Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 5: Thật sự có thể tin tưởng mẹ sao?
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đinh Ngọc Cầm vừa bước vào cửa, ngoài miệng nói những lời ngọt ngào nhưng mắt lại không ngừng nháy nháy ra hiệu cho Giang Thanh Hoan.
Đáng tiếc là Giang Thanh Hoan lại quá đơn thuần, không hề thừa hưởng chút nào sự gian xảo, mưu mô của cha mẹ. Cô ta chẳng những không hiểu ý Đinh Ngọc Cầm mà còn mở miệng kể lể.
“Mẹ, mẹ nhìn mặt con này, Giang Đường đánh con! Là chị ta đánh con trước! Thế mà mẹ còn bắt con xin lỗi à!”
Giang Thanh Hoan sống trong căn nhà này đã lâu, hưởng thụ cuộc sống sung sướng đến mức cứ ngỡ mình là một thiên kim tiểu thư muốn gì được nấy, quên bẵng đi xuất thân vốn chỉ là dân thường, bữa đói bữa no.
Ả càng ảo tưởng rằng Giang Đường vẫn là người phụ nữ ngu ngốc, mặc cho cả nhà ả bắt nạt!
Đinh Ngọc Cầm lại là người khôn ngoan, biết tùy cơ ứng biến. Bà ta lén kéo tay Giang Thanh Hoan rồi hạ giọng nhắc nhở:
“Thanh Hoan, con muốn bị Giang Đường đuổi ra khỏi nhà thật đấy à? Đừng quên căn nhà này vẫn đứng tên nó, mau nhịn xuống cho mẹ.”
Lúc này, Giang Đức Hải cũng trừng mắt nhìn con gái mình, ra hiệu cho cô ta đừng gây chuyện.
Dưới sự ép buộc của cha mẹ, Giang Thanh Hoan buộc phải cúi đầu, lòng đầy ấm ức mà nói với Giang Đường một câu: “Xin lỗi.”
Vừa dứt lời, cô ta đập cửa bỏ đi ngay, trong lòng tức tối không thôi.
Đinh Ngọc Cầm quay sang cười hòa nhã: “Đường Đường à, Thanh Hoan là em gái con, nó còn nhỏ dại chưa hiểu chuyện, con đừng chấp nhặt với em nó nhé.”
“Em gái? Sao tôi không biết mẹ tôi còn đẻ thêm đứa thứ hai nhỉ? Tôi là con một, làm gì có em gái, đừng có tô vẽ cho Giang Thanh Hoan nữa.” Giang Đường buông lời mỉa mai gay gắt.
Câu nói này tuy là mắng Giang Thanh Hoan nhưng thực chất lại ám chỉ cả vợ chồng Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm.
Nụ cười giả tạo trên gương mặt của đôi vợ chồng mặt người dạ thú kia cứng đờ lại rồi tan biến, lộ ra vẻ giận dữ, ánh mắt hung ác trừng trừng nhìn Giang Đường.
Trong lòng cả hai đều đầy rẫy nghi vấn. Rõ ràng mọi chuyện đã sắp xếp đâu vào đấy, họ đã bán đứt Giang Đường cho bọn buôn người và đưa cô lên tàu hỏa, tại sao người lại quay về rồi?
Chẳng những quay về mà cô còn không dễ bắt nạt như xưa nữa.
Rốt cuộc đã xảy ra sai sót ở khâu nào!
Bọn họ còn đang đợi sau khi Giang Đường biến mất sẽ tranh thủ vơ vét sạch sành sanh căn nhà này kia mà!
Giang Đức Hải nháy mắt ra hiệu, Đinh Ngọc Cầm lập tức lại nở nụ cười giả lả rồi ân cần hỏi han:
“Đường Đường, con đói bụng rồi đúng không? Để thím đi nấu cơm cho con...”
“Không cần!”
Giang Đường dứt khoát từ chối.
Nguyên chủ đã bị bỏ thuốc mê một lần rồi, nếu để Đinh Ngọc Cầm nấu cơm thì ai biết bà ta có bỏ độc vào thức ăn nữa hay không, cô tuyệt đối không thể mạo hiểm.
Giang Đường đứng trong bếp, bên cạnh là thớt và con dao thái rau.
