Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 24: Tiểu thư nhà tư bản mà chịu khổ được sao?
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Giang Đường bị đánh thức bởi bàn tay nhỏ xíu khẽ chạm lên má mình.
Mở mắt, cô thấy khuôn mặt đáng yêu của Nguyệt Nguyệt ở ngay sát bên, cô bé đang cười toe toét khoe hàm răng trắng bóng.
Lồng ngực Giang Đường bỗng thấy ấm áp lạ kỳ.
Thấy mẹ đã tỉnh, Nguyệt Nguyệt nũng nịu hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ dậy rồi. Tối qua rõ ràng con ngủ với anh Triều Triều, sao mẹ lại ngủ cùng bọn con thế ạ?”
Câu hỏi ngây thơ của con gái khiến ký ức tối qua ùa về trong tâm trí Giang Đường.
Cô mỉm cười đáp: “Vì mẹ nhớ Nguyệt Nguyệt và Triều Triều quá, các con là bảo bối của mẹ mà, nên mẹ sang ngủ cùng cho đỡ nhớ. Nguyệt Nguyệt không thích ngủ cùng mẹ sao?”
“Thích chứ ạ! Người mẹ thơm lắm, con thích nhất trên đời.”
Nguyệt Nguyệt cười tít mắt, túm lấy cổ áo Giang Đường, dụi dụi vào đầy âu yếm.
Cô bé hỏi tiếp: “Mẹ ơi, vậy hôm nay, và cả ngày mai nữa, con vẫn được ngủ cùng mẹ chứ ạ?”
Giang Đường đương nhiên gật đầu: “Được chứ cục cưng, tất nhiên rồi.”
Nguyệt Nguyệt nghe vậy càng cười tươi hơn.
Quay sang, Giang Đường thấy Triều Triều cũng đã tỉnh giấc, cậu bé không làm nũng như em gái mà chỉ lẳng lặng nhìn cô.
Giang Đường ngồi dậy, hôn chụt một cái lên trán Triều Triều khiến cậu bé mở to mắt ngạc nhiên, sau đó cô cười nói:
“Chào buổi sáng Triều Triều! Dậy thôi nào~”
Cô giúp hai con mặc quần áo.
Hành lý mang theo ít nhưng Giang Đường có không gian Linh Bảo, nên cô diện cho hai con thật đẹp.
Thập niên 70 vẫn là thời kỳ cách mạng, màu sắc chủ đạo là xanh lam, xám, lục. Giang Đường chọn hai chiếc quần yếm màu xanh denim đã giặt mềm kết hợp với áo trắng, vừa sạch sẽ, đẹp đẽ lại phù hợp với thẩm mỹ thời đại.
Tất nhiên thời trang quan trọng nhất vẫn là thần thái; với nhan sắc của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, thì mặc gì cũng đẹp.
Giang Đường đặc biệt chăm chút cho Nguyệt Nguyệt, tết hai bím tóc nhỏ trên đỉnh đầu rồi thắt nơ đỏ, trông cô bé vừa đáng yêu vừa ngọt ngào.
Còn bản thân Giang Đường, với thân phận tiểu thư tư sản vốn nhạy cảm, ăn mặc quá nổi bật dễ bị người ta đàm tiếu.
Vả lại mới đến ngày đầu tiên, chưa quen biết ai nên cứ khiêm tốn là tốt nhất.
Cô tết tóc lệch sang một bên, mặc bộ quần áo dài tay màu xanh trắng đơn giản, không váy vóc hoa hòe hoa sói, chỉ cần gọn gàng sạch sẽ là được.
Khổ nỗi nhan sắc cô quá nổi bật, nên dù mặc đồ bình thường vẫn toát lên vẻ khác biệt.
Nguyệt Nguyệt tấm tắc khen: “Mẹ ơi, mẹ đẹp quá đi~”
Con gái nhỏ chưa ăn kẹo mà miệng đã ngọt xớt.
