Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 177: Mắt không biết để đâu
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 177 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lương Khai Lai trông thấy Giang Đường đi cùng một cô gái lạ mặt, xinh đẹp. Hai người đứng cạnh nhau quả thực là một bức tranh tuyệt mỹ, thu hút mọi ánh nhìn.
Thế nhưng...
Lương Khai Lai chỉ liếc mắt một cái rồi vội vàng quay đi, động tác ‘nghiêm, nghỉ, quay phải’ chuẩn xác như được huấn luyện trong quân đội.
Anh đứng thẳng tắp, người cứng đờ, hai tay ép sát đường chỉ quần, ngón giữa đặt đúng nếp gấp. Chỉ có điều, đầu anh ngẩng cao, chăm chú nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán mà anh cũng không dám lau.
Giang Đường thấy lạ, rõ ràng Lương Khai Lai đang đi về phía mình sao tự dưng lại quay ngoắt đi như vậy? Bình thường, so với tảng băng Phó Tư Niên, Lương Khai Lai nhiệt tình và chu đáo hơn hẳn, cớ sao hôm nay lại kỳ cục đến thế.
Giang Đường ngập ngừng hỏi: “Lương liên trưởng, cậu... tìm tôi sao?” Thái độ của anh khiến cô cũng không dám chắc chắn nữa.
Lương Khai Lai vẫn giữ nguyên tư thế quay mặt đi, nhìn thẳng lên trời, tuyệt đối không dám liếc nhìn Giang Đường và Vương Tình dù chỉ một cái. Anh móc túi lấy ra tấm phiếu cơm đưa cho Giang Đường: “Chị dâu, đoàn trưởng Phó nói hôm nay chị ăn cơm ở nhà ăn, bảo em mang phiếu cơm sang. Đây ạ.”
Tấm phiếu cơm nhỏ xíu được chìa ra. Giang Đường đón lấy, cười nói: “Cảm ơn Lương liên trưởng đã chạy một chuyến. Còn việc gì nữa không?”
“Không, không còn gì nữa ạ. Chị dâu, chúc chị tập luyện tốt. Cuối tuần em nhất định sẽ đi xem và cổ vũ cho chị!” Lương Khai Lai nói năng nhiệt tình nhưng toàn thân vẫn cứng đờ, không một lần quay lại nhìn cô. Nói xong, anh quay đầu bỏ chạy, dáng vẻ lảo đảo như có ma đuổi.
Giang Đường loáng thoáng thấy mặt và tai Lương Khai Lai đỏ bừng. Cô không biết vì sao, có lẽ do trời nắng nóng quá. Nhắc mới nhớ, dạo này bộ đội tập luyện nhiều, Phó Tư Niên cũng đen đi ít nhiều, cô phải nhắc anh chú ý mới được.
Giang Đường cất phiếu cơm, không để tâm lắm đến hành động kỳ lạ của Lương Khai Lai. Vương Tình bên cạnh cười trêu: “Đó là sĩ quan cô quen à? Anh ta làm sao thế, mắt mọc trên đỉnh đầu hay trên trời có bảo bối gì mà cứ nhìn chằm chằm, không thèm nhìn người vậy?”
Tiếp xúc nửa ngày, Giang Đường đã quen với kiểu nói chuyện “có gai” của Vương Tình. Cô nàng này không hề xấu tính, thậm chí còn tốt bụng, chỉ là mồm miệng hơi chanh chua mà thôi.
“Cậu ấy là Lương Khai Lai, đồng đội tốt của chồng tôi...” Giang Đường quay sang định giải thích giúp Lương Khai Lai, bởi bình thường cậu ấy rất đỗi bình thường, chỉ hôm nay mới đột nhiên dở chứng.
Vừa quay sang, Giang Đường liền phát hiện ra nguyên nhân của mọi chuyện. Cô khựng lại, khẽ gọi: “Vương Tình.”