Cô cầm con dao lên, khua khua rồi nói với vợ chồng Đinh Ngọc Cầm:
“Mấy người ra ngoài hết đi, tôi tự mình nấu cơm.”
“Đường Đường, con...”
“Cút ra ngoài!”
Lời nói của Giang Đường cũng sắc lạnh như ánh thép trên con dao cô đang cầm.
Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm nhìn nhau, tuy trong lòng không cam tâm nhưng lúc này chưa phải lúc vạch mặt với Giang Đường. Bọn họ đành nói thêm vài câu ra vẻ quan tâm rồi chần chừ rời khỏi bếp.
Đợi bọn họ đi khỏi, Giang Đường lập tức bỏ dao xuống, đóng cửa bếp lại rồi cúi đầu nhìn hai đứa trẻ.
“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con đừng sợ, người xấu bị mẹ đuổi đi hết rồi.”
Hai đứa trẻ vẫn ôm chặt lấy nhau, khuôn mặt lấm lem như mèo, đôi mắt to đen láy vừa kinh ngạc vừa ngỡ ngàng nhìn nụ cười dịu dàng trên môi Giang Đường.
Rõ ràng người đứng trước mặt là mẹ nhưng trên gương mặt non nớt của chúng lại hiện lên vẻ dè dặt cẩn trọng đến đau lòng.
Triều Triều bước lên che chắn trước mặt em gái, ôm lấy Nguyệt Nguyệt và nói: “Mẹ, mẹ đừng đánh em Nguyệt, mẹ muốn đánh thì cứ đánh con đi.”
Nguyệt Nguyệt nấp sau lưng anh trai, đôi mắt ngập nước, giọng nói non nớt run rẩy:
“Mẹ ơi, con và anh không ăn bánh bao thịt đâu, bụng chúng con không đói, chúng con có thể nhịn ăn mà, mẹ đừng giận được không mẹ?”
Giang Đường nhìn hai đứa trẻ đen nhẻm như hai cục than, trong lòng vừa oán trách nguyên chủ lại vừa dâng lên niềm xót xa vô hạn.
Bởi vì cô nhớ rõ trong nguyên tác, sau khi nguyên chủ chết thì bản chất xấu xa của Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm hoàn toàn lộ rõ. Họ vơ vét sạch sành sanh tài sản trong nhà rồi dùng số tiền đó vượt biên sang Cảng Thành, làm ăn phát đạt và sống cuộc đời nhung lụa xa hoa.
Còn cặp song sinh này thì bị vứt bỏ trong một căn nhà hoang, chịu đủ mọi sự sỉ nhục của những người xung quanh và phải lang thang ăn xin ngoài đường.
Khi cha chúng là Phó Tư Niên nhận được tin tức và trở về thì đã là một tháng sau.
Trong một tháng ngắn ngủi đó, Triều Triều bị gãy chân và tàn tật suốt đời, dù sau này lớn lên cậu bé khao khát trở thành quân nhân nhưng vĩnh viễn không còn cơ hội.
Nguyệt Nguyệt còn thảm hại hơn, cuộc sống địa ngục trong một tháng ấy đã khiến cô bé mắc chứng tự kỷ, cứ thấy người lạ là hoảng sợ, mãi mãi không thể thoát khỏi bóng ma tâm lý.
May mắn thay mọi bi kịch vẫn chưa xảy ra, bây giờ vẫn còn kịp để cứu vãn.
Giang Đường ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với hai đứa trẻ, đôi mắt xinh đẹp sáng ngời giờ đây tràn ngập sự quan tâm yêu thương.
“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con đâu có làm gì sai, tại sao mẹ lại phải đánh các con chứ? Đừng sợ, mẹ không phải là người không biết phải trái, các con là con của mẹ nên mẹ sẽ luôn tin tưởng các con.”
Trong đôi mắt to tròn của hai đứa trẻ hiện lên rõ ràng ba chữ: Thật vậy sao?
Chúng không hiểu điều gì đã khiến mẹ thay đổi lớn đến thế.
Khi Giang Đường mỉm cười đưa tay về phía chúng, hai đứa nhỏ do dự một chút rồi rụt rè đặt bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay cô.
Giang Đường mỉm cười, kéo hai đứa trẻ đứng dậy rồi phủi bụi đất trên người chúng.
