Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 157: Ọe... buồn nôn quá
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng Y Y đi làm về đã mệt mỏi, ngày nào cũng phải về nhà đưa cơm cho mẹ chồng, sáng sớm đã phải dậy dọn dẹp, giặt giũ, việc nhà không hề bỏ bê chút nào, tiền lương cũng nộp hết cho bà ta.
Cô đã nhẫn nhịn đến tận cùng nhưng Lý Quế Hoa vẫn không hài lòng.
Hoàng Y Y siết chặt bàn tay, không muốn tranh cãi thêm với mẹ chồng: “Mẹ, con mệt rồi, mai còn phải đi làm, con về phòng ngủ trước đây, mẹ cũng ngủ sớm đi.”
“Mày đi đâu?! Mày dựa vào đâu mà bỏ đi! Hoàng Y Y, mày nói rõ ràng cho tao, tại sao tao nói mày có giai thì mày im thin thít, có phải bị tao nói trúng tim đen nên chột dạ phải không? Con trai, mẹ đã bảo con vợ mày không đứng đắn mà, không thể cho nó đi làm được đâu...”
Bước chân Hoàng Y Y khựng lại, cô từ từ quay đầu.
Lúc này cô mới phát hiện Lý Vệ Quốc đang ngồi trong góc tối, cách Lý Quế Hoa không xa lắm.
Để tiết kiệm điện, Lý Quế Hoa chỉ thắp ngọn đèn dầu leo lét, ánh sáng yếu ớt chỉ vừa đủ soi rõ bóng bà ta nên Hoàng Y Y không nhìn thấy chồng mình đang ngồi trong bóng tối. Cô cứ ngỡ anh đã đi ngủ vì mệt mỏi sau cả ngày huấn luyện.
Ai ngờ khi mẹ chồng dùng những lời lẽ dơ bẩn xúc phạm cô, chồng cô lại ngồi im lặng nhìn hai người cãi vã, không hề lên tiếng bênh vực vợ dù chỉ một lời.
Hoàng Y Y luôn tin rằng chồng yêu mình sâu đậm, cô cũng yêu chồng.
Nếu không có sự che chở của Lý Vệ Quốc, cô đã không thể đi làm được thuận lợi như vậy.
Chẳng lẽ... cô đã lầm?
Niềm tin trong lòng Hoàng Y Y lung lay dữ dội khi nhìn bóng chồng im lìm trong bóng tối.
Đó là người đầu gối tay ấp của mình, anh thật sự thờ ơ nhìn mình bị bôi nhọ thanh danh sao?
Miệng Lý Quế Hoa vẫn tuôn ra những lời lẽ cay độc, chửi bới thậm tệ.
Hoàng Y Y không nghe thấy gì nữa, chỉ trân trân nhìn Lý Vệ Quốc.
Lý Vệ Quốc có lẽ nhận ra sự bất thường của vợ, ánh mắt tố cáo đầy thất vọng tột cùng ấy khiến anh ta chột dạ, miễn cưỡng đứng dậy, miễn cưỡng nói một câu qua loa cho có lệ: “Mẹ, thôi đi, đừng nói nữa. Mẹ cũng mệt rồi, đi ngủ thôi.”
Lý Quế Hoa chửi thêm vài câu cho hả dạ rồi mới hậm hực bỏ về phòng.
Nửa tiếng sau.
Hoàng Y Y và Lý Vệ Quốc nằm chung giường, cô quay lưng lại với chồng, nhắm nghiền mắt nhưng không thể nào ngủ được, nước mắt tủi hờn lặng lẽ rơi ướt đẫm gối.
Lòng cô đau như cắt nhưng cũng biết dù có chất vấn Lý Vệ Quốc cũng chẳng nhận được câu trả lời như mong muốn.
Lý Vệ Quốc xoay người, hướng về phía lưng vợ, đưa tay định sờ soạng.
Hoàng Y Y như con chim sợ cành cong, hất tay chồng ra: “Anh làm gì đấy?”
Hành động này chọc tức Lý Vệ Quốc.
Anh ta bật dậy, quát lớn: “Anh làm gì ư? Vợ chồng ngủ với nhau, anh muốn làm gì vợ mình thì có gì là sai? Hoàng Y Y, bây giờ em cấm vận anh sao, hay là mẹ nói đúng, em có thằng nào bên ngoài rồi sao?”
