để mình chịu thiệt về lời nói.
Giúp mọi người trang điểm cũng chỉ là tiện tay, cô coi như luyện tập cũng không tiếc mỹ phẩm. Mỹ phẩm thứ này, dùng mãi cũng không hết, căn bản là không thể dùng hết.
Nhân tiện thuận nước đẩy thuyền cũng không tệ, có danh tiếng tốt sau này muốn làm việc khác cũng thuận tiện hơn nhiều.
Nhưng Khương Thanh Nhu có chút ý riêng, cô trang điểm cho Bạch Trân Châu là đẹp nhất và đặc biệt nhất.
Bạch Trân Châu cũng cảm nhận được, cô ấy âm thầm giúp đỡ bên cạnh, trong lòng vui sướng vô cùng.
Cô Phùng cũng mắng Triệu Tiểu Chi: “Người ta làm việc tốt, em đừng có mà nói mỉa mai.”
Sau đó cô ấy cười nháy mắt với Khương Thanh Nhu: “Trưởng ban Lưu nói ý tưởng này của em rất thông minh, tiết mục cho tiệc tối mùa xuân lần tới ông ấy muốn tìm em để bàn bạc, em thấy sao?”
Khương Thanh Nhu hào hứng đứng dậy: “Đó là điều em mong muốn nhất ạ! Cảm ơn cô Phùng!”
Đoàn văn công cũng có thể xét duyệt chức danh, cũng có thể từng bước thăng tiến, Khương Thanh Nhu vẫn rất vui mừng với điều này.
Các cô gái nghe xong ai nấy đều há hốc miệng, vừa định hỏi đã bị cô Phùng dẫn đi: “Đi! Tập lại lần cuối nào!”
Khương Thanh Nhu nhìn bóng lưng mọi người rời đi, mím môi cười, đứng dậy đi ra ngoài. Cô nhìn đồng hồ còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ bắt đầu, nghĩ đến việc tối nay cùng nhau đón năm mới, Khương Thanh Nhu định về thay quần áo, ăn chút gì đó.
Lúc trở lại lần nữa, Khương Thanh Nhu nghĩ ngợi, lấy thỏi son Sầm Thời tặng ra, chấm nhẹ lên môi, còn tỉ mỉ kẻ lông mày.
Hài lòng mỉm cười với gương, Khương Thanh Nhu chào dì Hoàng rồi quay người đi.
Lúc cô vào lại bên trong, nơi đó đã chật kín người, ồn ào náo nhiệt. Mọi người đều đang đợi mở màn, Khương Thanh Nhu đi thẳng vào bên trong.
Chỗ ngồi của lãnh đạo đều ở những hàng đầu tiên, chắc chắn Sầm Thời cũng ở đó nhưng chưa chắc có chỗ cho cô. Không có cũng không sao, cô có thể ra hậu trường.
Dư Mai Mai ngồi ở vị trí mình đã chọn kỹ lưỡng một lúc, bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Cô ta lập tức mở to mắt, thầm nghĩ: Đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi gặp được chẳng tốn công.
Cô ta đã muốn dò hỏi từ lâu nhưng Sầm Thời đã cảnh cáo cô ta nên cô ta không dám. Bây giờ tìm thấy người phụ nữ này rồi, cô ta hận không thể trả lại nỗi nhục nhã hôm đó ngay lập tức.
Nhưng Dư Mai Mai cũng không ngốc, cô ta biết người phụ nữ này miệng lưỡi lanh lợi, trong đầu không khỏi nhớ lại bí kíp cãi nhau mẹ truyền cho.
Cãi không lại thì hét, hét không lại thì gào, gào không lại thì bắt đầu ăn vạ.
Dư Mai Mai lập tức trở nên tự tin hơn hẳn nhưng cô ta biết, muốn cãi nhau cũng không thể cãi nhau ở đây, kẻo lát nữa anh họ lại đuổi cô ta ra ngoài mất.
Có ý tưởng rồi cô ta liền đi ra lối bên cạnh nhưng người phụ nữ kia hình như nhìn thấy gì đó, đi về phía cửa.
Dư Mai Mai thầm nghĩ đúng lúc thật, cô ta cũng rón rén đi theo ra ngoài, chỉ là người đông quá, cô ta đi một lúc lâu mới ra được đến cửa.
Nhưng mà, người đâu rồi?
Khương Thanh Nhu đi một vòng từ phía sau, thấy không còn chỗ nên mới lên phía trước. Cô vừa đến đã có mấy người chào hỏi, Khương Thanh Nhu hơi ngơ ngác, mình nổi tiếng từ khi nào thế?
Nhưng cô không quá để ý, lịch sự đáp lại rồi ngó nghiêng như đang tìm chỗ ngồi.
Hạ Diễn là người đầu tiên phát hiện: “Đồng chí Khương Thanh Nhu, cô ngồi đâu thế?”
Hạ Vĩ cũng hỏi: “Đội múa các cô không được sắp xếp chỗ ngồi à, thế chẳng phải cô chỉ có thể đứng xem thôi sao?”
Khương Thanh Nhu ngại ngùng gật đầu: “Vốn định tìm ở phía sau nhưng không thấy chỗ trống nào cả.”