72. Chương 72: Người có thể cùng chung chăn gối

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thực ra, từ khi Khương Thanh Nhu gia nhập quân đội, cả gia đình đều chưa quen với chuyện này. Không chỉ bố mẹ, mà Khương Thanh Chỉ và Khương Thanh Nhượng cũng đều cảm thấy không yên lòng.
Một cô em gái được cưng chiều từ bé, lại bất ngờ vào quân đội chịu khổ, còn bị thương nữa, ai mà chẳng có chút trách cứ trong lòng.
Trong lòng Khương Thanh Nhu thật sự cạn lời, cô thầm nghĩ, anh ơi, anh có biết mình đang nói gì không?
Chính anh chẳng phải cũng xuất thân từ quân đội sao, hơn nữa đằng sau còn có Sầm Thời...
Nhưng được mọi người yêu thương thật lòng, Khương Thanh Nhu vô cùng xúc động, cô nhỏ giọng thân thiết nói:
“Anh, em cũng phải ra ngoài chứ, không thể ru rú ở nhà cả đời được, hơn nữa thế giới bên ngoài rộng lớn lắm, em không sợ khổ.”
Không chỉ Khương Thanh Chỉ, ngay cả Sầm Thời đang đứng phía sau tấm rèm cũng sững sờ.
Anh cứ ngỡ cô nói không sợ đến biên cương chỉ là lời nói lúc hứng chí.
Đôi mắt đen láy của Khương Thanh Chỉ nhìn Khương Thanh Nhu, một lúc lâu sau mới nói: “Nhu Nhu của chúng ta lớn thật rồi.”
Hai anh em trò chuyện vui vẻ vài câu, Khương Thanh Chỉ đứng dậy: “Anh phải đi rồi, chiều còn có việc.”
Khương Thanh Nhu hỏi: “Việc gì ạ?”
Khương Thanh Chỉ xoa đầu Khương Thanh Nhu, cưng chiều nói: “Chuyện nhỏ thôi, em giữ gìn sức khỏe thật tốt nhé. Mấy hôm nữa được nghỉ rồi đúng không? Đợi em về nhà anh sẽ mua đồ ngon cho em.”
Lý Băng vẫn đang ở trại tạm giam, anh phải tự mình lấy lời khai của cô ta.
Khương Thanh Nhu ngạc nhiên nói: “Anh cả, bọn em sắp được nghỉ rồi ạ?”
Khương Thanh Chỉ nhìn vẻ ngơ ngác của Khương Thanh Nhu mà cười bất đắc dĩ, sao cái gì cũng không biết thế này?
Anh kiên nhẫn giải thích: “Mỗi tháng đều có hai ngày nghỉ, thường thì mọi người không phải người bản địa nên ngoài việc ra ngoài đi dạo cũng chẳng có việc gì khác. Kỳ nghỉ lần này là vì Tết Dương lịch nên được đẩy lên sớm...”
Nói đến đây, mắt Khương Thanh Chỉ sáng lên: “Hay là anh xin nghỉ Tết Dương lịch cho em luôn nhé? Dù sao em cũng không lên sân khấu được.”
Khương Thanh Nhu đành bó tay, nói: “Thôi anh cả, em không muốn bị đặc cách đâu, hơn nữa tiệc tối mừng năm mới chắc chắn náo nhiệt lắm!”
Sự ưu ái liên tục khiến Khương Thanh Nhu hơi choáng ngợp, cô lờ mờ hiểu tại sao nguyên chủ trước đây lại dễ bị mọi người ghét bỏ rồi.
“Đúng rồi, em có biết người tên là Hạ Diễn không?” Khương Thanh Chỉ bỗng hỏi.
Khương Thanh Nhu ngạc nhiên, gật đầu: “Biết ạ, Tiểu đoàn trưởng Hạ, có chuyện gì không anh?”
Vừa nãy anh ấy còn đến đây mà, anh đến sớm chút nữa là gặp rồi.
Khương Thanh Chỉ nói:
“Không có gì, mẹ cậu ta là bác sĩ khoa X-quang của bệnh viện. Anh không yên tâm về bệnh viện quân đội, đến lúc đó đưa em đi chụp phim mới yên tâm. Lát nữa anh sẽ chào hỏi cậu ta một tiếng, sợ em không biết cậu ta nên nói trước với em một tiếng, sau này gặp trong quân đội thì chào hỏi một câu là được.”
Khương Thanh Nhu vừa định từ chối, Khương Thanh Chỉ nghiêm giọng ngắt lời cô: “Chuyện này cho dù em từ chối anh, liệu có từ chối được Khương Thanh Nhượng không? Từ chối được bố và mẹ không?”
Khương Thanh Nhu đành yếu ớt đồng ý: “Vâng ạ.”
Tiễn anh cả đi, cửa vừa khép lại, Khương Thanh Nhu liền nhanh chóng khóa cửa.
Phòng bệnh trong quân đội không phải phòng nào điều kiện cũng tốt như thế này, cô là do Sầm Thời đưa đến nên mới được nhờ.
