Chương 41: Búp Bê Tây

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặc dù anh có chứng sạch sẽ, nhưng yêu cầu về môi trường sống lại không hề cao. Trước đây, anh từng làm nhiệm vụ ở đủ mọi nơi, từ rừng thiêng nước độc cho đến hang cùng ngõ hẻm, tất cả đều không thành vấn đề.
“Thôi được rồi, được rồi! Bác chịu thua cháu đấy! Bác đi ngay đây!” Vệ thủ trưởng vừa thấy phiền phức, vừa tiếc nuối khi biết hộp cơm trông đầy đủ sắc, hương, vị này lại là từ chỗ Sầm Thời mà ra.
Lúc đi ra, ông còn lẩm bẩm: “Ai mà chẳng biết cháu, không ăn chung, không tiếp xúc tay chân với người khác. Sau này cháu lấy vợ rồi chẳng lẽ vẫn không chạm vào? Bác không tin đâu...”
Giọng ông tuy nhỏ, nhưng Sầm Thời nghe rất rõ. Càng nghe, anh càng cảm thấy chột dạ, trong lòng càng thêm phức tạp. Anh cúi đầu xuống, xác nhận Khương Thanh Nhu vẫn chưa tỉnh giấc.
Tay anh vẫn nắm lấy tay cô, nhưng dường như, không hề có cảm giác bài xích nào.
Nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, Sầm Thời theo bản năng buông ra. Nhưng cánh tay cô lại như dây leo, Sầm Thời không buông thì thôi, vừa buông là cả người cô liền nhào tới, nửa cánh tay anh cũng bị ôm vào lòng, cái đầu nhỏ từ chỗ dựa vào chân anh chuyển sang gối lên đùi anh.
Trong văn phòng anh ấm áp, Khương Thanh Nhu lại mặc khá nhiều. Khuôn mặt trắng sứ kiều diễm của cô ửng hồng, hàng mi dài cong vút như được dán keo, ngủ say sưa, không hề nhúc nhích.
Sầm Thời bỗng dưng nhớ đến con búp bê Tây mà cô con gái út của Vệ thủ trưởng đã nằng nặc đòi anh mua lần trước.
“Đến rồi, đến rồi!”
Tiếng động ngoài cửa cắt đứt dòng suy nghĩ của Sầm Thời, cũng khiến đôi mắt Khương Thanh Nhu khẽ rung lên, làm cả trái tim Sầm Thời treo lơ lửng.
Nhưng may thay, dường như cô quá buồn ngủ nên lại tiếp tục ngủ vùi.
Nhanh chóng chia cơm, Sầm Thời khéo léo đuổi Vệ thủ trưởng đi. Để ông đi nhanh hơn, Sầm Thời còn cố ý “lỡ tay” cho thêm một chút.
Vệ thủ trưởng thấy mình chiếm được hời, vội vàng chuồn lẹ.
Văn phòng lại trở nên yên tĩnh.
Sầm Thời thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời, tim anh lại một lần nữa treo lơ lửng.
Được rồi, tiễn một người đi thì vẫn còn một người nữa. Thế này, làm sao đánh thức cô dậy cũng là cả một vấn đề nan giải.
Lúc Vệ thủ trưởng vui vẻ bê bát cơm về văn phòng, ông gặp ngay Hạ Vĩ cũng đang hớn hở đến báo tin vui.
Thấy Hạ Vĩ bước vào, ông còn che bát cơm lại, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Cậu đến làm gì?”
Hạ Vĩ vừa được ăn cơm Khương Thanh Nhu nấu, trong lòng đang phơi phới, nói năng cũng dễ nghe cực kỳ.
Cậu ta kể lại chuyện phát hiện Khương Thanh Nhu cũng có ý với Sầm Thời cho Vệ thủ trưởng nghe, sau đó bắt đầu ca ngợi tay nghề của Khương Thanh Nhu. Món ăn này không cần thêm mắm dặm muối, quả thật rất ngon.
Đến mức cậu ta nói một hồi mà quên cả chủ đề chính:
“Thủ trưởng ngài không biết đâu, tay nghề của đồng chí Khương cứ như đầu bếp tiệm cơm quốc doanh ấy, không, không không, đầu bếp còn không bằng cô ấy! Cơm thố cô ấy làm ấy à, thơm nức mũi! Tôi không biết ăn nói nhưng mà thơm thật! Vừa nãy tôi ăn cơm trong doanh trại, mọi người đều vây quanh tôi đấy! Tôi một hạt cũng không muốn chia cho ai!”
Rồi còn đắc ý nói: “Tôi còn chỉ văn phòng Sầm Đoàn trưởng cho cô ấy rồi, vừa nãy thấy đèn văn phòng Sầm Đoàn trưởng sáng, chắc là cô ấy đã đưa cơm vào rồi đấy, thủ trưởng, lần này tôi làm tốt chứ?!”
Hạ Vĩ nói năng tay chân múa may quay cuồng.
Không trách cậu ta được, cơm thố ngon quá mà, ngon đến mức cậu ta bất kể có phải nhiệm vụ hay không cũng muốn tác hợp cho hai người họ.
Như vậy, cậu ta nhận cái danh ông mai mối sau này chẳng phải sẽ được ăn ké nhiều hơn sao?