Giang Đường xoa đầu con, dẫn hai đứa trẻ ra sân rửa mặt.
Lúc thay quần áo, Giang Đường cứ nghe thấy tiếng gõ “cốc cốc”, tưởng nhà bên cạnh sửa sang gì, ra ngoài mới thấy Phó Tư Niên đang sửa cửa.
Chính là cái cửa hôm qua vừa chạm nhẹ đã rụng, chỉ còn trơ lại cái tay nắm cửa.
Tuy khu tập thể rất an ninh, không sợ trộm cắp, ngủ không cần đóng cửa cũng được nhưng có cánh cửa vẫn hơn, chủ yếu là để giữ sự riêng tư.
Giang Đường liếc nhìn cửa sổ phòng ngủ hôm qua, thấy cũng đã được sửa xong xuôi.
Nghe tiếng bước chân, Phó Tư Niên đặt dụng cụ xuống, quay lại nhìn Giang Đường: “Em dậy rồi à, sao không ngủ thêm chút nữa?”
Giang Đường nhìn mặt trời đã lên cao, ngủ nữa thì mặt trời đốt mông mất.
“Thôi không ngủ nữa, em nghỉ đủ rồi. Em đưa con đi rửa mặt đây. Cửa sửa xong chưa anh?”
“Xong rồi, em yên tâm, không rụng nữa đâu.” Phó Tư Niên ưỡn ngực đảm bảo, anh không muốn mất mặt trước vợ thêm lần nào nữa, cái nhà này thực sự không đến nỗi tệ đến thế đâu.
Sau đó, Giang Đường kiên nhẫn dạy Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cách dùng bàn chải và kem đánh răng.
Lần đầu tiên nếm thử vị bạc hà hơi mặn của kem đánh răng, hai đứa nhỏ nhăn mặt nhíu mày trông như hai quả mướp đắng con.
Nhưng chúng rất ngoan, mẹ bảo chải là chải, bảo súc miệng là súc miệng.
Ba mẹ con xếp thành một hàng, một lớn hai nhỏ ngay ngắn nhổ bọt kem đánh răng ra.
Rửa mặt sạch sẽ xong, Giang Đường đưa tay lên trước miệng Nguyệt Nguyệt bảo cô bé hà hơi.
“Nguyệt Nguyệt, con ngửi thử xem, miệng có thơm tho mát mẻ không nào?”
Nguyệt Nguyệt ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng mát lạnh, thấy kỳ diệu quá nên cứ “hà... hà...” mấy cái liền.
Trong nhà, Phó Tư Niên đang chuẩn bị bữa sáng, nghe tiếng cười nói của ba mẹ con bên ngoài, gương mặt tuấn tú tràn ngập hạnh phúc.
Khi Giang Đường dẫn con vào nhà, bữa sáng đã được dọn sẵn sàng. Có cháo kê vàng ươm, bánh rán, quẩy, bánh bao, bánh màn thầu và cả trứng luộc.
Thế này thì... thịnh soạn quá rồi.
Phó Tư Niên nhìn Giang Đường giải thích: “Anh mua ở nhà ăn đấy, không biết em và con thích ăn gì nên mua mỗi thứ một ít. Mọi người cứ chọn món mình thích, phần còn lại anh ăn hết, không lãng phí đâu.”
Nguyệt Nguyệt đã tăm tia quả trứng luộc từ lâu, trứng gà quý lắm, ăn mãi không chán.
Cô bé liếm môi nói: “Mẹ ơi, Nguyệt Nguyệt muốn ăn trứng.”
“Được rồi để mẹ bóc cho con...”
Giang Đường vừa đưa tay ra định lấy trứng thì bị bàn tay to lớn của Phó Tư Niên nhẹ nhàng nắm lấy.
Anh nói: “Để anh.”
Phó Tư Niên cầm quả trứng lên, bàn tay to lớn ấn nhẹ lăn trứng một vòng trên bàn, vỏ trứng vỡ vụn đều tăm tắp.