Hoàng Y Y trừng mắt nhìn chồng, đôi mắt đỏ ngầu vì uất ức, cô vùng dậy tát Lý Vệ Quốc một cái cháy má.
“Lý Vệ Quốc, anh điên rồi sao? Tôi là loại người rẻ tiền đến thế sao? Tôi là vợ anh, anh thà tin lời mẹ anh nói bậy bạ chứ không tin tôi sao?” Hoàng Y Y tuyệt vọng chất vấn.
Lý Vệ Quốc ngồi trên giường, im lặng một lúc.
Có vẻ cái tát của vợ đã làm anh ta tỉnh ngộ đôi chút, cuối cùng cũng chịu nói tiếng người.
“Y Y, anh xin lỗi... vừa rồi anh nóng nảy quá, anh không nghi ngờ em đâu, em là vợ anh, anh tin em chứ... Y Y à, mẹ nói hơi khó nghe nhưng cũng có cái lý của bà ấy... Em xem chúng mình cưới nhau bao lâu rồi mà chưa có con, vì chuyện con cái mà mẹ mới hay xét nét em. Y Y, có con rồi thì nhà mình mới thực sự là một gia đình. Lúc đó anh đi làm, em ở nhà dạy con, thế chẳng phải tốt sao? Con do em dạy dỗ chắc chắn sẽ thông minh giống em...”
Lý Vệ Quốc thực ra cũng giống hệt mẹ anh ta, nói năng dẻo miệng.
Ban đầu Hoàng Y Y cũng xuôi lòng, mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu chủ yếu là do chuyện con cái.
Nên khi Lý Vệ Quốc vừa nói vừa kéo tay cô, cô không từ chối.
Tay anh ta bắt đầu sờ soạng.
Nhưng khi nghe đến câu “em ở nhà dạy con”, Hoàng Y Y bừng tỉnh, đẩy mạnh chồng ra.
“Anh... anh có ý gì? Anh muốn tôi nghỉ việc ở nhà trông con sao?”
Lý Vệ Quốc nhìn vợ với ánh mắt lạnh lùng đến tàn nhẫn.
“Thì sao? Có con rồi em không trông thì ai trông? Mẹ ư? Mẹ già rồi sức đâu mà trông cháu? Nhà mình cũng chẳng thiếu mấy đồng lương còm của em đâu, em cứ ở nhà chăm con, anh đi bộ đội kiếm tiền, thế không tốt sao? Nhà nào mà chẳng thế?
Em nhìn mấy bà vợ trong khu xem, ai mà chẳng đẻ sòn sòn. Còn cô Giang Đường kia nữa, hừ, nó xúi em đi làm mà em cũng nghe theo, em nhìn lại nó xem, nó có đi làm đâu hay chỉ ở nhà chăm con? Anh thấy nó cố tình xúi bẩy để nhà mình xào xáo thì có!”
Nhắc đến Giang Đường, giọng Lý Vệ Quốc đầy vẻ hằn học, y hệt giọng điệu của mẹ anh ta.
Hoàng Y Y nghiến răng: “Cấm anh nói xấu Giang Đường! Cô ấy là ân nhân của tôi.”
Đêm nay, cô đã nhìn thấu bộ mặt thật của Lý Vệ Quốc.
Hoàng Y Y vơ vội bộ quần áo vừa cởi, tay chân run rẩy mặc vào rồi lao ra khỏi nhà.
Chạy trốn! Đêm nay cô phải thoát khỏi nơi này!
Hoàng Y Y định quay lại đơn vị, có thể đồng nghiệp vẫn còn tăng ca, cô sẽ gục tạm trên bàn làm việc để ngủ một đêm.
Đang đi, bụng cô bỗng cồn cào và buồn nôn.
“Ọe... ọe... ọe...”
Cô vịn tay vào tường, tay kia ôm ngực nôn khan, dạ dày quặn thắt khó chịu nhưng chẳng nôn ra được gì.
Hoàng Y Y không phân biệt được mình buồn nôn vì ghê tởm Lý Vệ Quốc hay vì một lý do nào khác...
Bàn tay cô vô thức đặt lên bụng.
Con ơi... tại sao lại là lúc này... đừng là điều tồi tệ nhất nhé.