Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 106: Hơi hoảng, thế mà lại nghe lời
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, tiếng cốc cốc cốc gõ cửa vang lên khi Giang Đường và hai con đã thức giấc. Vì Phó Tư Niên vắng nhà, nhiệm vụ đánh thức các con thuộc về cô. May mắn thay, hai đứa trẻ đều rất ngoan, chỉ có Nguyệt Nguyệt hơi nướng thêm một chút, còn Triều Triều thì dậy sớm hơn cả người lớn, đầy năng lượng.
Lúc tiếng gõ cửa vang lên, hai anh em đang đánh răng rửa mặt ở ngoài sân. Nghe động, cả hai định ngẩng đầu nhìn thì bị Giang Đường ngăn lại.
“Các con cứ đánh răng đi, để mẹ ra mở cửa.”
Giang Đường cứ nghĩ là chị Đinh hàng xóm hoặc Triệu Tú Mai sang chơi, ai ngờ mở cửa ra lại không thấy ai. Cô nhìn xuống dưới và phát hiện một cậu bé... chính là Lôi Tiểu Binh. Hôm nay, cậu nhóc ăn mặc bảnh bao, quần áo phẳng phiu sạch sẽ, giày dép không dính chút bùn đất nào, hoàn toàn khác với hình ảnh nhếch nhác của ngày hôm qua.
Thấy Giang Đường, cậu bé lễ phép chào:
“Cháu chào cô Giang ạ. Hôm qua đã hẹn rồi, cháu sang đi học cùng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đây ạ.”
Giang Đường nhìn đồng hồ, còn tận một tiếng rưỡi nữa mới đến giờ học, nhưng nhìn đôi mắt sáng rực đầy mong chờ của thằng bé, cô không nỡ từ chối. Đành mời cậu bé vào nhà trước.
Cô hỏi: “Tiểu Binh, bố mẹ cháu đâu?”
Lôi Tiểu Binh bước vào sân, dáo dác nhìn quanh như người lớn, ánh mắt dừng lại ở hai bạn nhỏ đang đánh răng, rồi trả lời:
“Cô Giang ơi, bố mẹ cháu bận trăm công nghìn việc. Đêm qua có người tìm lão Lôi... à bố cháu, bố cháu đi từ đêm rồi. Mẹ cháu sáng sớm nay lại xuống thôn, chẳng ai quản cháu cả, cháu tự lo được.”
Giang Đường thầm nghĩ, đúng như dự đoán. Nếu có người lớn ở nhà, đời nào thằng bé được ra ngoài sớm thế này.
Cô không ghét đứa trẻ thông minh hiếu động này, mỉm cười hỏi: “Tiểu Binh, cháu ăn sáng chưa? Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chưa ăn đâu, ăn xong mới đi học được.”
“Cô Giang ơi, cháu ăn ké bữa sáng nhà cô được không ạ?”
Lôi Tiểu Binh mở cặp sách ra khoe:
“Cô đừng lo, cháu không ăn chùa đâu. Mẹ cháu bảo nhà ai cũng khó khăn, không được chiếm tiện nghi của người khác kẻo bị ghét. Cháu mang trứng gà với bánh bao đây này. Cô chỉ cần cho cháu mượn cái ghế ngồi ăn cùng là được ạ.”
Giang Đường suýt bật cười.
Cô xoa đầu cậu bé: “Được chứ, không những cho mượn ghế mà còn mời cháu ăn sáng luôn. Cháu bé tí tẹo ăn được bao nhiêu đâu mà sợ tốn kém. Sáng nay nhà cô ăn cháo bí đỏ, cháu có ăn không?”
“Có ạ! Cô Giang tốt bụng quá!” Lôi Tiểu Binh vừa cảm ơn vừa chạy lại khoe với Nguyệt Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt nhìn này! Tớ có trứng gà! Cô Giang mời tớ ăn cháo bí đỏ, tớ lễ... lễ... lễ thượng vãng lai, trứng của tớ cho cậu ăn đấy.”
Triều Triều nhắc: “Là lễ thượng vãng lai.”
“Đúng đúng đúng là lễ thượng vãng lai.” Lôi Tiểu Binh gật đầu lia lịa: “Trứng của tớ cho cậu.”
Nguyệt Nguyệt đáp: “Tớ có trứng rồi, ngày nào mẹ cũng cho tớ ăn trứng.”
Lôi Tiểu Binh dụ dỗ: “Cậu ăn hai quả cũng được mà, một quả của cô Giang, một quả của tớ.”
