Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 69: Sao tối nay anh hiền thế?
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng thuộc thể loại Xuyên Không, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lên giường thì có lên giường nhưng mà... diễn biến hơi khác so với tưởng tượng của Giang Đường.
Cảnh tượng hổ đói vồ mồi, gấp gáp không chờ đợi, củi khô lửa bốc hay những hình ảnh nóng bỏng đến mức không qua được kiểm duyệt... hoàn toàn không xảy ra.
Phó Tư Niên lặng lẽ ngắm nhìn cô hồi lâu, sau đó đi sang phía bên kia giường, vén chăn nằm xuống.
Động tác của anh rất nhẹ nhàng, sợ làm Giang Đường thức giấc.
Nhưng vì Giang Đường ngủ 'bá đạo', chiếm hết hai phần ba cái giường nên Phó Tư Niên phải rón rén hết mức, từ từ rút cái gối của mình ra khỏi vòng tay cô rồi đặt ngay ngắn lại.
Sắp rồi! Sắp rồi! Sắp đến đoạn gay cấn rồi!
Cảm nhận được gối bị rút đi, hơi ấm của Phó Tư Niên ngay bên cạnh, Giang Đường cứ ngỡ chuyện 'người lớn' sắp bắt đầu.
Mất gối ôm, cô giả vờ không quen, quờ tay sang bên cạnh, lẩm bẩm trong miệng: “Ư ư... Phó Tư Niên... đưa em đây...”
Nghe cái giọng điệu này mà xem, đến cô còn không biết sao mình thốt ra được, nghe đầy vẻ quyến rũ mời gọi.
Thấy Giang Đường có vẻ sắp tỉnh, Phó Tư Niên vội nằm xuống, đưa cánh tay ra cho cô ôm thay gối.
Giang Đường ôm chặt lấy cánh tay rắn chắc của anh, dụi đầu vào ngực anh cọ cọ như một chú mèo nhỏ được vuốt ve, lập tức ngoan ngoãn nằm im, không ư ử nữa.
Thấy vậy, Phó Tư Niên tưởng cô ngủ lại rồi nên thở phào nhẹ nhõm.
Anh dùng tay còn lại tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối, sau đó anh nằm im.
Trước mắt tối sầm, Giang Đường biết đèn đã tắt, Phó Tư Niên đang nằm trong vòng tay cô, cánh tay anh ép sát vào ngực cô, chỉ cách một lớp áo mỏng manh.
Vạn sự đã sẵn sàng, chỉ chờ gió đông.
Đèn tắt rồi, giờ là đến tiết mục 'sau khi đèn tắt' thôi.
Giang Đường hồi hộp tim đập thình thịch. Mặc dù nguyên chủ không phải lần đầu nhưng với cô thì đây lại là lần đầu tiên. Cô nhất định phải tạo ấn tượng ban đầu thật hoàn hảo, mặc kệ Phó Tư Niên cảm thấy thế nào, cô cứ phải tận hưởng trước đã.
Cứ thế ôm ấp hy vọng nhưng mà... đợi mãi đến khi hoa cũng tàn, Giang Đường vẫn chẳng thấy Phó Tư Niên có động tĩnh gì tiếp theo.
Cái gì cơ? Cô đã chủ động 'chui đầu vào rọ', dâng tận miệng rồi mà người đàn ông này vẫn dửng dưng như không, định đắp chăn ngủ chay thật đấy ư?
Trong bóng tối, Giang Đường hé mắt nhìn người đàn ông nằm thẳng đuột bên cạnh, tức anh ách. Chẳng lẽ chỉ mỗi mình cô là mê trai thôi sao?
Không được!
Bất ngờ, Giang Đường tung chăn vùng dậy, ngồi phắt lên người Phó Tư Niên, hai tay chống lên ngực anh.
Phó Tư Niên vốn dĩ đâu có ngủ được. Bị cơ thể mềm mại thơm tho của Giang Đường áp sát thế này, ngủ được mới là lạ. Anh chỉ thiếu nước niệm chú thanh tâm thôi.
Thế nên khi Giang Đường vùng dậy, anh phản ứng ngay lập tức.
Người đàn ông mở mắt, nhanh tay đỡ lấy eo thon của cô, giúp cô giữ thăng bằng và giảm bớt lực va chạm.
“Cẩn thận.”
Phó Tư Niên vội nhắc nhở nhưng đáp lại anh là giọng nói hờn dỗi của Giang Đường.
Cô đỏ hoe mắt chất vấn: “Phó Tư Niên, sao tối nay anh hiền thế?”
Rõ ràng đêm đầu tiên cô đưa con đến, hai người suýt chút nữa đã 'cháy nhà'. Nếu không phải tại căn nhà tập thể rách nát hỏng hóc liên tục thì gạo đã nấu thành cơm từ lâu rồi.
