82. Tay bị thương

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tay bị thương à?”
Lục Tiến Dương nhướng mắt nhìn cô, giọng vẫn lạnh như thường. Lúc nãy anh thấy cô lảo đảo đứng dậy, đi khập khiễng, tưởng cô ngã do sơ suất. Xem xét xong, anh nhìn cô từ đầu đến chân nhưng chẳng thấy vết thương nào rõ rệt.
Ôn Ninh không biết nói sao, toàn thân đau nhức. Da không chảy máu nhưng chỉ cần chạm nhẹ là đau nhói. Hốc mắt cô đỏ hoe, môi hé mở rồi lại mím chặt, cuối cùng cô cố kìm nén cơn đau, thốt ra hai chữ: “Không sao.”
“Đau ở đâu?”
Lục Tiến Dương cảm thấy tim mình thắt lại, gân trên trán nổi lên. Anh nghiêng người về phía cô, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, hỏi gấp.
Ôn Ninh đành vén ống tay áo lên. Cổ tay vốn nhỏ nhắn giờ sưng tấy, tím bầm, nổi bật giữa làn da trắng nõn, trông thật đáng sợ.
“Ở cổ tay… vừa cử động là đau, lúc nãy bị bánh xe chẹt phải.”
Lục Tiến Dương nhìn chằm chằm cổ tay cô, ánh mắt thoáng co lại.
Ngay sau đó, anh cúi người về phía cô, thân hình cao lớn bao trùm lấy cô. Hơi thở ấm áp phả vào tai cô, từ xa nhìn lại như anh đang ôm cô vào lòng.
Ôn Ninh theo bản năng nắm chặt ống quần, đôi mắt mở to, cả hơi thở cũng chậm lại một nhịp. “Anh… anh làm gì thế…”
Lục Tiến Dương không trả lời. Bàn tay anh bỗng đưa lên, kéo dây an toàn bên cạnh cô, rồi thắt lại giúp cô.
Hóa ra anh chỉ giúp cô thắt dây an toàn.
Ôn Ninh thở phào nhẹ nhõm, mặt bỗng đỏ bừng.
Lục Tiến Dương quay về ghế lái, hai tay đặt lên vô lăng, giọng lạnh lùng ra lệnh: “Đi bệnh viện trước.”
Ôn Ninh lo lắng: “Không cần đâu, em chịu được. Sắp đến giờ thi rồi, để em thi xong rồi hãy đi.”
Lục Tiến Dương không nhìn cô, giọng lạnh nhưng thoáng chút bực tức: “Giờ mà còn nghĩ đến thi cử. Em không cần cái tay này nữa à?”
Ôn Ninh nhìn cổ tay mình, chỗ sưng tấy quả thật đáng sợ. Cô muốn giữ lại bàn tay này, nhưng cô cũng muốn tham gia kỳ thi. Cô kiên quyết nói: “Kỳ thi này rất quan trọng với em. Anh có thể đưa em đến Đoàn Văn công trước được không?”
Thấy Lục Tiến Dương không d.a.o động, cô làm dịu giọng, nhìn anh với đôi mắt nai to: “Xin anh, ca ca.”
“Ca ca…”
Yết hầu Lục Tiến Dương khẽ động. Anh liếc thấy vẻ mặt khẩn cầu của cô, rồi quay vô lăng. Chiếc xe rẽ sang đường, hướng về Đoàn Văn công.
Nhìn thấy con đường quen thuộc, Ôn Ninh thở phào nhẹ nhõm. Cô nghe giọng trầm thấp, lạnh lùng bên cạnh: “Tay em bị thương thế nào? Ngã à?”
Ôn Ninh kể lại sự thật: “Không phải. Lúc nãy rẽ vào, có một chiếc xe đạp đột ngột lao tới, em không kịp tránh nên bị đ.â.m ngã.”
Lục Tiến Dương nghe xong, giọng càng lạnh hơn: “Hắn đ.â.m em, còn chẹt bánh xe qua cổ tay em?”
Ôn Ninh gật đầu.
Lục Tiến Dương tư duy nhanh nhạy, anh lập tức cảm thấy có gì đó bất thường. “Em sắp đi thi, cổ tay lại bị người ta đ.â.m trúng, em không thấy quá trùng hợp sao?”
Nghe anh nói, Ôn Ninh cũng bắt đầu suy nghĩ. Sáng sớm đường phố vắng tanh, đường rộng như thế, người kia lại không đi sát lề đường mà còn tăng tốc khi qua khúc cua. Lúc nãy vì quá đau nên cô chưa nghĩ nhiều, nhưng giờ xét lại, cô gần như chắc chắn người đó cố tình làm vậy. Cố tình đ.â.m cô.
Nếu lúc đó cô không kịp né, không chừng bây giờ đã bị thương nặng hơn, không thể đứng dậy, đương nhiên sẽ không thể thi. Đúng rồi, kỳ thi. Mục đích của đối phương rõ ràng là không muốn cô đi thi. Vậy ai là kẻ chủ mưu, chẳng cần suy nghĩ cũng biết.
Sắc mặt Ôn Ninh trở nên lạnh băng. Cô nghĩ Chu Di sẽ trả thù, nhưng không ngờ hắn lại tàn độc như vậy. Hơn nữa, đối phương mai phục và tính toán thời gian cô đi qua khúc cua chính xác đến thế, chắc chắn đã biết cô ra khỏi nhà lúc mấy giờ. Gương mặt Diệp Xảo hiện lên trong đầu, cô đã hiểu ra mọi chuyện.
Một người là Chu Di, một người là Diệp Xảo, quả nhiên là cùng một giuộc. Dù cô có phá hỏng mối quan hệ của họ trước đó, họ vẫn sẽ liên minh với nhau vì cô.
Lục Tiến Dương thấy cô im lặng, sắc mặt không tốt, anh nhíu mày: “Em đã biết là ai rồi à?”
Ôn Ninh gật đầu, kể lại chuyện Chu Di tung tin đồn thất thiệt mấy ngày nay. “Sau khi đến thủ đô, em không quen biết ai, ngoài Chu Di ra, em không nghĩ có ai lại cố tình hại em.”
Nhưng bây giờ không có thời gian để tính sổ, cũng không có bằng chứng. Mọi chuyện cứ đợi sau khi thi xong rồi hẵng hay.
Lục Tiến Dương nghe xong, đôi mắt đen sâu thẳm hiện lên vẻ lạnh lẽo: “Chuyện này em không cần can thiệp, anh sẽ lo.”