Chỉ cần bóc nhẹ là cả lớp vỏ tuột ra để lộ lòng trắng trứng mịn màng.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nhìn động tác điêu luyện của bố mà mắt tròn mắt dẹt, bố bóc trứng thôi mà cũng ngầu quá đi.
Phó Tư Niên đưa cho Nguyệt Nguyệt một quả, sau đó bóc tiếp một quả cho Triều Triều, dịu dàng nói: “Ăn đi con.”
“Cảm ơn bố ạ.”
“Cảm ơn bố ạ~”
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn cảm ơn, tiếng gọi bố ngọt lịm khiến Phó Tư Niên mỉm cười mãn nguyện.
Giang Đường tưởng thế là xong, ai ngờ Phó Tư Niên lại lấy thêm một quả nữa, bóc vỏ thoăn thoắt như vừa rồi.
Lần này, quả trứng trắng bóc được đặt vào bát của Giang Đường.
Phó Tư Niên nói với giọng trầm ấm: “Vợ ơi, em cũng ăn đi.”
Trong khi gia đình bốn người đang ăn sáng vui vẻ thì bên ngoài khu tập thể lại vô cùng náo nhiệt.
Lương Khai Lai dẫn theo ba cậu lính hôm qua mang đồ đạc đến nhà Phó Tư Niên, lần này là giường và tủ quần áo mà Phó Tư Niên đã yêu cầu.
Các chị vợ trong khu tập thể dậy từ sớm, thấy Lương Khai Lai liền chặn đường hỏi han ngay tại cổng.
“Đại đội trưởng Lương, cậu đi làm nhiệm vụ về rồi à? Thế là đoàn trưởng Phó cũng về rồi đúng không? Tối qua tôi thấy nhà đoàn trưởng Phó sáng đèn có tiếng động, có người ở rồi hả?” Người hỏi là Triệu Tú Mai.
Chồng Triệu Tú Mai cũng là đại đội trưởng giống Lương Khai Lai, đã ở quân khu này mười năm rồi, là “ma cũ” chính hiệu, chuyện gì trong khu tập thể cô ta cũng biết.
Lần này tin tức của cô ta hơi chậm một nhịp, Vương Xuân Lan đứng bên cạnh vội chen vào:
“Không chỉ có người ở đâu, mà là vợ đoàn trưởng Phó đến theo quân đấy, nghe nói mang theo cả hai đứa con nữa. Tú Lan, chuyện lớn thế mà cô không biết à?”
Vương Xuân Lan hất hàm đắc ý.
“Tôi biết từ hôm qua rồi, lúc đó Đại đội trưởng Lương đã chở một chuyến đồ đạc vào. Tôi định sang xem nhưng chồng tôi cản lại, không cho đi. Ông ấy bảo vợ chồng đoàn trưởng Phó mãi mới được gặp nhau, bảo tôi bớt hóng hớt đi.”
Nếu Vương Xuân Lan mà sang thì cả khu biết, lúc đó các bà vợ lại kéo đến xem náo nhiệt thì Phó Tư Niên và Giang Đường sao nghỉ ngơi được, may mà bị chồng cản lại.
Phần lớn các chị vợ trong khu chưa biết tin này, nghe bảo vợ Phó Tư Niên đến theo quân thì ai nấy đều trợn tròn mắt tò mò.
“Vợ đoàn trưởng Phó đến thật á? Không phải tin vịt chứ? Năm năm rồi chẳng thấy mặt mũi đâu, sao đùng cái lại đến?”
“Đúng đấy, nghe bảo đoàn trưởng Phó cầu xin mãi mà cô ta có thèm đến đâu.”
“Tôi còn nghe nói vợ đoàn trưởng Phó đòi ly hôn cơ mà, dù sao cô ta cũng là tiểu thư con nhà tư bản, làm sao chịu”