“Sầm Thời.” Cô cẩn thận kéo rèm cửa ra.
Nhìn thấy khuôn mặt góc cạnh rõ nét của Sầm Thời, Khương Thanh Nhu vẫn không khỏi rung động.
Sự trưởng thành của người đàn ông chỉ thể hiện ở vẻ nghiêm túc chỉn chu của anh, nhưng nhìn kỹ, vẫn có chút hơi thở của thiếu niên: yết hầu hơi nhô ra, đường xương hàm tinh tế hoàn hảo và cả cổ áo quân phục được cài đến cúc trên cùng kia nữa.
Vẻ cấm dục này không hề tầm thường chút nào, Khương Thanh Nhu muốn tự tay cởi cúc áo anh ra, nhưng càng muốn chính anh tự tay cởi từng cúc áo của mình hơn.
Giống như xé toạc lớp mặt nạ lạnh lùng của anh, Khương Thanh Nhu nóng lòng muốn xem anh dưới lớp mặt nạ đó cuồng nhiệt đến nhường nào.
Hoặc là cảm giác tương phản khi cố tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng đã nổi sóng.
Khương Thanh Nhu bỗng cảm thấy mình hơi có sở thích quái đản, thấy anh không trả lời, cô lại gọi: “Sao thế... Sầm Thời?”
Sầm Thời cúi đầu nhìn cô, so với con gái, Khương Thanh Nhu không hẳn là thấp nhưng vẫn thấp hơn anh hơn một cái đầu. Nhìn cô từ trên cao xuống, Sầm Thời cảm thấy mình đang nhìn một cô bé con.
Cô thuần khiết vô cùng, đôi mắt trong veo như tờ giấy trắng.
Suy nghĩ điên cuồng vừa nãy trong đầu bỗng bị Sầm Thời cứng rắn gạt bỏ. Vừa nãy, hình như anh đã thực sự tưởng tượng cô là người phụ nữ của mình.
Kiểu người có thể chung chăn gối.
Sau khi tỉnh táo lại, giọng anh trầm khàn đi một chút: “Em muốn nghỉ ngơi thêm mấy ngày thì cứ nghỉ ngơi, bên Trưởng ban Lưu tôi sẽ nói giúp.”
Anh nghe thấy cuộc trò chuyện vừa nãy của Khương Thanh Nhu và Khương Thanh Chỉ, biết tình cảm gia đình họ rất tốt.
Tình cảm như vậy là điều anh chưa từng cảm nhận được. Mặc dù bố mẹ anh gặp nạn khi anh mười mấy tuổi, nhưng khi anh mới vài tháng tuổi, bố mẹ đã gửi anh ở nhà dì, khiến anh phải chịu đủ sự ghẻ lạnh. Ấm áp và tình cảm là những thứ xa xỉ đối với anh.
Điều đó cũng nuôi dưỡng nên sự lạnh lùng của anh.
Nhưng điều đó không ngăn cản việc anh hy vọng cô cảm nhận được sự ấm áp.
Ánh mắt Khương Thanh Nhu khựng lại, cô không ngờ Sầm Thời lại nói những lời như vậy. Cô cứ nghĩ, có thể anh vì cuộc trò chuyện của cô và anh trai mà cảm thấy cô vừa kiêu ngạo vừa không chịu được khổ.
Cô đang nghĩ cách vớt vát hình tượng của mình đây.
Cô ngạc nhiên phát hiện ra, anh cũng đang âm thầm quan tâm đến cô, ít nhất là muốn điều tốt cho cô. Sự tốt đẹp này không cần cô phải làm quá nhiều việc, không cần toan tính với anh cô cũng có thể có được.
Khương Thanh Nhu cười dịu dàng, nghiêng đầu nhìn thẳng vào Sầm Thời: “Nhưng em muốn đón năm mới cùng anh.”
Câu nói này khiến tim Sầm Thời hẫng mất một nhịp. Khúc gỗ tình cảm như anh còn chưa nhận ra ý nghĩa là gì, nghĩ đến khả năng thực hiện, cuối cùng anh lắc đầu: “E là không được, tôi không thể vắng mặt trong buổi tiệc tối.”
“Chỉ một lúc thôi!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Thanh Nhu bướng bỉnh một cách lạ thường, giọng điệu ngang ngạnh nhưng lại mang theo chút cầu xin:
“Em đọc trong sách nói, cùng người mình thích đón năm mới, cả năm sau sẽ được ở bên nhau vui vẻ. Em chỉ muốn vài phút lúc giao thừa thôi, được không? Những lúc khác em đảm bảo không đi tìm anh!”
Cô nhìn chằm chằm vào mắt Sầm Thời, sợ mình bỏ lỡ bất kỳ sự thay đổi cảm xúc nào của anh.
Khuôn mặt người này lạnh lùng, chỉ có đôi mắt thỉnh thoảng mới có chút biểu cảm khác biệt.
Nhưng đôi đồng tử sâu thẳm của người đàn ông đen như mực không thấy đáy. Ngay lập tức, Khương Thanh Nhu thấy môi mỏng của anh khẽ mở, tim cô thắt lại.