Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa
Chương 18: Mua Đồ Cưới
Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi hai người đang nói chuyện vui vẻ, chuẩn bị rời khỏi phòng đăng ký thì vô tình nhìn thấy hai người quen bước ra từ căn phòng bên cạnh.
Hai người đó vừa ra ngoài đã đụng mặt nhóm người của Hà Ngọc Yến.
Thấy Bao Lực và Lý Lệ Lệ xuất hiện trước mắt, Hà Ngọc Yến trong lòng thầm chửi rủa.
Hôm qua Cố Lập Đông đến cầu hôn, thì Bao Lực cũng tới nhà Lý Lệ Lệ ngỏ lời. Cô còn nghĩ đó chỉ là trùng hợp, lễ vật cao cũng chẳng liên quan gì đến cô. Nhưng cô nhớ rõ, hôm qua sau khi nhà họ Bao rời đi, bác gái Cận đã đi khoe khoang khắp nơi về việc sắp xếp hôn sự cho Lý Lệ Lệ.
Trong đó, ngày đi lấy giấy chứng nhận kết hôn được ấn định là khoảng một tuần sau.
Lúc đó cô còn thấy gia đình này thật lố bịch, khiến người ta khó chịu. Không ngờ hôm nay họ lại thật sự đến lĩnh chứng.
Không cần nói cũng biết, chắc chắn là họ cố tình. Cố tình chen ngang, làm khó dễ cô.
Thấy Hà Ngọc Yến bước ra, Lý Lệ Lệ ngẩng cao đầu như con gà mái chiến thắng, giọng nói cũng đầy vẻ ngạo mạn:
"Yến Tử này! Hôm nay cậu đi lấy chứng nhận kết hôn à? Cậu cũng nhanh trí thật đó. Nếu hôm nay không đi, ngày mai văn phòng tri thức trẻ sẽ đến tận nhà đăng ký cho cậu mất!"
Nói những lời này, Lý Lệ Lệ cũng không rõ cảm xúc của mình ra sao, nhưng cô ta biết chắc Bao Lực rất ghét gã đàn ông nghèo rớt mùng tơi mà Hà Ngọc Yến sắp gả.
Vì vậy, với tư cách là người phụ nữ tốt, việc thuận theo ý chồng là điều đương nhiên.
"Tối nay chúng tôi định đến cửa hàng Hữu Nghị mua đồ cưới. Cậu chưa từng đến cửa hàng Hữu Nghị đúng không? A… Cũng không trách được cậu…"
Nói đến đây, Lý Lệ Lệ cố ý liếc nhìn Cố Lập Đông, rồi bước theo sau Bao Lực rời đi.
Diện mạo kiêu căng đó, người không hiểu còn tưởng cô ta có thể mua sạch cả cửa hàng.
——
Cửa hàng Hữu Nghị là một trong số ít nơi hiện nay bán hàng nhập khẩu. Muốn mua đồ ở đó, chỉ có thể dùng phiếu ngoại tệ. Người bình thường không có cách nào có được loại phiếu này, trừ khi dùng những thủ đoạn mờ ám.
"Anh có thể nhờ người lấy giúp phiếu ngoại tệ", Cố Lập Đông thì thầm với Hà Ngọc Yến, chủ yếu là lo cô sẽ buồn vì những lời Lý Lệ Lệ vừa nói.
Hà Ngọc Yến lắc đầu. Hôm qua khi Cố Lập Đông đến nhà cầu hôn, anh không chỉ mang lễ vật mà còn tặng cô một gói quà từ Hải Thành - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt.
Bên trong gói quà không chỉ có bánh kẹo, bánh quy Hải Thành, mà còn có một chiếc váy liền màu đỏ. Trong thời điểm các loại vải chủ yếu chỉ có màu xanh quân đội, xám, xanh đậm, đen, trắng, thì những màu sắc tươi tắn như vậy cực kỳ hiếm thấy.
Không cần nói, một chiếc váy đỏ như vậy chắc chắn tốn rất nhiều tiền.
Đặc biệt là kiểu dáng và cách cắt may, dù hai mươi năm sau nhìn lại vẫn không hề lỗi thời. Hà Ngọc Yến nhận được thì thích mê.
Cô đã cảm thấy hạnh phúc vì có một chiếc váy đẹp như vậy làm váy cưới. Còn chuyện cửa hàng Hữu Nghị với hàng nhập khẩu, vài năm nữa cải cách mở cửa, việc mua sắm sẽ dễ dàng hơn nhiều.
