Chương 6: Cái Bẫy Đã Giăng, Buộc Phải Sa

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chị đối xử với em thế nào cũng được, nhưng chị làm vậy với một quân nhân thì không được. Không chỉ vì anh ấy là anh cả em, mà còn vì chúng ta phải tôn trọng mỗi người lính đang bảo vệ Tổ quốc! Không có họ thì không có cuộc sống hòa bình của chúng ta hôm nay!”
Nói xong, cô ôm ngực, vẻ mặt đau xót tột cùng, như thể cô đang chịu đựng nỗi đau của Khương Phi.
Đất nước mới được giải phóng chẳng bao lâu, địa vị của Quân Giải phóng Nhân dân vô cùng cao quý. Kẻ nào dám bôi nhọ quân nhân đều sẽ bị người đời khinh bỉ, phỉ nhổ.
Đây là món quà nhỏ đầu tiên Khương Thanh Nhu tặng cho Khương Phi.
So với việc sau này Khương Phi dùng “mưu mẹo” của mình để “hãm hại” cả nhà Khương Thanh Nhu, thì màn kịch này vẫn còn nhẹ nhàng chán.
Khương Phi nhất thời cứng họng không nói nên lời. Sau đó cô ta định biện minh thì bị Triệu Tiểu Chi kéo đi. Người bạn thân thiết ngày nào cũng nhìn cô ta với ánh mắt đầy trách cứ:
“Tiểu Phi, chuyện này thật sự là như vậy sao?”
Những cô gái khác đều bu lại an ủi Khương Thanh Nhu, ngay cả Bạch Trân Châu cũng mang hộp bánh đậu xanh của mình đến, như muốn tiếp thêm năng lượng cho cô.
Khương Thanh Nhu không chút khách sáo nhận lấy hộp bánh nhỏ, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn lớp trưởng, cậu thật tốt bụng.”
Vì vừa diễn xong một màn kịch lớn, cô cũng thấy hơi đói thật.
Tần Lộ Lộ cũng nhìn Khương Thanh Nhu đầy cảm kích:
“Thanh Nhu, hóa ra cậu lại là người hiểu chuyện, thấu tình đạt lý như vậy. Nếu không có cậu, hôm nay tớ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được tội lỗi này. Sau này tớ dù có làm trâu làm ngựa cũng nguyện báo đáp ơn cậu!”
Khương Thanh Nhu xua tay, cười nhẹ: “Cậu nói ngốc nghếch gì thế? Tớ kết bạn là dùng chân tình đối đãi chân tình, sao có thể để cậu làm trâu làm ngựa cho tớ được?”
Bên trong náo nhiệt như vậy, bên ngoài cũng có mấy người đứng lặng lẽ.
Một người trong số đó thì thầm với bóng lưng cao lớn tuấn tú đứng đầu:
“Đoàn trưởng, những lời cô gái vừa nói chúng ta có cần đi điều tra không? Nhỡ đâu có người thực sự bôi nhọ người lính đã xuất ngũ thì sao?”
Người được gọi là Đoàn trưởng chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp pha chút lười biếng: “Không cần.”
Mấy trò vặt vãnh của đám con gái nhỏ, chẳng cần phải làm lớn chuyện.
Sau đó anh sải bước dài rời đi.
Mấy người phía sau vội vàng đuổi theo.
Người đi cuối cùng nhớ lại lời cô gái xinh đẹp vừa rồi, thầm giơ ngón tay cái tán thưởng trong lòng.
Thời bình mà có người trẻ tuổi có tư tưởng sâu sắc như vậy, thực sự hiếm có.
Tuy nhiên nhìn bóng lưng uy nghiêm, trầm tĩnh phía trước, trong lòng anh ta lại thấy hơi hoảng.
Rốt cuộc là ai ép Đoàn trưởng Sầm đến làm giám khảo cho cuộc thi tuyển này vậy? Đường đường là một Đoàn trưởng như vậy sao có thể đến tham gia chuyện nhỏ nhặt này chứ?
Thật là khổ cho cấp dưới bọn họ!
Gần như ngay sau khi Khương Thanh Nhu vừa dứt lời, tiếng loa vang lên:
“Cuộc thi múa chính thức bắt đầu, mời mọi người chuẩn bị, lên sân khấu theo thứ tự bốc thăm!”
Câu nói này vừa dứt, phòng trang điểm lập tức im phăng phắc.
Ai nấy đều lo lắng, bất an, vô cùng căng thẳng. Màn kịch nhỏ vừa rồi sao có thể quan trọng bằng tiền đồ của bản thân được.
Khương Thanh Nhu cũng rất thấp thỏm.
Cô thấp thỏm là vì không biết nên nhảy múa Thái hay street dance...
Cuối cùng, cô quyết định thôi thì cứ múa Thái đi. Mặc dù cô học phiên bản vui nhộn, nhưng nếu nhảy nghiêm túc chắc là... có lẽ... cũng ổn thôi nhỉ?
Street dance ở thời đại này trông hơi kỳ cục, hơn nữa cũng không hề phù hợp với yêu cầu của cuộc thi tuyển.