Nguyệt Nguyệt mím môi, do dự một chút rồi... gật đầu cái rụp.
Ai bảo cô bé là tâm hồn ăn uống cơ chứ.
Thế là hai đứa trẻ đều vui, Lôi Tiểu Binh vỗ vỗ vào cặp sách: “Thế chốt nhé, trứng của tớ cho cậu ăn hết.”
Hả, ý gì đây?
Nguyệt Nguyệt và Triều Triều vẫn chưa hiểu được toan tính trong đầu Lôi Tiểu Binh.
Thấy đôi bàn tay lem luốc của Lôi Tiểu Binh định bước vào nhà, Triều Triều vội kéo lại, ra dáng anh cả:
“Tiểu Binh, ăn cơm phải rửa tay.”
Nguyệt Nguyệt chỉ vào cục xà phòng: “Rửa tay, xát xà phòng, xả nước, rửa hai lần. Mẹ dạy thế đấy. Trước khi ăn phải rửa tay cho sạch sẽ, không thì đau bụng đấy.”
Lôi Tiểu Binh vốn tính xuề xòa, định bụng bảo mình toàn ăn thế có sao đâu. Nhưng nhìn vào hai đôi mắt to tròn long lanh y hệt nhau đang nhìn chằm chằm mình, kẻ chưa từng biết sợ trời sợ đất như Lôi Tiểu Binh bỗng thấy... hơi hoảng, thế mà lại ngoan ngoãn nghe lời.
Tiếng nước chảy rào rào vang lên.
Triều Triều múc nước, Lôi Tiểu Binh ngồi xổm rửa tay, Nguyệt Nguyệt đứng bên cạnh chỉ đạo: “Xát xà phòng đi... xát kỹ vào... cả kẽ ngón tay nữa... mẹ tớ bảo phải rửa cả kẽ tay... rồi mu bàn tay nữa...”
Chỉ rửa tay thôi mà Lôi Tiểu Binh mất toi năm phút, trong khi bình thường cậu chàng rửa mặt qua loa đại khái một phút là xong. Cậu nhìn đôi bàn tay sạch bong kin kít của mình, lắc đầu ngao ngán.
Đúng lúc đó, cô giám thị nhỏ Nguyệt Nguyệt ghé sát vào, hít hà tay cậu.
Cô bé phán: “Có mùi xà phòng rồi, sạch rồi đấy, đi ăn cơm thôi.”
“Hả...”
Cái miệng liến thoắng của Lôi Tiểu Binh lần đầu tiên không kịp phản ứng với tình hình, Nguyệt Nguyệt và Triều Triều đã nắm tay nhau chạy biến vào nhà.
Cậu đưa tay lên mũi ngửi thử.
Đúng là có mùi xà phòng thật, thơm phết.
Tiếng Giang Đường vọng ra: “Tiểu Binh, vào ăn cơm đi cháu.”
Sáng hôm đó, Lôi Tiểu Binh xơi liền tù tì ba bát cháo bí đỏ. Trứng gà của cậu đã cho Nguyệt Nguyệt, nhưng Giang Đường lại cho cậu một quả khác, dầm nát trộn vào cháo bí đỏ, vị bùi bùi béo ngậy ngon tuyệt.
Kỳ diệu thật!
Ăn sáng xong, Triều Triều bắt đầu bài tập thể dục buổi sáng do bố dạy, luyện chân, đi quyền.
Lôi Tiểu Binh đòi tập cùng, Giang Đường tưởng cậu bé chỉ múa may quay cuồng cho vui, ai ngờ cậu tập rất bài bản, động tác chuẩn chỉnh, thậm chí còn sửa sai cho Triều Triều.
Triều Triều không tin nổi vào mắt mình, tên nhóc lấc cấc này mà cũng biết võ á?
Giang Đường ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Binh, cháu học từ bao giờ thế? Chính ủy Lôi dạy à?”
Lôi Tiểu Binh hất cằm tự đắc: “Lão Lôi làm gì có thời gian dạy cháu, là cháu tự học đấy. Hồi bốn tuổi cháu hay trèo tường xem trộm các chú bộ đội tập luyện, xem mãi thành quen rồi học được luôn.”
Giang Đường thầm nghĩ, thằng bé này không hề đơn giản chút nào.
Triều Triều lần đầu tiên nhìn Lôi Tiểu Binh bằng ánh mắt nể phục, xem ra tên này cũng không đến nỗi vô tích sự như mình nghĩ.