Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa
Chương 360: Lưu Bình Bình
Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 360 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ca… ca… ca""
Tiếng máy chạy đều đều vọng bên tai. Hà Ngọc Yến đứng trong xưởng, nhìn những tờ giấy in ra trước mặt, lòng tràn đầy hứng khởi vì hiệu suất của xưởng gia đình khá tốt.
Sắp tới là chương trình khuyến mại của siêu thị, sau khi bàn bạc với đối tác, họ quyết định in tờ rơi quảng cáo. Nội dung do chính Hà Ngọc Yến viết, không cần quá hoa mỹ, chỉ cần ghi rõ các mặt hàng giảm giá như: Siêu thị tự chọn Gia Huệ, ngày 20 tháng 1, toàn bộ hàng hóa giảm giá, đơn giản dễ hiểu, thời gian và địa điểm rõ ràng. Sau đó đưa đến nhà máy in ấn rồi phát ra ngoài.
"Chị Hà, chị yên tâm. Hôm nay chúng tôi sẽ in xong số tờ rơi. À, chị có cần dịch vụ phát tờ rơi không? Chúng tôi có hỗ trợ…"
Hà Ngọc Yến không ngờ thời đại này đã có dịch vụ phát tờ rơi. Dù không cần, nhưng sau khi in xong, cô đem tờ rơi để ở gian hàng bán sỉ tại ga tàu, để các tiểu thương lấy khi bán hàng. Họ sẽ phát tờ rơi cho khách, và đổi lại sẽ được một khoản thù lao nhỏ, đủ để mua đồ ăn.
Xem tiến độ in ấn xong, cô cầm một xấp tờ rơi, tạm biệt chủ xưởng rồi đến trường học.
Cô ghé qua đây vào giờ nghỉ trưa nên giờ phải nhanh chóng quay về để vào tiết.
Xưởng in này do công nhân viên trường học mở. Chủ xưởng là họ hàng của chủ nhiệm khoa in ấn. Máy móc do trường cung cấp, nhưng chỉ những xưởng nhỏ như thế này mới chịu in tờ rơi quảng cáo cho siêu thị của họ, còn những xưởng lớn thì khinh thường, không thèm làm.
"Xong chưa?" Hứa Linh nhìn Hà Ngọc Yến quay về, nhân lúc giảng viên chưa đến, nhỏ giọng hỏi.
Hà Ngọc Yến gật đầu, mở túi lấy xấp tờ rơi đưa cho cô xem: "Chờ tan học tớ sẽ phát ở trường vài tờ, còn lại phải nhờ họ thôi."
Hứa Linh chưa từng đi phát tờ rơi nên vui vẻ nói sau giờ tan học sẽ ở lại giúp cô.
Đến chiều muộn, đã gần cuối năm 1980, cách Tết âm lịch khoảng một tháng. Chương trình học năm hai của họ sắp kết thúc.
Khi đến trường, Hà Ngọc Yến đã xem qua chương trình năm ba, nghe nói có người năm ba đã tiếp xúc được với vài đơn vị. Đến năm tư tốt nghiệp xong sẽ được đơn vị chọn. Chỉ cần tốt nghiệp là sẽ được phân công, nhưng vào đơn vị tốt hay xấu còn phụ thuộc vào vận may và quan hệ cá nhân.
Sau khi giảng viên tuyên bố tan học, Hứa Linh bảo Hà Ngọc Yến lấy xấp tờ rơi ra, phát cho các bạn cùng lớp.
"Nào, cuối năm nay siêu thị nhà Yến Tử có chương trình giảm giá ưu đãi, nhiều đồ rẻ tiện dụng, nhiều món đồ mua ở thành phố Quảng. Nếu mọi người thích thì cuối tuần nhớ ghé qua nha!"
Hứa Linh tích cực phát tờ rơi cho các bạn xung quanh. Ai mà không biết cô ta đang hô hào mọi người đến siêu thị mua đồ. Đương nhiên, Hà Ngọc Yến không để cô ta làm một mình. Cô đứng dậy khỏi chỗ ngồi, sôi nổi giới thiệu chương trình giảm giá.
Lư Đại Nưu và Hoàng Mỹ Liên có quan hệ tốt với cô hay Hứa Linh thấy thế cũng cầm tờ rơi phát cho các bạn học.
"Giờ kẻ làm buôn bán lại thích rầm rộ như thế sao? Quả nhiên là nhà máy tư nhân chẳng biết xấu hổ là gì!"
Hà Ngọc Yến đang hào hứng nói chuyện bỗng nghe thấy lời khó nghe từ phía sau. Cô quay đầu nhìn, thấy Lưu Bình Bình. Hà Ngọc Yến không thân với cô ta. Trước đây họ từng cãi nhau một lần do đối phương chủ động khiêu khích. Hà Ngọc Yến không nhầm, hồi đó bàn về suất đi du học sau tốt nghiệp, cô ta tỏ vẻ khinh thường.
