Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa
Chương 187: Cuộc náo loạn
Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 187 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi chuyện xảy ra hôm nay thật sự khiến ai cũng khiếp sợ. Tới lúc này rồi, bác gái Phùng vẫn chưa thể lấy lại tinh thần.
Hôm nay trước khi đi ra ngoài, bà còn nghĩ rằng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra.
Trên đường đi đến trạm y tế nhận kẹo viên rất thuận lợi. Sau đó ngồi xe đến vườn bách thú cũng suôn sẻ.
Chuyến đi này tổng cộng có chín người lớn, trong đó có bảy người là của khu nhà bọn họ. Còn có hai người là ở trong ngõ nhỏ.
Tổng cộng có tám đứa trẻ đi cùng. Trong đó có cháu trai và cháu gái của bác gái Chu, con trai của chị dâu lớn nhà họ Thái, con trai út của chị dâu lớn nhà họ Triệu, con trai út của chị dâu thứ hai nhà họ Triệu, còn có hai đứa nhỏ khác của ngõ nhỏ. Tổng cộng tám đứa trẻ cứ thế biến mất không dấu vết.
Bây giờ bác gái Phùng nhớ lại quá trình mất tích đều cảm thấy rất bí ẩn.
Sau khi xuống xe buýt đi đến sở thú, bọn họ chuẩn bị mua vé vào bên trong.
Kết quả, ở trước cửa sở thú gặp được người bán vải có tỳ vết. Bọn họ từng thấy loại người cầm rổ, cõng sọt chào hàng bán đồ này nên lập tức có người thích loại vải dệt kia, muốn tiến lại gần hỏi giá.
Một người kéo theo một người, kết quả hầu như tất cả người lớn đều muốn mua vải dệt này.
Thật ra bác gái Phùng không có hứng thú với cái này. Hai đứa con trai nhà bà đều là những người đàn ông thô lỗ, có quần áo lao động do nhà máy phân phát là đủ rồi. Nhưng trong số này chỉ có bà giỏi tính toán nhất. Vì vậy bà đã được kêu lại hỗ trợ tính tiền.
Bởi vì người bán vải không dám trực tiếp lấy vải ra cho bọn họ xem ở cổng lớn. Mà mấy đứa trẻ đợi một lúc lâu ở trước cửa sở thú đều bắt đầu không kiên nhẫn.
Cuối cùng, mọi người tách ra.
Người muốn mua vải đi theo người bán vải đến nơi gần đó xem vải. Người không mua dẫn mấy đứa trẻ đi dạo trong sở thú trước.
Mọi chuyện đến đây vẫn rất thuận lợi.
Nhưng bác gái Phùng bị kéo đi từ trước cũng không ngờ rằng người cuối cùng dẫn bọn nhỏ vào sở thú chỉ có hai chị dâu em chồng Thái Chiêu Đệ.
Chờ khi bà phát hiện, bà nhanh chóng chạy vào sở thú tìm người. Chỉ thấy hai chị dâu lớn nhà họ Thái và Thái Chiêu Đệ ngất nghỉ ở trong một cái đình hóng gió. Bên cạnh đều không có đứa trẻ nào.
Sau đó mọi người sốt ruột cùng đi tìm người. Hai người ngất được đưa đến bệnh viện. Nghe nói hình như là ăn cái gì đó mà ngất. Bây giờ họ đang truyền nước biển ở bệnh viện, lát nữa sẽ trở về sau.
"Đồn ồn ào nữa, về nhà rửa mặt một cái đi. Chờ một chút nữa tôi lại đi đến đồn cảnh sát hỏi tin tức."
Hà Ngọc Yến nhìn nhóm người tan đi, cô suy nghĩ rồi kêu mẹ chăm sóc bọn nhỏ. Bản thân thì đi tìm bác gái Phùng một chuyến. Khi trở về nhà, biểu cảm mang theo kinh ngạc.
Mẹ Hà thấy biểu cảm khó coi của con gái, lập tức hỏi là có chuyện gì xảy ra.
Hà Ngọc Yến kể rõ mọi chuyện khiến bà sợ tới mức liên tục lui ra phía sau.
"May mắn, may mắn con không đi theo bọn họ xem náo nhiệt"
"Nếu bọn họ không có ý định muốn chiếm tiện lợi thì sẽ không xảy ra những chuyện này."