Giang Đường không hiểu nổi, người đàn ông trước kia còn hổ báo như vậy, sao giờ lại nhẫn nhịn giỏi đến thế.
Đó là bởi vì vị trí của Giang Đường trong lòng Phó Tư Niên ngày càng quan trọng.
Đêm đầu tiên đúng là 'thấy sắc nảy lòng tham'. Dù sao cũng là vợ chồng, hành động của Phó Tư Niên là hợp tình hợp lý.
Nhưng qua những ngày chung sống gần gũi, Giang Đường trong lòng Phó Tư Niên không chỉ đơn thuần là người vợ trên giấy tờ mà đã nảy sinh tình cảm sâu đậm hơn.
Tình sâu thì lại e ngại.
Giang Đường say rượu đúng là cơ hội tốt nhưng Phó Tư Niên muốn cả hai cùng tỉnh táo, muốn cô hoàn toàn tự nguyện, khác với đêm tân hôn năm xưa, sự hòa hợp không chỉ về thể xác mà còn là sự đồng điệu về tâm hồn.
Vừa nãy khi lặng lẽ ngắm nhìn cô, anh đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó.
Thế nên cuối cùng anh chọn không làm gì cả, chỉ ôm cô ngủ một giấc bình yên.
“Em không say?” Trong ánh sáng lờ mờ, Phó Tư Niên nhìn sâu vào mắt Giang Đường, thấy đôi mắt cô trong veo tỉnh táo liền nhận ra ngay.
Giang Đường không ngờ mắt anh tinh tường đến thế, chỉ nhìn một cái đã biết tỏng cô giả vờ.
May mà mặt cô vốn đã đỏ sẵn nên dù có đỏ thêm vì ngượng cũng chẳng ai nhận ra, hơn nữa phòng lại tối om.
Cô nũng nịu cãi cố: “Lúc nãy say thật mà, giờ em tỉnh rồi không được à?”
“Được, đương nhiên là được.”
Phó Tư Niên nhìn cô chằm chằm, ánh mắt không rời nửa phân.
Giang Đường đã thừa nhận tỉnh rượu, nghĩa là lúc này cô hoàn toàn tỉnh táo. Đã vậy thì... Trái tim trong lồng ngực, nơi bàn tay Giang Đường đang đặt lên, đập mạnh mẽ và dữ dội hơn bao giờ hết, như mãnh thú sổ lồng.
Cánh tay đang ôm eo Giang Đường siết chặt lại.
Anh xoay người, đảo ngược vị trí hai người.
Giang Đường chẳng hiểu anh làm thế nào, sức lực đàn ông đúng là kinh khủng thật, nằm mà cũng xoay cô như chong chóng được.
Cô chỉ thấy trời đất quay cuồng, mở mắt ra đã thấy mình nằm dưới, bên trên là Phó Tư Niên đang thở hổn hển, hai người sát sạt nhau, cảm nhận rõ hơi thở nóng hổi của đối phương.
Trên người Giang Đường thoang thoảng mùi thơm thanh khiết hòa quyện với chút men say ngọt ngào còn sót lại.
Phó Tư Niên khàn giọng hỏi: “Đường Đường, được không em?”
Chết tiệt! Đã đẹp trai lại còn giọng hay thế này thì ai mà chịu nổi.
Người Giang Đường mềm nhũn, ánh mắt long lanh như nước hồ thu.
Câu trả lời của cô là vòng tay ôm cổ Phó Tư Niên, kéo mạnh xuống, hai đôi môi nóng bỏng quấn chặt lấy nhau.
Đến nước này rồi còn nói năng gì nữa, hành động đi thôi.
Hôm nay chính là lúc kiểm nghiệm độ bền của chiếc giường mới.
Một đêm... không ngủ.
Sáng hôm sau.
Phó Tư Niên mặc áo sơ mi quân phục vào, đặc biệt soi gương kỹ càng.
Trên cổ anh lấm tấm vài vết đỏ, anh phải chỉnh lại cổ áo thật cẩn thận mới che hết được.
Anh quay lại nhìn Giang Đường đang ngủ say sưa trên giường, khóe môi nở nụ cười mãn nguyện, sau đó quay người bước ra khỏi phòng.
Vừa ra ngoài, anh thấy Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đã dậy từ bao giờ, quần áo chỉnh tề, đứng đợi.
Triều Triều giục: “Bố ơi, bố dạy con tập võ đi.”
“Được rồi, ra sân nào, bố dạy ngay đây.” Phó Tư Niên dẫn hai con ra sân, cố tình nói nhỏ để không làm phiền giấc ngủ của vợ.
Nguyệt Nguyệt thắc mắc: “Bố ơi, sao mẹ mãi chưa dậy thế, mẹ lại ngủ nướng ạ?”