Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoài trời, tiếng người xôn xao không ngớt, cứ như có chuyện gì đó trọng đại vừa xảy ra. Dù mưa to gió lớn, không khí vẫn ồn ào náo nhiệt.
Ba mẹ con đang ngồi hóng mát liền đồng loạt ngẩng đầu về phía tiếng động, chỉ nghe loáng thoáng vài câu nói rời rạc.
“... Chuyện gì vậy chứ... có ai sao không... có bị thương không... đang yên đang lành sao lại ra nông nỗi này... may mà không ai bị sao...”
Nhưng rốt cuộc là chuyện gì thì chẳng ai nghe rõ được.
Muốn biết rõ thì phải lội nước ra ngoài xem, mà Giang Đường thì ghét bẩn, nên chẳng muốn đi đâu cả.
Cô đảo mắt, chợt nảy ra một ý, liền gọi vọng sang nhà hàng xóm: “Chị Đinh ơi, chị Đinh, ngoài kia ồn ào quá, có chuyện gì vậy chị?”
Sau vài tiếng gọi từ phía bức tường ngăn cách hai nhà, một chiếc ô nhô lên trước, rồi đến cái đầu của chị Đinh thò ra.
Chị Đinh tính tình xởi lởi, tốt bụng, chỉ có cái tật hay đứng lên ghế nhòm sang nhà hàng xóm hóng chuyện. Cái thói hóng hớt này Giang Đường cũng đã quá quen rồi.
Dù sao ở khu tập thể này cũng chẳng giấu được bí mật nào, nên có nhìn thì cứ nhìn thôi.
Chị Đinh nhìn Giang Đường, vẻ mặt vô cùng biểu cảm: “Tiểu Giang ơi, em không biết đâu, nhà người ta sập mái rồi, thủng một lỗ to đùng luôn!”
“Sập mái á?” Giang Đường há hốc mồm kinh ngạc, không ngờ lại có chuyện động trời đến vậy.
Chị Đinh thao thao bất tuyệt: “Thật đấy, sập mái nhà luôn! Chị sang xem rồi, cái lỗ to tướng phải đến hai mét, ngói nghiêng, xà ngang rơi tứ tung trong nhà. Ngoài trời mưa to, trong nhà mưa nhỏ, ướt sũng hết đồ đạc. Tiểu Giang, em đoán xem nhà ai bị sập mái?”
Giang Đường ban đầu chỉ nghe cho vui, định hỏi xem có ai bị thương không thì thấy chị Đinh nháy mắt đầy ẩn ý.
Cô đoán: “Chẳng lẽ là... Chung...”
Mới nói được một chữ, chị Đinh đã cướp lời ngay.
“Đúng rồi! Chính là nhà Chung Thúy Bình đấy! Cả cái khu này bao nhiêu nhà không sao, mỗi nhà mụ ta bị sập mái. Đúng là ông trời có mắt, người đang làm trời đang nhìn mà. Chung Thúy Bình cướp nhà của em, con trai mụ bắt nạt con em, làm nhiều việc ác quá nên bị quả báo đấy! Tiểu Giang à, vụ này đúng là hả giận thay cho em!”
Giang Đường không bình luận gì, nhưng trong đầu cô đã hiện lên hình ảnh Chung Thúy Bình đứng giữa đống đổ nát hoang tàn, khóc lóc thảm thiết.
Cô hỏi: “Không ai bị thương chứ chị?”
“Cũng may cho nhà mụ, chỗ sập đúng chỗ thằng con quý tử ngủ, nhưng hôm nay nó đổi chỗ ngủ nên thoát nạn. Em yên tâm, không ai bị sao cả. Chứ có người bị thương thật thì chị cũng chẳng dám kể lể vui vẻ thế này đâu.”
Chị Đinh tuy hóng hớt nhưng vẫn biết chừng mực, ghét thì ghét nhưng chuyện sống chết không thể đùa được.
Chị nói tiếp: “Nhưng mà... nhà cửa ngập nước thế kia, ở sao được, mấy hôm tới chắc phải ra nhà khách ở tạm, tốn kém lắm đây. Rồi lại còn tiền sửa nhà nữa, từ giờ đến cuối năm nhà Chung Thúy Bình chắc phải thắt lưng buộc bụng rồi.”
Giang Đường cảm thán: “Người không sao là may rồi.”
Tiếng ồn ào bên ngoài vẫn chưa dứt, loáng thoáng Giang Đường còn nghe thấy tiếng khóc của Chung Thúy Bình. Đúng là quả báo nhãn tiền, cướp nhà người ta mà không biết giữ gìn thì ráng chịu.
Tại đơn vị.