Trong lúc chạm vào người con, cô cảm nhận được cơ thể chúng gầy gò đến mức nào. Rõ ràng đang ở tuổi ăn tuổi lớn, đáng lẽ phải mập mạp đáng yêu nhưng trên người chúng lại chẳng có chút thịt nào.
Giang Đường nói: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, mẹ đói bụng rồi, các con ăn cơm cùng mẹ được không?”
Lời vừa dứt thì tiếng bụng réo ùng ục vang lên.
Nguyệt Nguyệt ban nãy còn chối là mình không đói, giờ vội vàng lấy tay ôm bụng.
Cô bé mở to đôi mắt đen láy nhìn Giang Đường đầy lo lắng, sợ mẹ chê mình phiền phức, sợ mẹ mắng mình ăn nhiều, sợ mẹ giận dữ đuổi mình đi.
Thế nhưng trái ngược với nỗi sợ hãi của cô bé, Giang Đường lại nở một nụ cười rạng rỡ.
“Hóa ra Nguyệt Nguyệt đói bụng rồi, để mẹ nấu cơm ngay đây.”
Họ đang ở trong bếp nên nguyên liệu nấu ăn có sẵn ở đó.
Giang Đường quét mắt một vòng, nhìn thấy thịt gà hun khói, thịt xông khói treo trên tường, còn có miếng thịt ba chỉ tươi ngon hồng hào. Trong rổ rau bên cạnh cũng đầy ắp rau tươi, lại còn tìm thấy hơn chục quả trứng gà trong chạn bát.
Khá thật, ở cái thời bao cấp những năm 70 này mà có cả cá lẫn thịt, lại còn được ăn trứng gà mỗi bữa. Gia đình Giang Thanh Hoan đã bóc lột Giang Đường nhiều đến thế, vậy mà còn nhẫn tâm vu oan cho hai đứa trẻ ăn trộm bánh bao.
Loại người này đúng là đáng xuống địa ngục!
Giang Đường lấy hết thịt ba chỉ và trứng gà ra, quyết tâm nấu một bữa thật ngon, không để lại cho bọn họ chút nguyên liệu nào.
Một lát sau, căn bếp nhỏ tràn ngập mùi thơm nức mũi của trứng chiên và thịt ba chỉ kho tàu.
Tuy Giang Đường không phải blogger ẩm thực nhưng cô nấu các món gia đình rất khá.
Hơn nữa cô quyết tâm dùng bữa ăn này để chinh phục dạ dày của hai đứa trẻ nên khi kho thịt, cô dùng dầu ăn và đường phèn vô cùng hào phóng, chẳng tiết kiệm chút nào.
Có thế thì món ăn mới ngon được chứ!
Trong lúc đó, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vẫn theo thói quen co ro trong góc tường.
Vì ban nãy quá sợ hãi nên Nguyệt Nguyệt đã khóc, dù nước mắt đã được lau khô nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe, hàng mi còn ướt nước, trông hệt như chú nai con Bambi.
Nguyệt Nguyệt xoa cái bụng nhỏ, hít hà mùi thơm trong không khí.
Cô bé hỏi anh trai bằng giọng nhỏ xíu: “Anh ơi, mẹ thực sự sẽ cho chúng mình ăn thịt sao?”
Hai đứa trẻ không phải chưa từng thấy thịt, dù sao cũng sinh ra trong gia đình giàu có, gà quay, vịt nướng chúng đều đã thấy qua, chỉ là chưa từng được ăn.
Nguyên chủ luôn lảng tránh chúng, còn Giang Thanh Hoan thà vứt miếng thịt rơi xuống đất cho chó ăn chứ cũng không cho chúng nếm thử một miếng.
Đây là lần đầu tiên chúng ngửi thấy mùi thơm ở cự ly gần đến thế.
Nguyệt Nguyệt không kiềm được mà liếm môi liên tục.
Còn Triều Triều thì vẫn luôn quan sát Giang Đường, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc hiện lên vẻ do dự, già dặn hơn tuổi. Cậu bé thật sự có thể tin tưởng mẹ sao?
Tuy trong lòng còn nhiều nghi hoặc nhưng ánh mắt cậu bé không thể nào rời khỏi Giang Đường.
Bởi vì đây là lần đầu tiên mẹ nấu cơm cho anh em cậu.