110. Chương 110: Cùng nhau đánh hội đồng!

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thầy Âu Dương siết chặt chiếc chiếu, khi nghe Giang Đường nói vậy, lòng bàn tay ông đầm đìa mồ hôi.
Ông cụp mắt, gương mặt già nua hằn rõ những nếp nhăn của thời gian và sự giằng xé nội tâm.
Vốn xuất thân từ gia đình quyền quý, ông có lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh riêng. Có những chuyện vốn rất khó mở lời, nhưng đến bước đường cùng này, ông không thể không nói.
Thầy Âu Dương đẩy gọng kính đã vỡ, nghẹn ngào nói: “Vợ tôi bệnh nặng, tôi muốn đưa bà ấy lên thành phố chữa trị.”
Với những người già như họ, chữa bệnh chẳng khác nào một cái hố không đáy, bao nhiêu tiền cũng không đủ.
Nếu không phải vì vợ, ông cũng chẳng đành lòng bán đi chút gia sản cuối cùng.
Trong thời buổi này, một người đàn ông sẵn sàng bán hết tất cả vì vợ quả là hiếm có. Chỉ một câu nói thôi cũng đủ để Giang Đường cảm nhận được tình cảm sâu nặng của đôi vợ chồng hoạn nạn có nhau ấy.
Giang Đường không chút do dự: “Chiếc chiếu này tôi mua, năm trăm đồng, thầy thấy sao?”
“Năm... năm trăm?” Thầy Âu Dương ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc, sự sững sờ lấn át cả niềm vui: “Cô... cô đồng ý trả năm trăm sao?”
Ông biết rõ, chiếu ngà voi là món đồ tốt nhưng nó đã bị rách, giá trị giảm đi rất nhiều.
Hơn nữa, thứ này không thể mua bán công khai, chỉ có thể lén lút ở chợ đen. Mà một khi đã vào chợ đen, giá cả sẽ bị ép xuống thảm hại đến mức nào ông cũng có thể đoán được.
Thầy Âu Dương từng ôm báu vật này lén lút đi dò giá. Ông ra giá một trăm, nhưng người ta còn ép xuống thấp hơn nữa. Nếu không bán được, họ còn dọa báo công an tịch thu, lại còn bị phê bình kiểm điểm.
Lần đó, ông phải chật vật lắm mới thoát thân được.
Nghe người trong làng đồn đại Lâm Hướng Đông làm ăn uy tín, ông mới dám mang đến thử vận may của mình.
Không ngờ... Giang Đường lại mở miệng trả ngay năm trăm.
Ông đã gặp được quý nhân rồi!
Thầy Âu Dương xúc động, vội xua tay: “Không đáng giá đến thế đâu, cô đưa hai trăm là được rồi.”
Thấy thầy Âu Dương thật thà như vậy, Giang Đường càng tin rằng mình đã giúp đúng người.
Cô nói: “Chữa bệnh rất tốn kém, chúng ta không thể biết trước được điều gì, cứ cầm nhiều tiền một chút sẽ yên tâm hơn. Chiếc chiếu ngà voi của thầy xứng đáng với giá năm trăm đồng, thầy cứ cầm lấy đi... Hy vọng vợ thầy sớm bình phục để thầy còn tiếp tục dạy dỗ các em học sinh nên người.”
Xấp tiền năm trăm đồng được đặt ngay ngắn vào tay thầy Âu Dương.
Lâm Hướng Đông hiểu ý Giang Đường, đón lấy chiếc chiếu ngà voi.
Chiếc chiếu trên tay thầy Âu Dương không còn nữa, thay vào đó là năm trăm đồng. Tuy nhẹ hơn, nhưng sức nặng ân tình thì lớn hơn gấp bội.
Ông hiểu, năm trăm đồng này không chỉ là tiền mua chiếu mà còn là sự giúp đỡ Giang Đường dành cho mình.
“Cảm ơn cô, cảm ơn cô rất nhiều.”
“Chỉ là chuyện làm ăn thôi mà, thầy đừng khách sáo. Thầy Âu Dương, chúng tôi xin phép đi trước đây.”
Giang Đường vẫy tay chào, cùng Lâm Hướng Đông quay lại xe lừa. Chuyến đi xuống thôn lần này thu hoạch ngoài mong đợi.
Trong khi đó, tại trường học.
Diệp Vân Thư, với vai trò giáo viên âm nhạc dạy thay, nhờ ngoại hình xinh đẹp, tài đàn hát điêu luyện cùng thái độ nhiệt tình, thân thiện, cô ta nhanh chóng chiếm được cảm tình của mọi người trong trường.
Đặc biệt, khi biết cô ta là diễn viên đoàn văn công, nhiều giáo viên đã công khai bày tỏ sự ngưỡng mộ.
Các thầy giáo độc thân trong trường cũng thi nhau lấy lòng người đẹp.
Lần này, Diệp Vân Thư lại... ai đến cũng không từ chối.
Vận khí của các thầy giáo trong trường dao động từ 10% đến 30%, chỉ là những người bình thường có chút may mắn, nhưng đó lại là những người duy nhất Diệp Vân Thư có thể tiếp cận vào lúc này.