Khương Phi nhìn mặt mộc của mình trong gương mà lo sốt vó. Cô ta hối hận vừa nãy không nên cãi nhau với Khương Thanh Nhu như thế, vừa chịu thiệt thòi, lại còn chẳng dùng được chút đồ trang điểm nào.
Ban đầu cô ta định dùng chung đồ của Khương Thanh Nhu, đồ trong phòng trang điểm làm sao sánh được với đồ của Khương Thanh Nhu?
Cô ta bất giác nhìn sang Khương Thanh Nhu, ánh mắt cầu xin.
Khương Thanh Nhu đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng. Khi cô cười, đôi mắt hoa đào cong cong, bọng mắt dưới mi nhìn vô cùng ngoan ngoãn và quyến rũ.
Sắc mặt Khương Phi lập tức lạnh tanh. Người khác không hiểu nhưng cô ta biết Khương Thanh Nhu đang giả vờ ngây thơ.
Sự giao tiếp bằng mắt của hai người không thoát khỏi ánh mắt Bạch Trân Châu, khiến cô ấy không khỏi nhìn Khương Phi, trong lòng dấy lên nghi ngờ.
Chẳng lẽ Khương Phi thực sự như Khương Thanh Nhu nói? Bề ngoài một kiểu, sau lưng lại một kiểu?
Khương Thanh Nhu liếc thấy vẻ mặt khó hiểu xen lẫn chút ghét bỏ trên mặt Bạch Trân Châu liền hài lòng dời ánh mắt đi.
Khương Phi giỏi giả bộ ngoan hiền nhất, cô đường đường là một diễn viên, lẽ nào lại thua kém cô ta sao?
Không mượn được của Khương Thanh Nhu, Khương Phi chuyển mục tiêu sang Bạch Trân Châu.
Vừa nãy chính Bạch Trân Châu nói sẽ đưa cô ta đi mượn đồ trang điểm mà.
Nhưng cô ta vừa đi tới đã bị Bạch Trân Châu khẽ hạ giọng khuyên cô ta lùi lại: “Mọi người đang nghỉ ngơi, cậu đi lại lung tung làm gì?”
Từ chối rõ ràng.
Khương Phi không cam lòng quay về chỗ ngồi, nhìn bản thân tái nhợt trong gương lại nghĩ đến gương mặt trang điểm lộng lẫy của Khương Thanh Nhu, cô ta căm hận đến mức siết chặt nắm tay.
Nhưng cô ta cũng nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại, tâm lý của cô ta luôn rất tốt.
Thi múa đâu phải thi nhan sắc, mà là thi kỹ năng cơ bản.
Khương Thanh Nhu là kẻ vô dụng đến mức nào cô ta biết rõ nhất.
Chẳng qua cũng chỉ là một trò cười đẹp đẽ mà thôi.
Việc gọi số thứ tự nhanh chóng bắt đầu. Mỗi người chỉ có ba phút biểu diễn. Khác với những lần trước, cuộc thi lần này để đảm bảo công bằng nên chấm điểm trực tiếp tại chỗ, khiến mọi người càng thêm căng thẳng.
“Sao Đoàn trưởng Sầm cứ ngồi tít phía sau thế? Anh ấy không tham gia chấm điểm à?”
Giờ giải lao, Vũ Tư Minh ngồi ở ghế giám khảo thì thầm hỏi người phía sau.
Rồi liếc nhanh về hàng ghế cuối cùng của khán đài.
Người quân nhân phía sau khó xử đáp: “Cậu cũng biết Đoàn trưởng Sầm vốn không hứng thú với mấy chuyện này, nếu không phải Thủ trưởng gây áp lực, anh ấy đã chẳng đến.”
“Thủ trưởng?” Vũ Tư Minh thắc mắc.
Sao chuyện này lại dính dáng đến cả Thủ trưởng đại nhân vậy chứ?
Người phía sau định nói nhưng bị tiếng ho khan bất ngờ từ hàng ghế cuối cùng khiến anh ta im bặt. Bất an quay đầu nhìn lại, Sầm Thời – nhân vật trung tâm trong câu chuyện của họ – không biết đã mở mắt tự lúc nào.
Anh mím môi mỏng, ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ cảnh cáo.
Người quân nhân đành nuốt câu “Thủ trưởng lo lắng chuyện hôn nhân của Đoàn trưởng Sầm” vào trong bụng.
Vũ Tư Minh quay lại định hỏi tiếp nhưng khi vô tình chạm mắt với người kia liền vội vàng quay mặt đi.
Đó chính là Đoàn trưởng Sầm trong truyền thuyết sao?
Anh mặc bộ quân phục chỉnh tề, mày kiếm, mắt sâu, sống mũi cao, môi mỏng, đường quai hàm sắc sảo.
Ngay cả đàn ông như anh ta cũng thấy người này đẹp trai không ai sánh bằng.
Đẹp trai là một chuyện, quan trọng là khí chất vững chãi như bức tường thành kiên cố. Dù anh chẳng nói câu nào, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến người ta phải dè chừng, như thể viết rõ hai chữ “chớ gần”.
Nhưng lại đầy sức hút.