42. Chương 42: Bàn tay đưa ra rồi lại rụt về

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong khu quân sự, Diệp Vân Thư lén lút kéo Lâm Tú Nhi bỏ buổi tập của đoàn văn công.
Hôm qua, sau khi trở về ký túc xá, Diệp Vân Thư đã đành xuống nước xin lỗi Lâm Tú Nhi vì những lời lẽ quá đáng lúc mua hộp nhạc.
Không phải cô ta thực lòng nhận lỗi lầm của mình mà vì Lâm Tú Nhi là người có vận may tốt nhất trong đoàn văn công, cô ta cần giữ mối quan hệ thân thiết để còn “hút vận may”. Nếu mất Lâm Tú Nhi thì cô ta sẽ chẳng còn ai để lợi dụng nữa.
Bất đắc dĩ, Diệp Vân Thư mới phải xuống nước xin lỗi.
Lâm Tú Nhi tuy là tiểu thư Bắc Kinh đỏng đảnh, khó chiều nhưng thực chất lại đơn giản, ăn nói ngọt ngào thì dễ nghe, cứng rắn thì khó chấp nhận. Thấy Diệp Vân Thư xin lỗi đầy chân thành (dù chỉ là giả tạo) thì cũng nguôi giận, hai người lại làm hòa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Dù sao con gái chơi với nhau thì giận dỗi rồi làm lành là chuyện thường, Lâm Tú Nhi nghĩ đơn giản thế thôi.
Vừa làm hòa với Lâm Tú Nhi, Diệp Vân Thư vừa lên kế hoạch tiếp cận Phó Tư Niên.
Cô ta đã xác nhận nhiều lần với hệ thống, hệ thống vẫn khẳng định chắc chắn rằng người vợ đầu tiên của Phó Tư Niên đã chết, không còn tồn tại trên đời này nữa.
Nếu Giang Đường đã chết, vậy người phụ nữ cô ta gặp ban ngày là ai đây?
Chẳng lẽ cô ta không phải Giang Đường?
Suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu Diệp Vân Thư rồi vụt tắt, chuyện “cải tử hoàn sinh” quá hoang đường, người bình thường không ai dám nghĩ đến.
Cô ta cho rằng có thể hệ thống tính toán sai thời gian, Giang Đường kiểu gì rồi cũng chết, chỉ là chưa đến lúc mà thôi.
Đã là người sắp chết thì Diệp Vân Thư cũng chẳng thèm chấp nhặt làm gì.
Mục đích chính của cô ta khi đến vùng Tây Nam heo hút này là tiếp cận Phó Tư Niên. Nếu không làm được điều đó để hút vận may từ anh thì mọi công sức bỏ ra coi như đổ sông đổ biển.
Thế nên Diệp Vân Thư đã dò la được lịch huấn luyện của Phó Tư Niên vào ngày hôm sau và lôi kéo Lâm Tú Nhi đi cùng.
Lâm Tú Nhi lần đầu bỏ tập nên khá lo lắng: “Vân Thư, cậu nói biết đàn anh Tống ở đâu là thật hay đùa vậy? Từ lúc vào đây, doanh trại rộng lớn, nam nữ lại phân khu riêng biệt, tớ chưa gặp lại anh ấy lần nào cả.”
“Tin tức của tớ cậu còn lạ gì nữa, cứ đi theo tớ là được.”
Thực ra Diệp Vân Thư chỉ dò la tin tức về Phó Tư Niên chứ chẳng hề quan tâm Tống Viễn Dương ở đâu. Cô ta lôi kéo Lâm Tú Nhi đi cùng chẳng qua là để có người chịu trách nhiệm thay nếu chẳng may bị phát hiện.
Lâm Tú Nhi ngốc nghếch chẳng hề hay biết mình đang bị lợi dụng.
Hai cô gái xinh đẹp trong bộ quân phục đoàn văn công nổi bật giữa doanh trại toàn đàn ông. Mấy cậu lính trẻ quanh năm ít gặp phụ nữ, vừa thấy bóng hồng là đỏ mặt tía tai, hỏi gì cũng đáp.
“Đoàn trưởng Phó ở đằng kia kìa, đang đi cùng Đại đội trưởng Lương, các cô cứ đi về hướng đó là sẽ thấy.”
“Cảm ơn đồng chí nhé.”
Diệp Vân Thư mỉm cười dịu dàng với cậu lính trẻ khiến cậu ta mặt đỏ như gấc chín.
Đi được vài bước, Diệp Vân Thư cười đắc ý.
Xem ra chẳng ai thoát khỏi sức quyến rũ của cô ta, Phó Tư Niên chắc chắn cũng không phải ngoại lệ. Diệp Vân Thư càng thêm tự tin vào kế hoạch của mình.
Tại thao trường góc Đông Bắc của doanh trại.
Đại đội 5 thuộc Đoàn 3 do Lương Khai Lai dẫn đầu đang tiến hành huấn luyện đối kháng, bao gồm vượt chướng ngại vật và kiểm tra thể lực cường độ cao. Trên sân tập, bóng người rộn ràng.
