Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe lăn bánh dừng lại trước một ngõ nhỏ hẻm.
“Đến nơi rồi.” Lục Tiến Dương tháo dây an toàn, ra hiệu cho Ôn Ninh xuống xe.
Ôn Ninh bước xuống, nhìn quanh. Cô thấy không xa có một tấm biển đề “Ngõ Đèn Khẩu”. Bên trong toàn là nhà cấp bốn cũ kỹ. Cô chẳng thể nhìn ra điều gì đặc biệt ở nơi này.
Họ tiếp tục rẽ trái, rẽ phải, cuối cùng dừng chân trước một ngôi nhà. Ôn Ninh ngước mắt nhìn lên thì thấy đây là một trạm thu mua phế liệu. Cô thầm nghĩ, anh đưa mình đến đây làm gì?
Ôn Ninh không biết, trạm thu mua phế liệu thời này chính là chợ đồ cũ. Những món đồ ở cửa hàng phải dùng tiền hoặc phiếu mới mua được, nhưng ở đây có thể tìm thấy đủ thứ.
Người thu mua phế liệu là một ông lão mặc áo xanh, vẻ mặt hiền lành. Lục Tiến Dương nói nhỏ vài câu với ông. Ông lão ngước mắt nhìn Ôn Ninh, nở nụ cười thấu hiểu, rồi dẫn hai người vào một nhà cấp bốn ở phía đông trạm.
Vừa bước vào sân, Ôn Ninh mới nhận ra bên trong như một kho đồ khổng lồ. Mỗi phòng đều chất đầy đủ loại đồ vật: bàn ghế, tủ kệ, lò than, bình hoa, sách cũ… Giống như một nhà kho khổng lồ, đủ thứ có hết.
Lục Tiến Dương tìm kiếm một lúc, rồi chỉ vào một chiếc hộp gỗ nói với Ôn Ninh: “Cái này để đựng đồ của em thế nào?”
Ôn Ninh nhìn sang. Chiếc hộp trông như một chiếc tráp nhỏ, khóa bằng đồng tinh xảo. Cô mới vỡ lẽ ra lý do Lục Tiến Dương đưa mình đến đây.
Anh muốn mua cho cô một chiếc hộp có khóa để cất đồ riêng.
Lúc này, Ôn Ninh cảm thấy vô cùng xúc động. Anh không những không nghi ngờ cô trong chuyện hôm nay, mà còn đưa cô đến đây mua đồ. Chắc anh nghĩ cô và Diệp Xảo ở chung phòng, sợ đồ riêng tư bị người khác động vào.
Chiếc hộp nhỏ này thật sự rất tiện để cất những món đồ quý giá.
Ôn Ninh nén lại cảm xúc, vui vẻ nói với Lục Tiến Dương: “Đẹp quá, tinh xảo thật đấy. Anh mua cái này cho em à?”
“Ừ, mua cho em.” Lục Tiến Dương cầm chiếc hộp lên, rồi quay sang hỏi cô, “Xem trong phòng còn thiếu gì không, ở đây có đủ cả.”
Buổi chiều, khi thím Trương lục soát phòng, Lục Tiến Dương mới phát hiện nơi Ôn Ninh cất đồ là dùng chung với Diệp Xảo, hoàn toàn không có chút riêng tư nào. Hơn nữa, đồ đạc của Ôn Ninh ít đến đáng thương. Tủ quần áo của Diệp Xảo ít nhất cũng có bốn năm bộ, anh nhớ trước đây khi Diệp Xảo đi về căn cứ, anh đã trợ cấp cho cô ta một ít tiền mặt, nhưng lại không hề cho Ôn Ninh một phiếu nào. Lồng ngực Lục Tiến Dương như bị ai bóp nghẹt, nhói lên một cơn đau xót.
Ôn Ninh không biết những suy nghĩ trong lòng anh lúc này. Cô nghĩ dù sao Diệp Xảo cũng sắp đi học ở Đại học Công Nông Binh, đến lúc đó phòng chỉ còn một mình cô, bàn làm việc cũng không cần phải dùng chung, sẽ tự do hơn. Cô chẳng thiếu thốn gì cả.
Cô ngước mắt nhìn Lục Tiến Dương, cười khúc khích nói: “Anh cả, em không cần mua gì đâu, có cái hộp này là đủ rồi. Chúng ta đi thôi.”
Ôn Ninh quay người đi ra ngoài, Lục Tiến Dương thấy cô không muốn chọn thêm gì khác nên không nài ép.
Ra đến bên ngoài, Lục Tiến Dương đưa chiếc hộp cho ông lão xem: “Chú Trương, cái này bao nhiêu tiền ạ?”
Ông lão nói: “Tiền nong gì chứ, coi như chú tặng cho cháu, không cần tiền!”
Lục Tiến Dương lấy ra một chiếc ví da màu đen: “Như vậy không được đâu chú Trương. Bao nhiêu tiền thì cứ nói, nếu không lần sau cháu không dám dẫn ai đến đây nữa đâu.”
Chú Trương hiểu tính tình của Lục Tiến Dương, biết rằng nếu không nhận tiền, lần sau anh muốn mua đồ sẽ không còn ngại đến nữa. Ông nghĩ ngợi một chút, rồi ra giá tượng trưng: “Vậy thì hai đồng đi.”
Chiếc tráp này ở cửa hàng căn bản không mua được, dù có thì cũng đã bị tuồn ra ngoài, vừa cần tiền lại vừa cần phiếu đồ gỗ. Có đơn vị cả năm còn không phát nổi một phiếu. Lục Tiến Dương suy nghĩ, liền rút một tờ mười đồng đưa cho chú Trương. Thím Trương còn chưa kịp từ chối, anh đã dẫn Ôn Ninh đi xa.
Lục Tiến Dương cất chiếc ví da màu đen vào người. Ôn Ninh nhìn động tác của anh, đây là lần đầu tiên cô thấy có người dùng ví ở thời đại này. Thông thường các anh con trai đều nhét tiền vào túi quần sau. Xem ra, anh cả này của cô cũng rất chu đáo.
Hai người đi đến bên cạnh xe. Lục Tiến Dương kéo cửa ghế phụ ra.
Ôn Ninh cúi người chui vào xe, thắt dây an toàn, tìm một tư thế thoải mái ngồi trên ghế. Cô ôm chiếc hộp nhỏ mới mua trong lòng, ngắm nghía.
“Tối nay em muốn ăn gì?” Lục Tiến Dương lên xe, từ từ khởi động động cơ.