——
Không đi cửa hàng Hữu Nghị cũng chẳng sao. Kế hoạch ban đầu của hai người là ghé qua tòa nhà Bách Hóa.
Vì đang giờ làm việc nên trong tòa nhà không đông người. Hà Ngọc Yến và Cố Lập Đông đi thẳng đến quầy đồng hồ – nơi họ đến để mua một chiếc đồng hồ làm phần lễ đính hôn cho Hà Ngọc Yến.
Trên quầy còn vài hiệu đồng hồ, nhưng đồng hồ nữ không nhiều. Hà Ngọc Yến nhanh chóng chọn được một chiếc ưng ý. Sau khi xuất hóa đơn và thanh toán, cô đeo chiếc đồng hồ lên tay, rồi cả hai tiếp tục đến quầy vải.
Quầy vải lúc này đông người hơn. Hà Ngọc Yến chọn một tấm vải để may trang phục mới cho Cố Lập Đông. Những vật dụng cần thiết khác cho đám cưới thì mẹ cô đã mua giúp. Vừa định rời đi, Cố Lập Đông lại kéo tay cô đi lên tầng, nơi đặt quầy xe đạp.
Những chiếc xe đạp sáng bóng xếp ngay ngắn khiến ai nhìn cũng muốn chạm vào.
"Tiền trong tay em…"
Hà Ngọc Yến hiểu rõ tình hình tài chính của Cố Lập Đông. Chiếc đồng hồ cô vừa mua đã hơn một trăm tệ. Cộng thêm hai trăm tệ lễ hỏi và các khoản chi khác, số tiền đã không còn dư dả. Chiếc hộp sắt nhỏ cô cầm trên tay là sổ tiết kiệm của Cố Lập Đông – bên trong có hơn một nghìn hai trăm tệ.
Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng cưới xin tốn kém, trang trí nhà cửa cũng tốn kém. Hơn nữa, còn phải tính toán cho cuộc sống sau này.
Hiện tại, Hà Ngọc Yến không muốn tiêu tiền vào những món lớn.
Cố Lập Đông hiểu ý cô, ngại ngùng cười nói: "Chúng ta chỉ xem trước thôi. Xem thích chiếc nào, đợi khi có vé mua xe rồi tính tiếp."
Là tài xế xe tải, Cố Lập Đông có thể kiếm thêm khá nhiều mỗi tháng – nhưng đó là chuyện của tương lai. Dù anh ít khi dùng xe đạp, nhưng Hà Ngọc Yến đi lại nhiều, có xe sẽ tiện hơn.
Bây giờ chỉ cần biết Yến Tử thích loại xe nào. Chờ tháng sau có tiền, anh sẽ mua một chiếc và đưa tận tay cô.
Cố Lập Đông nghĩ vậy, rồi thì thầm kế hoạch đó vào tai Hà Ngọc Yến.
—
Hai người cứ vui vẻ bàn bạc những chuyện nhỏ nhặt, khiến người qua lại đều cảm thấy họ là một cặp đôi hạnh phúc.
Cách đó vài mét, ở quầy giày, một cô gái trẻ đang chọn mua đôi dép nhựa mới. Khi nhìn thấy dáng vẻ trò chuyện thân mật của Hà Ngọc Yến và Cố Lập Đông, trong lòng cô gái từ từ dâng lên cảm giác ngưỡng mộ.
Cô ấy ghen tị với tình cảm tốt đẹp của cặp đôi trẻ.
Gần đây cô đã quen một người ưng ý trong buổi mai mối, cũng rất muốn gả cho người đó. Nhưng cô luôn cảm thấy, khi ở bên anh ta, họ chẳng ngọt ngào, ăn ý như cặp đôi trước mặt.
Đó chính là Lâm Hà Hương.
"Đồng chí Lâm, thật xin lỗi! Nãy tôi bận xử lý một tờ đơn, vội chạy đến đây, chắc đồng chí đã đợi lâu rồi!"
Nghe thấy giọng nói của đối tượng, nụ cười trên môi Lâm Hà Hương càng rạng rỡ hơn.
"Đồng chí Đổng, không sao cả. Tôi đến sớm thôi mà. Hôm nay vốn là ngày làm việc, cảm ơn anh đã dành thời gian đi mua sắm cùng tôi."
Đổng Kiến Thiết nhìn nụ cười của Lâm Hà Hương, lòng đầy đắc ý. Hắn chắc chắn cô gái này đã nhận ra sự ưu tú của mình. Nếu không, sao cô ta có thể đứng đợi hắn hơn mười phút?