Vương Tình ngơ ngác: “Hả, sao thế?” Giang Đường hạ giọng, nhìn quanh rồi nói: “Vương Tình, áo cô bị tuột một cúc kìa.”
Vương Tình cúi xuống nhìn, tá hỏa khi thấy một chiếc cúc áo sơ mi bị bung ra, lộ đúng phần ngực. Cô có dáng người đầy đặn, vòng một nảy nở nên chiếc cúc bung ra đã để lộ một khoảng trống lớn. Chắc là do lúc tập luyện động tác mạnh quá nên bung cúc, mà cả Giang Đường lẫn Vương Tình đều không hề để ý.
Hai người không để ý, nhưng lại có người để ý rất kỹ. Vương Tình vội vàng lấy tay che ngực, mặt đỏ bừng như gấc chín, ngước nhìn về hướng Lương Khai Lai vừa chạy mất.
Người đàn ông đó... Chẳng lẽ anh ta vì thấy cô bị bung cúc áo nên mới quay mặt đi, nhìn trời, không dám nhìn thẳng vào cô sao? Anh ta... cũng không tệ nhỉ...
Nếu là người đàn ông khác, chắc đã tranh thủ nhìn cho đã mắt rồi, mỡ dâng miệng mèo tội gì không húp. Vương Tình ôm ngực, suy nghĩ vẩn vơ, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng, phức tạp.
Giang Đường nhận ra sự ngại ngùng của Vương Tình và cả ánh mắt cô nàng dõi theo Lương Khai Lai, trong đầu cô lóe lên hai chữ... Có biến!
Lương Khai Lai từng hỏi dò Giang Đường xem có chị em gái nào không, cậu chàng muốn lấy vợ lắm rồi. Vương Tình là hoa khôi đoàn văn công, xinh đẹp, gia thế tốt, so với một liên trưởng quèn như Lương Khai Lai thì hơi chênh lệch, nhưng nếu hai người hợp nhau thì đúng là cưới được vợ đẹp con ngoan.
Giang Đường không muốn vội vàng, cứ để mọi chuyện thong thả. Đợi thân thiết hơn, cô sẽ hỏi xem Vương Tình có bạn trai chưa. Trước mắt, cô bảo Vương Tình: “Vương Tình, tôi đi cùng cô về ký túc xá khâu lại cúc áo rồi mình đi ăn cơm.”
“... Ừ.” Vương Tình ngượng ngùng, tâm trí lơ đễnh, nghe lời Giang Đường răm rắp.
Trưa hôm đó, ăn cơm xong ở nhà ăn, nghỉ ngơi một tiếng rồi lại lao vào tập luyện... tập luyện... và tập luyện không ngừng nghỉ.
Vì Giang Đường học nhanh nên chiều nay cô được tham gia tập luyện cùng cả đoàn. Vở vũ kịch “Hồng sắc nương tử quân” kể về cô gái Quỳnh Hoa, người chịu nhiều áp bức của địa chủ ác bá, cuối cùng vùng lên đấu tranh, tham gia hồng quân và trở thành nữ chiến sĩ anh dũng.
Vương Tình đóng vai chính Quỳnh Hoa. Cô xinh đẹp, múa giỏi, lên sân khấu là tỏa sáng với sức hút mãnh liệt. Giang Đường xem Vương Tình diễn mà trầm trồ thán phục, nhất là những đoạn cao trào, cô bị cuốn hút vào số phận nhân vật.
Người đóng cặp với Vương Tình là Lâm Tú Nhi. Hai người có nhiều cảnh diễn chung, thể hiện qua những động tác múa khó. Ví dụ như động tác “đảo thích tử kim quan”, một động tác kinh điển của vở vũ kịch này. Diễn viên phải nhảy lên không trung, xoạc chân 180 độ, một chân chạm vào gáy.
Động tác không chỉ cần chuẩn xác mà còn phải mềm mại, tạo cảm giác như đang bay lượn trên không trung. Thế nhưng... Bịch... bịch... bịch...