Trước đây cô ta chỉ chăm chăm hút vận khí của Lâm Tú Nhi trong đoàn văn công, nhưng lâu dần cũng cạn kiệt, chẳng kiếm chác được gì thêm nữa.
Còn đám lính tráng trong quân đội thì cứ như khúc gỗ, giữ khoảng cách nam nữ nghiêm ngặt, muốn đụng vào người họ còn khó hơn lên trời.
Diệp Vân Thư không muốn rơi vào cảnh thiếu vận khí, không thể khởi động được hệ thống Thiên Đạo nữa.
Tục ngữ có câu: “Muỗi dù nhỏ cũng là thịt.”
Thế nên Diệp Vân Thư mới phải “đói ăn quàng” như vậy.
“Cô Diệp, cô đàn hay quá, tôi có quả táo này mời cô ăn cho lại sức.”
“Cảm ơn thầy Chu.”
Diệp Vân Thư nhận lấy quả táo từ tay thầy Chu, ngón tay như vô tình chạm nhẹ vào lòng bàn tay múp míp của ông ta.
Thầy Chu đỏ mặt tía tai, đi rồi vẫn còn ngoái lại nhìn Diệp Vân Thư đắm đuối. Trong lòng ông sướng rơn, nghĩ bụng chắc cô giáo Diệp cũng có ý với mình!
Đợi thầy Chu đi khuất, vẻ mặt Diệp Vân Thư lập tức thay đổi, lộ rõ vẻ ghê tởm.
Cô ta rút khăn tay ra, lau tay lấy lau để, miệng lầm bầm chửi rủa.
“Đồ lợn béo, tay toàn dầu mỡ... nếu không phải kiếm được 5 điểm vận khí từ lão ta thì còn lâu bà mới thèm đụng vào, tởm chết đi được...”
Diệp Vân Thư đi ra góc khuất, định ném quả táo đi.
Đúng lúc đó, cô ta nhìn thấy một thằng bé béo ú đang chơi đùa cùng đám trẻ trên sân tập.
Chậc, lại một con lợn béo nữa!
Khoan đã, thằng béo này...
Ban đầu Diệp Vân Thư còn nhăn mặt chê bai, nhưng nhìn kỹ bóng lưng thằng bé, cô ta thấy quen quen, nhất thời chưa nhớ ra là ai.
Hệ thống Thiên Đạo nhắc nhở: “Vật chủ, cô có thể dùng 10 điểm vận khí để đổi lấy thông tin dữ liệu. Có muốn đổi không?”
Chạm vào tay thầy Chu béo ngậy mới được 5 điểm, dùng hệ thống một lần đã mất toi 10 điểm, bảo sao Diệp Vân Thư phải vơ vét từng tí một.
“... Đổi!”
Diệp Vân Thư cắn răng chấp nhận. Thông tin về thằng bé béo ú hiện ra trong đầu cô ta, đặc biệt là những chi tiết liên quan đến Giang Đường.
Hóa ra là nó!
Thằng bé tên là Điền Vệ Quân, tính tình lười biếng, hung hăng, thích bắt nạt người khác. Bố nó là tiểu đoàn trưởng Điền, mẹ là Chung Thúy Bình – người phụ nữ từng cãi nhau tay đôi với Giang Đường trong khu tập thể.
Điền Vệ Quân còn từng đánh nhau với con của Giang Đường.
Đánh nhau...
Kẻ thù của Giang Đường chính là bạn của cô ta.
“Điền Vệ Quân!”
Diệp Vân Thư gọi với ra sân tập, vẫy tay gọi thằng bé lại, ánh mắt đầy toan tính.
Điền Vệ Quân ngơ ngác đi tới, nhìn Diệp Vân Thư lạ lẫm vì lớp nó chưa học nhạc với cô giáo mới này.
Diệp Vân Thư nở nụ cười hiền hậu nhất có thể: “Vệ Quân, cô có quả táo này, cho em ăn nhé?”
“Táo! Em muốn ăn!”
Mắt Điền Vệ Quân dán chặt vào quả táo trên tay cô giáo.
Diệp Vân Thư hài lòng mỉm cười: “Ở đây đông bạn quá, cô không tiện chỉ cho riêng mình em ăn. Vệ Quân, đi theo cô nào.”
“Vâng ạ.” Điền Vệ Quân ngây thơ đi theo, không hề hay biết mình đã sập bẫy.
Diệp Vân Thư dẫn Điền Vệ Quân đi theo con đường nhỏ, dần rời xa sân tập chính, đến một góc khuất gần khu vực lớp mẫu giáo, từ đây có thể quan sát sân chơi của các bé mầm non.
Chính là chỗ này.
Diệp Vân Thư đưa quả táo và thêm mấy cái kẹo cho Điền Vệ Quân, dặn dò: “Vệ Quân, em ngồi đây ăn nhé, đừng đi đâu vội, ăn xong hãy về lớp.”
“Vâng!”
Trong đầu Điền Vệ Quân lúc này chỉ có táo và kẹo, nghe lời cô giáo răm rắp, cắn ngập răng vào quả táo.