Hà Ngọc Yến nghĩ đến những chuyện vừa nghe thì cảm thấy rất kỳ lạ. Đi ra ngoài mà dẫn theo mấy đứa trẻ nhỏ như vậy, còn dẫn theo vài người, toàn bộ giao cho hai người lớn chăm sóc.
"Con đoán có lẽ mỗi người bọn họ đều cảm thấy người bên cạnh biết chăm sóc trẻ con nên không để ý đến mấy đứa trẻ."
Mẹ Hà là người từng trải, lại nói: "Chắc là như vậy. Ai có thể nghĩ nhiều người đi cùng nhau như vậy. Cuối cùng vậy mà chỉ có hai người trông coi bọn trẻ. Chuyện này thật đúng là……"
Nói xong, sắc mặt của mẹ Hà lại thay đổi, lại hỏi: "Có phải chuyện này là do chị dâu lớn nhà họ Thái kia gây ra không?"
Hà Ngọc Yến: "Không rõ lắm, nhưng con cảm chắc chắn có liên quan đến cô ta. Là cô ta nói đến việc đi đến trạm y tế nhận kẹo viên. Cũng là cô ta nói đến việc đi đến sở thú. Những người khác đi theo cô ta, phần lớn mọi người đều muốn xây dựng quan hệ tốt với cô ta để dễ mua đồ hơn."
Những người khác có cái nhìn khác với Hà Ngọc Yến, nhưng ai nấy đều cảm thấy chị dâu lớn nhà họ Thái là người đề nghị đi ra ngoài. Sau khi xảy ra chuyện thì cô ta phải chịu trách nhiệm.
Vì vậy, vào lúc chiều tối, sau khi Thái Chiêu Đệ và chị dâu lớn nhà họ Thái trở về từ bệnh viện chào đón bọn họ chính là cơn thịnh nộ của nhóm hàng xóm.
"Chị dâu lớn nhà họ Thái, kêu cô một tiếng chị dâu lớn là vì cô là chị dâu của Thái Chiêu Đệ. Nhưng tại sao cô lại làm những việc này, làm hại hai đứa cháu trai nhà tôi biến mất."
Vì chăm sóc ông Triệu, bác gái Khổng đã rất lâu không xuất hiện. Vừa thấy hai chị dâu em chồng này trở về, bà ta lập tức tiến lên bắt lấy chị dâu lớn nhà họ Thái chất vấn.
Bác gái Phùng không thấy bà ta ra tay đánh người cũng không ngăn cản. Bởi vì bà cũng cảm thấy chuyện này hơi kỳ lạ. Nhưng ngay cả con trai của chị dâu lớn nhà họ Thái cũng mất tích nên không thể nghĩ là do cô ta làm.
Chị dâu lớn nhà họ Thái cũng không trốn tránh trách nhiệm. Chỉ thấy cô ta đột nhiên quỳ rạp xuống đất, đối mặt với mấy ánh mắt trừng của các bác gái lớn tiếng sám hối: "Con xin lỗi, con xin lỗi. Nếu không phải con kêu mọi người cùng đi nhận kẹo viên thì sẽ không xảy ra chuyện này. Đều là con sai, đều là sai lầm của con."
Bác gái Khúc kích động lại chạy ra: "Cô nói đi, cô nói đi. Có phải cô bắt cóc Tư Tư nhà tôi không?"
Kim Tư Tư, cháu gái của bác gái Khúc, năm nay đứa bé mới hơn ba tuổi, chưa tròn bốn tuổi. Đứa trẻ hoạt bát đáng yêu. Xảy ra loại chuyện này, bác gái Khúc tương đối tự trách.
Khi bác gái Khúc nói chuyện, những người đi làm ở khu nhà lần lượt tan về nhà. Nhìn thấy cảnh tượng lớn như vậy, bọn họ muốn hỏi nguyên nhân mọi chuyện.
Mà Tôn Lệ Mẫn, mẹ ruột của Kim Tư Tư vừa nghe thấy mấy cái này, cô tức giận đến mức như nổi điên xông lên muốn đánh người. Vẫn là bác gái Phùng giữ chặt cô lại, nói thẳng: "Đồng chí cảnh sát bên kia đang hỗ trợ tìm kiếm. Con bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút."
Ngay sau đó, bác gái Phùng hỏi chị dâu lớn nhà họ Thái đang quỳ trên mặt đất khóc thút thít: "Trước khi hai người trở về khu nhà có kể rõ ràng tình huống lúc đó với đồng chí cảnh sát không?"
