Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 154: Chị dâu chính là chị dâu của cậu (2)
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 154 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Đường tìm thấy chiếc thùng gỗ trong nhà, đổ một ít nước vào đáy thùng rồi trút hết số cua vừa bắt được vào.
“Oa! Nhiều cua quá!”
“Mẹ ơi, cua có nhiều chân ghê, trông giống con rết quá.”
Nguyệt Nguyệt vừa tò mò vừa gan dạ, bé đưa tay định bắt cua.
“Nguyệt Nguyệt, đừng sờ vào!”
Lời cảnh báo của Giang Đường đã quá muộn, ngón tay nhỏ xíu của Nguyệt Nguyệt đã bị cua kẹp, dù chỉ kẹp nhẹ nhưng cũng đủ khiến bé đau điếng.
“Hu hu hu... hu hu hu...” Nguyệt Nguyệt mắt đỏ hoe, sà vào lòng mẹ khóc nức nở: “Mẹ ơi, con cua hư! Con cua hư!”
Giang Đường không những không xót con mà còn bật cười: “Ha ha, được rồi, con cua hư, tối nay chúng ta sẽ nấu hết bọn chúng lên ăn cho bõ ghét nhé?”
Nguyệt Nguyệt mắt vẫn còn ngấn nước, nhưng vừa nghe thấy nhắc đến chuyện ăn là bé nín ngay, tò mò hỏi: “Mẹ ơi, cua có ngon không ạ?”
“Ngon chứ, ngon tuyệt cú mèo.”
Giang Đường trả lời chắc nịch. Là người Thượng Hải chính gốc, cô quá hiểu vị ngon của cua lông (cua đồng), chỉ có Triều Triều và Nguyệt Nguyệt còn nhỏ và sống khổ sở nên chưa bao giờ được nếm thử.
Cô cam đoan với hai con: “Mẹ làm món cua đảm bảo ngon đến mức rụng cả lông mày.”
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nghe mẹ nói thế thì sờ sờ lông mày, tự hỏi: Ăn cua xong lông mày rụng thật ạ?
Lông mày rụng thì rụng, miễn là được ăn ngon!
Nấu cua thì không khó, nhưng rửa cua mới thực sự là vấn đề nan giải đối với Giang Đường.
Vốn là tiểu thư đài các, cô chỉ biết ăn cua chứ bắt cua thì chịu chết. May mà ở thôn có Đào Xuân Chi và lũ trẻ đã dạy cho cô cách làm.
Muốn bắt cua phải có kỹ thuật, không được bắt từ phía trước mà phải túm từ phía sau, ngay chỗ mai cua và yếm cua, dùng hai ngón tay kẹp chặt hai bên mai.
Giống như gãi lưng không tới, chỗ đó là điểm mù của con cua, dù hai cái càng to khỏe có khua khoắng thế nào cũng không thể kẹp tới.
Cái khó là con cua không chịu nằm im chịu trận mà sẽ giãy giụa lung tung. Phải vừa đánh lạc hướng hai cái càng, vừa ra tay nhanh gọn chuẩn xác mới tránh bị kẹp.
Giang Đường sợ đau, sợ bị cua kẹp nên làm gì cũng rón rén, cẩn thận từng li từng tí.
Nguyệt Nguyệt đã bị kẹp một lần rồi, biết đau thế nào, thậm chí còn đau hơn cả tiêm, nên thấy mẹ làm thì còn lo hơn cả mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn tít lại.
“Á! Mẹ ơi, cẩn thận! Mẹ ơi, đau đấy! Á!”
Lông mày Triều Triều cũng nhíu chặt, bị không khí căng thẳng của em gái lây lan. Cậu bé cảm thấy mình là đàn ông con trai, bố vắng nhà thì phải bảo vệ mẹ.
Thế nên mấy lần cậu định thò tay giúp mẹ bắt cua, nhưng Giang Đường đời nào cho, vì Triều Triều còn bé quá.
Thế là trong sân nhà, Giang Đường cặm cụi bắt cua, từng con một lôi ra dùng bàn chải cọ rửa. Bên cạnh là tiếng la hét thất thanh của Nguyệt Nguyệt và vẻ mặt nghiêm trọng của Triều Triều.
Chị Đinh hàng xóm nghe tiếng “á á” thất thanh, tưởng nhà Giang Đường có chuyện gì nên lo lắng chạy sang xem.
Cửa mở, chị Đinh xông thẳng vào. Khi nhìn thấy cảnh tượng ba mẹ con đang vật lộn với lũ cua thì chị phì cười.
“Ha ha ha... ha ha ha... chị tưởng nhà em có chuyện gì... ha ha ha... buồn cười quá... Tiểu Giang, tay em non nớt thế này làm sao làm được mấy việc này, để chị giúp cho.”
Chị Đinh cũng nhiệt tình xởi lởi giống Triều Tú Mai, lại là hàng xóm sát vách nên hiểu rõ Giang Đường tốt tính đến mức nào.