Dù không liên quan gì, nhưng Hà Ngọc Yến nhớ cô ta là con gái chủ nhiệm khoa công ty mua sắm Cung Tiêu ở thành phố Bắc. Danh hiệu nghe có vẻ cao sang, nhưng thực ra kinh tế công ty Cung Tiêu phụ thuộc vào thời đại, quyền lợi lớn! Vì thế những đứa trẻ sinh ra trong gia đình như vậy chắc chắn được nuông chiều. Hà Ngọc Yến không thèm quan tâm đến cô ta.
Đa số sinh viên trong lớp đều tốt tính. Số ít còn lại tỏ ra bản thân là nhất, trong đó có Lưu Bình Bình.
Từ khi nhập học năm nhất đến nay, lớp chia thành hai phe, Hà Ngọc Yến và Lưu Bình Bình không cùng phe. Nếu họ không phạm vào nhau, cô sẽ yên lặng. Nhưng lần trước cô ta khiêu khích cô, lần này lại nhảy ra, đúng là khiến người ta chán ghét.
Nghe Lưu Bình Bình mở miệng, khá nhiều bạn học im lặng, còn hai nam sinh có quan hệ tốt với cô ta và một nữ sinh nữa, cả bốn người tạo thành một nhóm nhỏ.
"Đúng đó! Có người không biết xấu hổ, người ta không thèm nói chuyện còn đến mắng mình!"
Hứa Linh không thích Lưu Bình Bình tỏ ra thanh cao, trong nhà có chút quyền lợi là lấy ra làm bộ. Cô không biết đánh giá cô ta thế nào, nhưng số tiền nhà cô ta có chắc chắn không rõ ràng. Nếu không, với lương ít ỏi của chủ nhiệm khoa thu mua, làm sao có đủ tiền cho con gái 500 đồng mua chiếc đồng hồ nhập khẩu?
Hà Ngọc Yến thấy Hứa Linh thở phì phò, cười vỗ bả vai cô: "Đừng nóng giận, chó cắn một cái chẳng lẽ cậu còn muốn cắn trả lại à?"
Lưu Bình Bình nghe Hứa Linh nói vậy đã tức giận, giờ nghe Hà Ngọc Yến chêm vào thì tức đến mức chỉ thẳng vào mặt cô: "Chỉ là một siêu thị mà thôi! Tôi hỏi ba tôi rồi, siêu thị nhà cô trực thuộc dưới danh nghĩa công ty Cung Tiêu của bọn tôi đấy!"
Ba người đi theo Lưu Bình Bình đều phụ họa, trong lời nói đều ám chỉ rằng siêu thị Hà Ngọc Yến đang dựa vào tên tuổi công ty Cung Tiêu để làm ăn, vậy mà dám đối xử với Lưu Bình Bình như vậy. Lãnh đạo công ty Cung Tiêu cũng thân thiết với cô ta, nếu Hà Ngọc Yến không thức thời, bọn họ sẽ bảo lãnh đạo công ty Cung Tiêu diệt đường sống của cô.
Lời này khiến Hà Ngọc Yến muốn cười to. Đừng nói Lưu Bình Bình chỉ là con gái chủ nhiệm khoa thu mua công ty Cung Tiêu, cho dù cô ta có là con gái tổng giám đốc công ty Cung Tiêu đi nữa thì cũng không thể nói bậy bạ bên ngoài như thế. Hơn nữa, họ cũng không thể diệt chết siêu thị của họ.
Muốn so hậu thuẫn của ai cứng hơn hả?
Hà Ngọc Yến hừ lạnh một tiếng, gọi mấy cô bạn ra cửa, còn những người phía sau có phản ứng gì thì cô chẳng thèm quan tâm.
Lưu Bình Bình nhìn Hà Ngọc Yến bỏ đi, không nói một câu xin lỗi, ruột gan nóng sôi. Mấy bạn học bên cạnh cứ chêm thêm vài câu, ý bảo Hà Ngọc Yến nói linh tinh. Nếu cô ở đây chắc sẽ ngạc nhiên vô cùng, ngạc nhiên vì sự bất mãn của họ dành cho cô. Cô không nhớ mình đã đắc tội bốn người kia từ khi nào.
Đương nhiên Lưu Bình Bình tức giận cực kỳ, cô ta dậm chân vài phát rồi đi về nhà.
Đến tối, Lưu Bình Bình tố cáo: "Ba, ba biết chuyện siêu thị tự chọn Gia Huệ chưa?"
Chủ nhiệm Lưu gật đầu, đương nhiên ông ta biết siêu thị này. Bởi vì sự xuất hiện của siêu thị Gia Huệ mà làm doanh số của Cung Tiêu Xã và công ty bách hóa giảm sút. Toàn bộ các đơn vị mua sắm đều do ông phụ trách. Gần đây doanh thu giảm khiến kế hoạch mua bán không thuận lợi. Cuối cùng làm cho số tiền boa nhận được cũng ít dần.