Tiếc là khuôn mặt cô ta dài và bình thường. Dù mắt vẫn là mắt, mũi vẫn là mũi, nhưng không dịu dàng như Tiêu Nhu, càng không thể so sánh với Ngọc Yến…
Vừa nghĩ đến Hà Ngọc Yến, Đổng Kiến Thiết đã thấy người đàn ông và người phụ nữ phía trước đang đi về phía mình. Hắn biết hai người này – trong đó có chính Hà Ngọc Yến mà hắn vừa nghĩ đến.
Dù Đổng Kiến Thiết tự nhận là người làm được việc lớn, nhưng lúc này cũng cảm thấy hơi bối rối.
Tất nhiên, Hà Ngọc Yến và Cố Lập Đông cũng nhìn thấy Đổng Kiến Thiết. Nhưng hai người không chào, chỉ đi ngang qua mà không ngoảnh lại.
Khi đi ngang, Hà Ngọc Yến vô tình nhìn thấy người phụ nữ đang vui vẻ nói chuyện với Đổng Kiến Thiết. Vẻ mặt Đổng Kiến Thiết lúc đó có chút kỳ lạ.
Lâm Hà Hương không hề hay biết. Sau khi mua được đôi dép ưng ý, cô nói thẳng với Đổng Kiến Thiết:
"Vừa rồi anh cũng nhìn thấy cặp đôi kia đúng không? Tình cảm họ tốt thật! Tôi không nghe rõ họ nói gì, nhưng ánh mắt, cử chỉ ăn ý quá, khiến người ta rất ngưỡng mộ."
Giọng nói của cô đầy khao khát: "Đồng chí Đổng, sau này chúng ta kết hôn, nhất định phải có được mối quan hệ hòa thuận như họ…"
Đổng Kiến Thiết hờ hững 'ừm' một tiếng, nhưng trong lòng đang tính phải nhanh chóng cưới người phụ nữ này. Mẹ hắn đang mệt mỏi vì tìm vợ cho hắn, cần người chăm sóc. Em trai hắn nghịch ngợm, cũng cần người quản lý…
***
Dù đã lĩnh chứng, nhưng chưa tổ chức hôn lễ, nên ai về nhà nấy.
Giữa trưa, Hà Ngọc Yến nghĩ mọi người đều đã về nhà ngủ trưa, nào ngờ vừa bước vào khu nhà, cô liên tục bắt gặp những người chỉ trỏ, nhìn chằm chằm – chắc chắn đang bàn tán về cô.
Một hai người thì còn chịu được, nhưng nhiều như vậy khiến Hà Ngọc Yến cảm thấy không thoải mái.
Khi cô bước nhanh xuống dưới tầng, phát hiện quảng trường nhỏ dưới tòa nhà có không ít bác gái đang tụ tập. Họ ngồi trên ghế đá dưới gốc cây trò chuyện. Hà Ngọc Yến đứng gần hơn một chút, liền nghe rõ nội dung.
"Cuối tuần này, con gái nhà ông Hà và nhà ông Lý đều lấy chồng, tôi nên đến nhà nào giúp việc đây?"
Thời buổi này, nhà nào có việc vui, xóm giềng đều đến phụ một tay. Dù gả con gái không bận rộn như đón dâu, nhưng vẫn cần người giúp.
Mà hai nhà lại cưới cùng một ngày – rõ ràng là gây khó cho hàng xóm. Đi nhà này thì không đi nhà kia, coi như đắc tội. Hoặc là đi hết, hoặc là bỏ hết – đúng là chuyện phiền toái.
Hà Ngọc Yến nghe đến đây, trợn tròn mắt!
Nhà ông Lý và nhà họ Bao có phải điên không? Cầu hôn, lĩnh chứng đã đụng độ cô, giờ đến đám cưới cũng muốn chen chân!
Bên kia vẫn đang nói chuyện hăng say, không phát hiện cô đến, tiếp tục bàn luận:
"Theo tôi, chắc phải đến nhà ông Lý giúp. Thông gia họ tặng tận 888 tệ lễ ăn hỏi! Ban đầu tôi còn không tin. Nhưng bác gái Cận lấy tiền ra khoe, tôi câm như hến luôn…"
"Không được, tôi vẫn muốn đến nhà ông Hà. Tôi với Kim Hoa thân thiết lắm! Yến Tử cũng dễ thương, miệng ngọt như mía lùi, gọi tôi là dì Mười, tôi sao nỡ bỏ được!"
"Tôi thì chọn nhà ông Lý. Nghe nói họ tổ chức tiệc lớn. Tôi đi theo đoàn rước dâu, biết đâu được ăn ké một bữa!"