Phó Tư Niên báo cáo xong nhiệm vụ. Anh vừa được khen thưởng vì hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, lại vừa bị thương khi làm nhiệm vụ, nên cấp trên đã duyệt cho nghỉ phép ba ngày về nhà dưỡng thương.
Phó Tư Niên đồng ý ngay tắp lự.
Ra khỏi phòng làm việc của Quân trưởng Hạ, Lương Khai Lai trêu chọc Phó Tư Niên.
“Nghỉ phép á? Chỉ vì vết xước tí tẹo đó thôi sao? Đường đường là Đoàn trưởng Phó lừng danh mà giờ yếu đuối thế sao, ngày xưa dính đạn anh còn chẳng chịu rời chiến tuyến cơ mà.”
Phó Tư Niên bỏ ngoài tai lời châm chọc của Lương Khai Lai. Trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh Giang Đường lo lắng nhìn vết thương trên bụng mình.
Anh liếc nhìn Lương Khai Lai, nói đầy ẩn ý: “Bao giờ cậu lấy vợ rồi sẽ hiểu.”
Lương Khai Lai ôm ngực giả vờ đau đớn: “Nói cứ như em không muốn lấy vợ ấy, em là...”
Câu nói bị cắt ngang giữa chừng, cả Phó Tư Niên và Lương Khai Lai đều dừng bước.
Trước mặt họ là một bóng người quen thuộc.
Diệp Vân Thư tranh thủ mọi cơ hội để tiếp cận Phó Tư Niên. Vừa thấy anh, cô ta liền đon đả hỏi han: “Đoàn trưởng Phó, nghe nói anh bị thương, có nặng không ạ? Em có lọ thuốc mỡ mang từ Bắc Kinh vào, hiệu nghiệm lắm, em mang đến cho anh...”
“Không cần, trạm xá có thuốc rồi.”
Phó Tư Niên lạnh lùng từ chối, nghiêm giọng cảnh cáo:
“Đồng chí Diệp, đây là khu vực làm việc của quân bộ, không phải nơi ai muốn đến là đến. Cô là người của Đoàn Văn công, phải tuân thủ kỷ luật quân đội. Lần sau còn thấy cô lảng vảng ở đây, tôi sẽ gọi lính gác mời cô ra ngoài. Còn bây giờ, mời cô tự đi cho.”
Gương mặt trang điểm kỹ càng của Diệp Vân Thư bỗng chốc trắng bệch, nụ cười méo xệch. Cô ta không thể tin nổi người đàn ông này lại lạnh lùng đến thế.
Cả Phó Tư Niên và Lương Khai Lai đều nhìn cô ta với ánh mắt nghiêm nghị, không chút nể nang.
“Mời cô rời đi!”
Dưới áp lực của hai người đàn ông, Diệp Vân Thư đành nghiến răng quay người bỏ đi.
Hừ! Đồ đàn ông tồi tệ!
Cô ta thầm chửi rủa trong lòng.
Đợi Diệp Vân Thư đi khuất, Lương Khai Lai mới lên tiếng: “Sao cô ta lại ở đây nhỉ? Sao cô ta biết anh bị thương? Chuyện này đến em cũng mới biết cách đây một tiếng thôi mà.”
Thắc mắc của Lương Khai Lai cũng chính là điều Phó Tư Niên đang suy nghĩ.
Anh cau mày suy tư.
Ban đầu anh cứ tưởng Giang Đường ghen tuông vớ vẩn nên mới nhắc anh tránh xa Diệp Vân Thư.
Nhưng càng ngày càng có nhiều chuyện kỳ lạ xảy ra quanh cô gái này. Lời cảnh báo của Giang Đường xem ra không đơn giản chỉ là ghen tuông.
Phó Tư Niên ra lệnh: “Khai Lai, cậu cử vài người bí mật theo dõi Diệp Vân Thư xem cô ta đang làm trò gì.”
“Anh yên tâm, em sẽ sắp xếp.” Lương Khai Lai nhắc nhở: “Nghe đâu ông nội cô ta không phải dạng vừa đâu, là thủ trưởng ở Bắc Kinh đấy. Anh làm thế nhỡ bị phát hiện thì khó ăn nói với cấp trên lắm.”
Phó Tư Niên lạnh lùng: “Bảo anh em cẩn thận chút, đừng để bị phát hiện là được.”
Không bị phát hiện thì không có rắc rối.
Phó Tư Niên không phải người cứng nhắc, một khi đã nghi ngờ thì phải điều tra cho ra nhẽ.
Ngoài cổng.
Diệp Vân Thư tức tối dậm chân: “Cái quái gì thế này! Mình tốn bao nhiêu điểm vận khí để đổi lấy thông tin mà chẳng được tích sự gì! Phó Tư Niên còn dám giáo huấn mình! Đuổi mình đi! Tức chết đi được! Tức chết mất thôi!”