Tuy không thể nói chuyện tiền boa ra, nhưng đây là việc ngầm hiểu trong khoa. Chủ nhiệm Lưu không thích siêu thị Gia Huệ. Quả thật là u ác gây trở ngại cho nền kinh tế quốc gia. Lúc trước ông ta còn muốn xử siêu thị này, đúng lúc phó chủ nhiệm hậu cần ngầm cấp cho một thương nhân Hồng Kông làm đơn vị cửa hàng. Sau cửa hàng lại bị phá. Chủ nhiệm Lưu nghe nói sau khi cửa hàng bị phá, ông ta mới biết có vài nét bút của nhà xưởng số 1. Cũng chính vào lúc này chủ nhiệm Lưu mới biết ông chủ siêu thị Gia Huệ chính là con trai ruột của xưởng trưởng nhà xưởng số 1.
Đúng là tức chết người mà! Là con cháu cán bộ nhà xưởng quốc doanh mà còn chạy đi kinh doanh. Không có tiền đồ!
Nói thì nói thế nhưng chủ nhiệm Lưu cũng biết không thể chọc vào siêu thị này được. Đặc biệt là khi đối phương đã khai trương lâu mà không xảy ra vấn đề nào. Vì thế chủ nhiệm Lưu càng thêm kiên định với ý nghĩ này. Cho nên giờ thấy con gái oán giận, ông ta cũng chỉ nghe một chút rồi thôi. Tất nhiên chủ nhiệm Lưu không phải thực sự chịu khuất nhục. Ông ta quyết định nếu có cơ hội thích hợp nhất định sẽ cho siêu thị Gia Huệ đẹp mặt.
Hà Ngọc Yến không biết bạn học của mình đã học đến năm ba mà vẫn về nhà mách lẻo. Dù sao cô phát tờ rơi cũng chỉ mất ba mươi phút là xong, chờ đến cổng trường đã thấy Cố Lập Đông dừng xe chờ bên ngoài.
"Bọn nhỏ đã về nhà chưa?" Lên xe, Hà Ngọc Yến không thấy bọn nhỏ đâu nên hỏi. Bình thường chồng cô sẽ đón con ở nhà trẻ trước, sau đó lái xe đón cô rồi chở cả nhà về.
"Anh đưa đến siêu thị rồi. Hôm nay có hoạt động ăn thử bánh kem mà, anh đưa bọn nhỏ qua đó luôn."
Hà Ngọc Yến nghe thấy cũng vui vẻ. Ăn thử bánh kem là hoạt động nhằm củng cố chương trình giảm giá của siêu thị. Người làm bánh kem không ai khác, đó là anh hai nhà cô. Cô không biết anh hai học làm bánh kem từ khi nào. Bên xưởng thực chủ phẩm chủ yếu sản xuất bánh kẹo, không chuyên làm bánh kem hay bánh mì. Các loại bánh trứng hay bánh bông lan không tính. Kiểu anh hai làm là bánh kem Tây. Khi Hà Ngọc Yến ăn miếng bánh kem được phết bơ của anh hai đưa tới thì mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Cô nghĩ đến chuyện trong quá khứ rồi đến hiện tại. Anh ba và bọn họ đã hợp tác làm ăn, anh tư thích làm việc trừ hại cho nhân dân, sau này chắc sẽ không đổi nghề. Trong nhà chỉ có anh hai đã ly hôn, làm công nhân kỹ thuật bình thường trong xưởng, tương lai cũng không có nhiều tiền. Hôm nay khi ăn thử các loại bánh kem, chờ đến ngày cuối tuần khi siêu thị giảm giá thì đó chính là thời cơ ‘chín muồi’ để đẩy bánh kem ra.
Trước mắt, siêu thị của họ chỉ bán các vật dụng hằng ngày như vải dệt len sợi, sản phẩm nông nghiệp, thịt sống. Đồ ăn chín và đồ điện thì tạm thời chưa bán.
Nhân ngày giảm giá có nhiều người đến, họ sẽ trình diện ‘đồ chín’ lên.
Đối với đồ điện thì không cần phải nói, chắc chắn sẽ bán được rất nhiều. Còn mấy món bánh ngọt như bánh kem thì phải dựa theo tình huống ở thành phố Bắc, cứ làm thành một cái bánh lớn sau đó cắt ra từng miếng nhỏ để bán trước cũng được. Bây giờ bên ngoài chỉ mới bán bánh trứng, nói chung là các loại bánh hấp, còn bánh kem và bánh mỳ thì chỉ có trong tiệm mới bán.
Hà Ngọc Yến nghĩ để anh hai làm bánh kem, chờ khi giảm giá sẽ bán.