Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường
Chương 70: Những Khoảnh Khắc Cuốn Hút
Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Diệu lôi ngay chiếc máy ảnh ra, nhét vào tay Ôn Ninh: "Này, Ninh Ninh, cậu biết dùng cái này không? Dạy tớ đi!" Rõ ràng cậu ta nhìn thấy cô sử dụng máy ảnh của Diêm Vệ Quốc vô cùng thành thạo.
"Được thôi." Ôn Ninh gật đầu, nhận lấy máy ảnh, thành thục điều chỉnh khẩu độ và các nút điều khiển. Sau khi chỉnh xong, cô đưa lại cho Lục Diệu: "Cậu thử xem, nhấn nút này để chụp."
Lục Diệu đưa mắt nhìn qua ống kính, ngạc nhiên: "Này Ninh Ninh, ống kính phóng đại rồi!"
Ôn Ninh đáp: "Ừ, tớ đã điều chỉnh khẩu độ. Bây giờ nó phù hợp để chụp cận cảnh đấy. Cậu thử chụp xem."
Lục Diệu đưa máy ảnh về phía mặt Ôn Ninh và "cạch" một tiếng.
Ôn Ninh không hề tránh né, cô tự nhiên dựa vào sô pha phía sau, chỉ trong vài giây đã biến hóa nhiều tư thế và biểu cảm. Kiếp trước cô là người chuyên làm truyền thông xã hội, hàng ngày đăng ảnh và vlog để thu hút người hâm mộ. Chụp ảnh đối với cô chẳng khác gì chuyện nhỏ.
Lục Diệu "cạch cạch cạch" chụp liên tục mấy tấm cho cô, đột nhiên cảm thấy chụp ảnh thật thú vị, nhất là khi ghi lại những khoảnh khắc của người hay vật xinh đẹp, cứ chụp xong là thấy vui vẻ.
"Này Ninh Ninh, cậu chụp cho tớ mấy tấm đi." Lục Diệu đưa máy ảnh cho Ôn Ninh, rồi học cô ngồi xuống sô pha, hai tay thả lỏng trên đầu gối, lưng thẳng, nở một nụ cười rạng rỡ. Đó chính là kiểu tạo dáng đặc trưng của thời đại này.
Ôn Ninh chụp một tấm ảnh cho Lục Diệu với tư thế đó, rồi đột nhiên cảm hứng sáng tạo bừng lên, bắt đầu chỉ đạo cậu ta:
"Cậu dựa vào sô pha, cởi cúc áo ra, đừng cười, mặt nghiêm túc hơn, lạnh lùng, ánh mắt nhìn thẳng vào không gian, phải sắc bén hơn..."
Lục Diệu nghe theo chỉ dẫn, chỉnh lại tư thế và biểu cảm, cởi hai cúc áo, để lộ xương quai xanh.
Ôn Ninh đưa máy ảnh lên thử chụp, nhưng thấy không đúng không khí: "Nút áo, cởi thêm một cúc nữa."
Lục Diệu làm theo.
Vẫn cảm thấy chưa đúng, Ôn Ninh nói thẳng: "Cởi thêm hai cúc nữa, để cơ bắp của cậu lộ ra một chút."
"Được rồi, giờ thì đúng cảm giác rồi. Giữ nguyên nhé, đừng cười, tuyệt đối đừng để lộ hàm răng trắng của cậu. Phải thật lạnh lùng! Lạnh lùng!"
Ôn Ninh "cạch cạch" ấn vài cái. Lục Diệu không thể nhịn cười, cậu ta chỉ giữ được ba giây.
"Hì!" Cậu ta bật cười thành tiếng, vừa cười vừa nói: "Ninh Ninh, sao tớ lại thấy cái cảm giác cậu muốn chụp, đặc biệt giống đại ca tớ thế?"
"Đại ca tớ không cần cố tình tạo dáng. Cả người anh ấy ngồi ở đó đã có cái cảm giác cậu nói rồi: nghiêm túc, lạnh lùng, ánh mắt sắc bén."
Trong đầu Ôn Ninh bỗng hiện lên khuôn mặt của Lục Tiến Dương. Đúng thật, nếu Lục Tiến Dương làm người mẫu, chỉ cần anh ấy ngồi yên, đã toát lên vẻ nam tính đầy cuốn hút.
Nhưng tiếc là Ôn Ninh giờ chỉ muốn tránh mặt anh. Cô đoán Lục Tiến Dương cũng ghét cô chết đi được, làm sao có thể để cô chụp ảnh cho anh?
Ôn Ninh mím môi, xua đi hình bóng đó trong đầu. Lục Diệu đẹp trai theo kiểu chàng trai năng động, vui vẻ. Ôn Ninh muốn chụp cho cậu ta một phong cách khác, một kiểu ảnh đặc biệt nam tính. Nếu khí chất của Lục Diệu không phải vậy, thì sẽ tạo dáng để bù đắp vậy!
Ôn Ninh đặt máy ảnh xuống, tự mình bắt đầu tạo kiểu tóc cho Lục Diệu. Cô lấy một chén nước ở bếp, làm ướt lòng bàn tay, quỳ một chân trên sô pha, chân kia cong lại, cúi người vuốt tóc mái của cậu ra sau.
"Làm thế này có đẹp không?" Lục Diệu liếc mắt nhìn tóc của mình.
"Yên tâm đi, chắc chắn là đẹp hết sảy!" Ôn Ninh rất tự tin vào thẩm mỹ của mình. Hơn nữa Lục Diệu có khuôn mặt đẹp trai sẵn, người đẹp trai thì sợ gì kiểu tóc nào?
Hai người đang đùa giỡn, thì một giọng nói lạnh lùng và nghiêm khắc vang lên:
"Các em đang làm gì thế!"
Lục Tiến Dương không biết từ lúc nào đã đứng ở đầu cầu thang, nhìn xuống hai người trên sô pha. Từ góc độ của anh, Lục Diệu đang cởi nửa áo, còn Ôn Ninh thì úp mặt vào người Lục Diệu, tay còn vuốt đầu cậu ta. Nhìn thế nào cũng thấy không đứng đắn, cứ như cô đang chủ động quyến rũ.
Nghe thấy tiếng nói, Ôn Ninh giật mình, đứng phắt dậy khỏi sô pha.
"Ca," Lục Diệu cũng đứng dậy, đối diện với ánh mắt dò xét, chất vấn của anh trai, vội vàng giải thích: "Ca, anh đừng hiểu lầm, Ninh Ninh đang chụp ảnh cho em mà!"
"Thật sao?"
Lục Tiến Dương chậm rãi và lạnh lùng thốt ra hai chữ, đồng thời nhìn chiếc máy ảnh trên bàn.
Lục Diệu hiểu ngay ánh mắt đó có ý gì: "Ca, Ninh Ninh đang tạo kiểu cho em. Anh xem," cậu ta chỉ vào chén nước trên bàn, rồi chỉ vào tóc của mình, "Ninh Ninh thiết kế kiểu tóc cho em, nói thế này trông đẹp hơn."
Lục Tiến Dương không nói gì, ánh mắt sắc lạnh lại nhìn xuống ngực Lục Diệu đang hở.
Lục Diệu ngượng ngùng nói: "Cái... cái này là em tự cởi cúc áo, em muốn lộ cơ bắp một chút, trông đàn ông hơn..."
Thấy vẻ mặt Lục Tiến Dương vẫn lạnh như băng, Lục Diệu liền kéo anh trai lại.