Hơn nữa hôm nay chị cũng được Giang Đường chia phần cua, coi như đây là dịp để chị trả lễ.
Giang Đường ngại ngùng: “Chị Đinh, thế thì ngại quá.”
Chị Đinh cười xòa: “Có gì đâu mà ngại, chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà. Chị còn chưa cảm ơn em vì đã mời cả khu ăn cua đấy. Em đừng khách sáo, có việc gì cứ ới chị nhé.”
Đúng là tay nghề của các bà nội trợ lão luyện có khác, chị Đinh làm nhanh thoăn thoắt. Giang Đường hì hục 5 phút mới rửa xong một con, thì chị Đinh chỉ mất 1 phút để xử lý xong một con.
Chị Đinh đưa con cua sạch bong cho Giang Đường kiểm tra, miệng liến thoắng nói:
“Thực ra cua này không bẩn đâu, chúng sống ở ruộng lúa mà. Chúng ta ăn cơm gạo cũng từ ruộng lúa ra chứ đâu, chỉ cần xối nước qua là sạch. Chị biết bọn trẻ các em hay cầu kỳ, nhưng sạch sẽ cũng tốt thôi, nhất là nhà có trẻ con, ăn uống cẩn thận vẫn hơn. Tiểu Giang, em xem thế này được chưa? Có cần cọ thêm không?”
“Không cần đâu chị, sạch lắm rồi ạ, cảm ơn chị Đinh.”
“Gớm, đã bảo đừng khách sáo mà cứ cảm ơn mãi...”
Chị Đinh rửa vèo cái là hết sạch chậu cua, rồi vẩy tay định về.
Nguyệt Nguyệt chạy tới túm tạp dề của chị Đinh: “Bác Đinh giỏi quá, đây là kẹo của Nguyệt Nguyệt hôm nay chưa ăn, con cho bác ăn đấy.”
“Ôi chao ôi... con bé này khéo mồm quá, lớn lên chắc chắn còn xinh hơn cả mẹ nó.” Chị Đinh cười tít mắt. Bà có hai thằng con trai nghịch như quỷ, chỉ thèm một mụn con gái nên cứ thấy bé gái là thích mê.
Chị Đinh xoa má Nguyệt Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt ngoan, bác không ăn kẹo của con đâu, con cất đi mà ăn nhé. Lúc nào rảnh sang nhà bác chơi nhé, hai anh con trai nhà bác thích con lắm, bác cũng thích con.”
Nguyệt Nguyệt cầm lại kẹo, trong lòng thầm nghĩ bác Đinh đúng là người tốt.
Không ăn kẹo của trẻ con là người cực tốt!
Tiễn chị Đinh xong, Giang Đường mang rổ cua sạch vào bếp. Hôm nay cô sẽ làm hai món cua.
Món thứ nhất đơn giản, chỉ gói gọn trong một chữ: Hấp.
Đặt một lát gừng lên bụng cua, hấp chín bằng hơi nước để giữ nguyên vị ngọt tự nhiên của cua. Món này không cần gia vị, rất hợp với trẻ con.
Món thứ hai cũng là hấp nhưng cầu kỳ hơn: Cua hấp tương đậu.
Cua được cắt làm đôi, lấy một lượng tương đậu vừa đủ cho vào đĩa, thêm chút đường, chút rượu nấu ăn rồi trộn đều để tạo thành một lớp sốt mỏng dưới đáy đĩa.
Xếp cua đã cắt vào đĩa, phần thịt úp xuống lớp sốt, còn càng cua thì chổng ngược lên trời. Sau khi xếp đầy đặn, cô cho đĩa cua vào nồi hấp.
Mười lăm phút sau, cua chín, cô rắc thêm chút hành hoa lên trên.
Cua vàng óng, hành xanh mướt, mùi tương đậu thơm lừng nức mũi.
Đặc biệt là gạch cua chảy ra trong quá trình hấp, hòa quyện với nước sốt tương đậu và hơi nước, đông lại như trứng hấp, vừa mềm vừa ngậy, thơm ngon khó cưỡng.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngửi mùi thơm từ bếp bay ra, nuốt nước miếng liên tục. Nhưng hai đứa biết rằng bố chưa về thì chưa được ăn cơm.
Thế nên cả hai chạy ra ngõ chơi, giả vờ chơi trò chơi nhưng mắt thì cứ ngóng về phía đường lớn chờ bố.
Làm xong món cua, Giang Đường nấu thêm một bát canh gừng nóng hổi. Cua có tính hàn nên ăn kèm canh gừng cho ấm bụng.
Thêm một đĩa rau xào nữa, bữa cơm nào cũng phải có rau xanh. Hai đứa trẻ nhà cô trộm vía không kén ăn, nên cô cần duy trì thói quen tốt này cho chúng.