Vệ thủ trưởng càng nghe, lông mày càng nhíu chặt. Cuối cùng, ông từ từ bỏ tay che bát cơm ra, dò hỏi: “Cái cậu nói, không phải là cái này chứ?”
Mắt Hạ Vĩ sáng lên, phấn khích vỗ tay: “Đúng là cái này, chính là cái này rồi!”
Sau đó lại nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ đưa nhầm? Đưa đến chỗ ngài à?”
Vệ thủ trưởng cười toe toét: “Chuyện như thế này sao cậu không nói sớm với tôi?”
Hạ Vĩ gãi đầu: “Thì tôi cũng phải ăn xong rồi mới đến chứ, cơm thố này phải ăn nóng mà...”
Nói rồi, mắt cậu ta lại nhìn chằm chằm vào phần cơm nhỏ trong tay Vệ thủ trưởng.
“Làm gì?” Vệ thủ trưởng vội vàng che bát cơm lại, ngửi mùi thơm, không kìm được mà ăn ngấu nghiến.
Tuy hơi nguội một chút, nhưng mùi vị vẫn cực ngon. Ông ăn nhoáng cái đã hết sạch cơm, sau đó vẻ mặt đầy dư vị.
Hạ Vĩ cười hì hì hỏi: “Ngon không thủ trưởng? Lần đầu tiên tôi được ăn cơm thố ngon thế này đấy! Sầm Đoàn trưởng sau này có phúc rồi!”
Vệ thủ trưởng tán đồng: “Không ngờ nữ đồng chí kia lại có tay nghề thế này. Xem ra Sầm Thời sau này có lộc ăn rồi. Thế này đi, sau này đồng chí Khương tìm cậu có việc gì mà cậu không giải quyết được thì cứ đến tìm tôi, tôi duyệt cho!”
Hạ Vĩ nói: “Thế thì tốt quá!”
Hạ Vĩ đi rồi, Vệ thủ trưởng cũng rời khỏi tòa nhà văn phòng. Nhưng đi được một đoạn, ông lại thấy lạ.
Không đúng, đồng chí Khương kia rốt cuộc đã đưa cơm vào lúc nào nhỉ?
Lúc Khương Thanh Nhu tỉnh lại, cô đang nằm trên ghế dài trong văn phòng Sầm Thời, trên người còn đắp chăn ấm.
Nhưng lúc đầu, cô hoàn toàn chưa nhận ra mình đang ở văn phòng Sầm Thời. Cô thản nhiên dụi đôi mắt ngái ngủ, ngáp một cái yêu kiều, trở mình, định ngủ thêm chút nữa.
“Đồng chí Khương.”
Giọng nam trầm thấp khiến Khương Thanh Nhu giật mình, cô gần như bật dậy khỏi ghế dài.
Nhìn thấy người đang ngồi bên bàn làm việc, cô ngẩn ra một lúc, sau đó ngơ ngác gọi: “Sầm Thời...”
Cô gái nhỏ mới ngủ dậy, tóc tai rối bời, đôi mắt mơ màng như phủ sương, đôi môi đỏ mọng hơi chu ra như thể vừa làm sai chuyện gì, giọng nói lại có chút tủi thân.
Sầm Thời vốn đã quyết tâm đuổi người đi, nhưng lại thấy hơi khó mở miệng.
Nhưng cũng không thể để cô ngủ tiếp được, đúng không?
Sầm Thời đau đầu. Nếu là mấy gã đàn ông thô lỗ kia, anh chắc chắn không nói hai lời mà đá văng ra ngoài rồi.
Cho dù là mấy cô gái xem mắt trước đây, anh cũng có thể lịch sự mời người ta đi.
Dù sao nam nữ ở chung một phòng, nói ra thế nào cũng không hay.
Nhưng đến lượt Khương Thanh Nhu, anh luôn cảm thấy có chút luống cuống.
Khương Thanh Nhu cũng không phải không hiểu Sầm Thời đang nghĩ gì. Cô tự mình leo xuống khỏi ghế, hiểu chuyện cười cười: “Làm phiền anh rồi. Tôi, tôi có nặng lắm không?”
Còn mang theo chút mong đợi dè dặt.
Cô xuất hiện trên ghế, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Sầm Thời đã bế cô lên.
Mặc dù chuyện ngủ quên không phải cô cố ý, nhưng kết quả thì... cũng không tệ.
Chỉ tiếc là cô ngủ thật, lại còn ngủ say như chết nữa chứ.
Đây chính là một trong những bản lĩnh của Khương Thanh Nhu. Kiếp trước công việc bận rộn, cô đã sớm rèn được thói quen đặt lưng là ngủ ngay lập tức.
Sầm Thời sững sờ, sau đó vành tai anh đỏ lên trông thấy.
Cuối cùng, anh lạnh lùng nói: “Đừng hỏi linh tinh, đi đi.”
Bảo anh trả lời thế nào đây?
Khương Thanh Nhu bĩu môi “ồ” một tiếng, vốn định đi rồi. Nhưng nhìn thấy hộp cơm trên bàn vẫn chưa được ăn, cô cười híp mắt đi vòng qua đối diện Sầm Thời: “Đợi anh ăn xong tôi mới đi, còn phải trả hộp cơm nữa mà!”