Phó Tư Niên và Lương Khai Lai đứng trên đường chạy quan sát các chiến sĩ đang hăng say luyện tập, nhưng thực ra...
“Đoàn trưởng Phó, thế nào rồi?” Lương Khai Lai nháy mắt đầy ẩn ý với Phó Tư Niên.
Cậu ta quá hiểu tính cách của Phó Tư Niên, nói hay thì là trầm ổn, nói thẳng ra thì là lầm lì như hũ nút, không cạy miệng thì đừng hòng anh nói nửa lời.
Lương Khai Lai hạ giọng thì thầm: “Giường mới thế nào rồi? Đã kiểm nghiệm thực tế xem có chắc chắn không? Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý đấy nhé. Nếu không ổn, tôi sẽ chạy sang hậu cần đổi cái giường tám chân cho chắc.”
Phó Tư Niên liếc xéo Lương Khai Lai: “Lương Khai Lai, cậu nói nhiều quá đấy. Nếu thừa sức thì xuống sân chạy vài vòng đi.”
Lương Khai Lai chẳng hề sợ vẻ mặt nghiêm nghị của Phó Tư Niên, ngược lại còn cười toe toét lộ hàm răng trắng bóng.
“Sao nghe giọng điệu có vẻ hậm hực thế nhỉ? Chẳng lẽ Đoàn trưởng Phó vẫn chưa được 'xả hỏa' à? Vô lý, chị dâu đến mấy ngày rồi, tôi thấy chị ấy chiều anh lắm mà, hay là...”
Lương Khai Lai quét mắt từ trên xuống dưới Phó Tư Niên, dừng lại thật lâu ở phần dưới:
“Đoàn trưởng Phó, hay là anh đòi hỏi nhiều quá, chị dâu chịu không nổi nên 'cấm vận' rồi?”
“Cút.” Phó Tư Niên lạnh lùng buông một từ.
Đòi hỏi cái nỗi gì, ngày nào cũng ngủ chung với hai đứa con, đến cơ hội 'sơ múi' còn chẳng có, nói gì đến 'làm ăn'.
Sập giường cái gì, giặt ga giường cái gì... toàn là hiểu lầm tai hại.
Phó Tư Niên tự mình tung hỏa mù, giờ thì tự mình lãnh đủ, nói ra sự thật chắc cũng chẳng ai tin.
Lương Khai Lai đang cười cợt nhả thì khóe mắt liếc thấy hai bóng người lạ.
“Này! Hai cô kia là ai? Nguy hiểm! Tránh ra mau!” Lương Khai Lai nghiêm mặt, hét lớn về phía đó.
Phó Tư Niên quay người nhìn theo hướng Lương Khai Lai chỉ, thấy Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi thì cau mày khó chịu.
Hai cô gái này dám đi vào đường chạy bên trong thao trường, nơi các chiến sĩ đang chạy nước rút hết tốc lực để đạt thành tích tốt nhất. Sự xuất hiện đột ngột của họ khiến các chiến sĩ đang đà chạy không kịp hãm phanh, lao thẳng về phía họ.
Lâm Tú Nhi hoảng sợ hét lên thất thanh khi thấy các chiến sĩ lao tới.
“Á...”
Diệp Vân Thư nhanh tay kéo Lâm Tú Nhi tránh sang một bên an toàn, nhưng thực chất cô ta đã ngắm sẵn vị trí của Phó Tư Niên.
Sau khi đẩy Lâm Tú Nhi ra chỗ an toàn, cô ta giả vờ trẹo chân, ngã nhào về phía Phó Tư Niên.
Khoảng cách này vừa đẹp, Phó Tư Niên chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn cô ta ngã mà sẽ đưa tay ra đỡ. Như vậy, cô ta có thể thuận thế ngã vào lòng anh.
Chỉ cần tiếp xúc với Phó Tư Niên là cô ta có thể hút vận may từ anh.
Diệp Vân Thư cho rằng hôm qua bị Giang Đường cướp mất hộp nhạc là do vận may của mình chưa đủ mạnh, nên phải tranh thủ hút thật nhiều từ Phó Tư Niên, càng tiếp xúc nhiều càng hút được nhiều.
Kế hoạch hoàn hảo, Diệp Vân Thư đắc ý thầm nghĩ.
Thấy Diệp Vân Thư ngã về phía mình với tư thế kỳ quặc, theo phản xạ tự nhiên, Phó Tư Niên đưa tay ra định đỡ.
Dù sao cũng là cô gái chân yếu tay mềm, lại là nhân dân quần chúng, bảo vệ nhân dân là trách nhiệm của quân nhân.
Nhưng trong tích tắc, câu nói tối qua của Giang Đường vang lên trong đầu anh.
“Phó Tư Niên, anh mà bẩn là em không cần anh nữa đâu.”
“Không được!” Anh là 'hoa đã có chủ', đàn ông có vợ phải giữ mình trong sạch, không được ôm ấp lăng nhăng với phụ nữ khác.
Thế nên, bàn tay vừa đưa ra của Phó Tư Niên, ngay lập tức rụt lại nhanh như chớp.