Chị dâu lớn nhà họ Thái chưa kịp trả lời, Thái Chiêu Đệ đã liều mạng gật đầu, "Sau khi tụi con tỉnh lại đã kể lại tình huống lúc đó với đồng chí cảnh sát còn ở lại đó." Nói tới đây, nước mắt nước mũi của Thái Chiêu Đệ đều chảy xuống. Lần này trong những đứa trẻ bị mất tích thì con trai và con gái nhà cô ta đều trong đó.
Bây giờ cô ta cũng không biết nên làm gì mới tốt. Mới vừa tỉnh lại đã được báo tin con trai và con gái mất tích, bất luận ai cũng không thể chấp nhận được.
"Tại sao hai người ngất vậy?" Trên lưng của ông Lâm khiêng một cái cần câu, trong tay còn cầm con cá đang vẫy đuôi đứng ở cửa thùy hoa, sắc mặt tương đối khó coi.
Cũng không biết rốt cuộc ông Lâm đã đứng ở đó bao lâu.
Hà Ngọc Yến đi qua, cô cầm lấy đồ trong tay ông Lâm. Sau đó thấy ông ấy bước từng bước một đi đến trước mặt chị dâu lớn nhà họ Thái.
"Cô nói đi, rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì?"
Chị dâu lớn nhà họ Thái vừa rồi còn đang khóc thút thít nhưng nói chuyện vẫn rõ ràng, đột nhiên nói chuyện không được nhanh nhẹn nữa. Đương nhiên là bị khí thế của ông Lâm dọa sợ.
"Con không nhớ rõ. Chỉ nhớ rõ lúc đó uống nước có ga do đồng hương mua dùm. Những chuyện khác con cũng không biết gì hết."
Thái Chiêu Đệ ở bên cạnh vẫn luôn gật đầu trong khi chị dâu nói chuyện.
Hai người lớn bọn họ phải chăm sóc nhiều đứa trẻ như vậy. Đứa nào cũng chỉ hai ba tuổi nên rất vất vả. Bọn họ dẫn bọn trẻ tìm cái đình hóng gió ngồi xuống. Nghĩ chờ những người khác lại đây rồi tiếp tục đi.
Thời tiết bây giờ là cuối tháng 7, đi nhiều đường như vậy lại mang theo nhiều đứa trẻ nên thật sự nóng nực, chỉ muốn mua nước có ga uống. Sau đó có một bác gái có lòng tốt thấy bọn họ muốn mang theo nhiều đứa trẻ nên nói sẽ mua nước có ga giúp cho bọn họ.
Sau khi nghe xong lời kể này, Hà Ngọc Yến cảm thấy chuyện này vòng qua vòng lại cũng chỉ vì dẫn những đứa trẻ đó đi.
Bắt đầu từ khi ra ngoài bọn họ đã rơi vào cái bẫy của người ta rồi.
Ra ngoài, vải dệt nhặt của hời, uống nước có ga, dẫn những đứa trẻ đi. Bước đi rất đơn giản nhưng lại tương đối hiệu quả.
Nhưng trong chuyện này còn có một lỗ hổng lớn nhất.
Và ông Lâm ở bên kia cũng phát hiện điểm này: "Nhiều đứa trẻ như vậy, phải bao nhiêu người mới có thể mang đi hết?"
"Con không biết, tụi con đều ngất. Sao có thể biết được?" Thái Chiêu Đệ cuồng loạn hô lên. Giống như ông Lâm đang làm chuyện ác độc gì đó.
Không biết ai đang mắng: "Chính là chị dâu em chồng các người làm."
"Tụi con không có! Ngay cả con của tụi con cũng bị mất tích, làm sao có thể làm loại chuyện này?" Đột nhiên chị dâu lớn nhà họ Thái bắt đầu lớn tiếng ồn ào, giọng nói thê lương như bị 10.000 điểm đả kích.
Sau khi nhìn thấy cảnh này, Hà Ngọc Yến đột nhiên cảm thấy đối phương thật sự có năng lực.
Đúng vậy, cô không tin bất kỳ một câu nào do chị dâu lớn nhà họ Thái nói ra.
Nhưng Thái Chiêu Đệ, chắc là cờ hiệu bị người khác lôi ra làm phông nền, bây giờ lại đang tìm mọi cách bảo vệ cho chị dâu của cô ta. Không biết tại sao nhưng Hà Ngọc Yến cảm thấy cô ta có hơi đáng thương.
Chờ đến giây phút khi sự thật bị vạch trần, chắc người này sẽ điên mất.