138. Chương 138: Đêm Bên Lửa Trại

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Ninh ngồi nghỉ trong lều, còn Lục Tiến Dương đi ra ngoài nhặt vài cành cây khô, chất thành đống rồi nhóm lửa. Tôn Trường Chinh đúng là tay mai mối tận tâm, không biết đi đâu mà đến giờ vẫn biệt tăm.
Trời dần tối, Ôn Ninh ngồi bên ánh lửa bập bùng. Lục Tiến Dương đã dùng cành cây làm một giá phơi đơn giản, treo hết quần áo của cô lên, đặt cạnh đống lửa cho mau khô. Trên những cành cây mảnh mai lần lượt là áo sơ mi, quần dài, cả chiếc áo n.g.ự.c và chiếc q**n l*t mỏng manh. Gió đêm thổi nhẹ, sợi dây nhỏ trên chiếc áo n.g.ự.c lay lay trong ánh lửa, tạo nên khung cảnh mơ hồ, man mác lãng mạn.
Bỗng nhiên, một cơn gió mạnh quét qua, cuốn bay chiếc q**n l*t nhỏ khỏi cành cây.
"Ối!" Ôn Ninh khẽ thốt lên, mặt đỏ bừng – đồ lót của cô bị gió thổi bay mất rồi!
Lục Tiến Dương phản xạ nhanh, bật người dậy, tay dài vươn ra, vèo một cái đã chụp được mảnh vải nhỏ đang lơ lửng giữa không trung. Những ngón tay rắn chắc, xương xương chạm vào lớp vải mỏng mịn, cảm giác như có tia điện chạy dọc từ đầu ngón tay thẳng xuống bụng dưới.
Ôn Ninh nhìn động tác của anh, ngực cô cũng bất giác nóng ran, có cảm giác như thứ gì đó đang bị nắm lấy. Cô khụ khụ ho nhẹ hai tiếng, cố che giấu sự lúng túng.
Lục Tiến Dương hít một hơi thật sâu, yết hầu khẽ trượt. Anh dằn lòng, cẩn thận đặt lại món đồ lên cành cây, rồi dùng ngón tay khéo léo buộc chặt sợi dây vào cành.
"Xong rồi. Lần sau sẽ không bay nữa," anh trầm giọng nói với Ôn Ninh.
Ôn Ninh ậm ừ một tiếng, cúi đầu ngồi xuống bên đống lửa, ôm gối vào lòng.
Vừa ngồi, bụng cô bỗng kêu léo táp hai tiếng "ọt ọt". Tiếng không lớn, nhưng Lục Tiến Dương ngồi sát bên, làm sao không nghe thấy.
"Đói à?" Anh ngẩng lên, ánh mắt dịu dàng.
Ôn Ninh thành thật gật đầu. Suốt hơn hai tiếng đi đường, rồi ngâm mình dưới sông gần nửa ngày trời, cô đã đói cồn cào, cổ họng khát khô. Lúc nãy còn cố nhịn, giờ ngồi yên, não bộ lập tức giục giã cô phải ăn ngay.
Lục Tiến Dương đứng dậy, chui vào lều, lát sau trở ra với chiếc ba lô dã chiến. Anh ngồi xuống bên đống lửa, mở túi nhỏ bên hông, lấy ra hai gói bánh nén khô và một chiếc bi đông quân dụng, đặt tất cả trước mặt Ôn Ninh. "Ăn tạm đi, huấn luyện dã ngoại đâu thể tiện nghi như ở nhà. Anh chỉ mang theo đồ khô thôi."
Đồ ăn hiện đại giờ ngon lắm, kiểu bánh nén khô này, Ôn Ninh hai mươi tuổi rồi mà chưa từng nếm. Ngay cả lúc phong tỏa, trong nhà cô cũng chỉ toàn mì gói. Thế nên cô tò mò, không biết vị bánh này ra sao.
"Cảm ơn anh," cô nhận lấy gói bánh, cười khẽ với Lục Tiến Dương rồi cắn thử một miếng.
Ngay khi nuốt xuống, nét mặt Ôn Ninh lập tức biến sắc. Bánh vừa thô vừa chát, nuốt như nuốt cát. Vị thì nhạt tanh, chẳng có gì đáng nói. Cố nuốt thêm miếng nữa, cổ họng khô rát, cô không kìm được ho sặc sụa.
"Uống nước đi," Lục Tiến Dương vội vàng vặn nắp bi đông, đưa sát miệng cô, ánh mắt đầy lo lắng.
Ôn Ninh cầm lấy, đôi môi mỏng nhẹ nhàng kề vào miệng bình, ngửa cổ uống vài ngụm. Có lẽ uống quá vội, một giọt nước lăn từ khoé môi, trượt xuống cổ trắng nõn, lướt qua xương quai xanh rồi chui tọt vào lớp áo đang phập phồng theo nhịp thở.
Lục Tiến Dương nhìn chằm chằm nơi giọt nước biến mất, ánh mắt tối sầm, sâu hoắm. "Có muốn uống thêm không?" Giọng anh khẽ khàn.
Ôn Ninh lắc đầu, tay nhỏ xoa xoa ngực rồi đưa lại bi đông.
Lục Tiến Dương cắn vài miếng là xong sạch một gói bánh, hàm nghiến chặt. Anh nhận lại bi đông, ngửa đầu uống. Ôn Ninh chợt thấy môi anh chạm đúng vào vết môi cô vừa để lại – mặt cô bỗng nóng bừng. Cô khẽ chạm tay vào cánh tay anh, thì thầm: "Anh không lau qua à? Vừa nãy em uống..."
Lục Tiến Dương liếc cô một cái bằng đôi mắt đen thẫm, rồi không chút do dự, anh ghé môi vào đúng chỗ ấy, ực ực uống liền mấy ngụm. Hành động ấy đã nói lên tất cả: anh không hề ngại ngần, thậm chí còn hết sức sẵn lòng.
Mặt Ôn Ninh càng lúc càng đỏ, may mà trời tối nên không ai thấy rõ. Nhưng việc dùng chung một bi đông mà lại như thế này – quá mập mờ rồi. Anh ban nãy bảo chẳng có ý gì với cô, vậy mà sao lại làm vậy…?
"Không ăn nữa à?" Lục Tiến Dương thấy cô cầm gói bánh mà đờ người, liền hỏi.
Ôn Ninh lắc đầu: "Em không ăn đâu, ăn đau cả cổ họng."