Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa
Chương 51: Kế hoạch của nhà họ Lại
Thập Niên 70: Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Đều Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người đang nói về Đổng Kiến Dân thì nghe tiếng con ngỗng lớn ở hành lang kêu to, phát ra tiếng kêu cạc cạc cạc cạc. Tiếp theo đó là tiếng la hét ầm ĩ của trẻ con.
Cố Lập Đông nhìn ra ngoài, hay rồi, tên nhóc lì lợm Đổng Kiến Dân đang dùng hai tay ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, cậu bé đang cố gắng ngăn cản cuộc tấn công của con ngỗng.
Cuối tuần anh mang con ngỗng này về cũng không giết ngay mà nuôi nó ở hành lang. Có lẽ tên nhóc lì lợm Đổng Kiến Dân đó đi trêu chọc nó nên mới bị tấn công.
Anh tiến lên nhấc con ngỗng bỏ vào phòng bếp. Cố Lập Đông quay đầu kêu Đổng Kiến Dân vẫn đang khóc mau về nhà đi. Khi anh chuẩn bị quay về nhà chính tiếp tục ăn cơm thì nhìn thấy Lâm Hà Hương đang đứng ở hành lang trước phòng phía đông, hai tay khoanh trước ngực cười tủm tỉm nhìn Đổng Kiến Dân.
Trong nụ cười đó không có ý tốt, anh nhìn thôi cũng thấy ớn lạnh.
Hà Ngọc Yến cũng thấy biểu cảm đó của Lâm Hà Hương. Cô thấy Cố Lập Đông bước vào liền nói: "Sau này chúng ta cách xa nhà này ra một chút. Nụ cười vừa rồi của Lâm Hà Hương khiến em rùng cả người."
"Chứ còn sao nữa! Chị dâu đúng là không có trách nhiệm dạy dỗ em chồng. Chẳng qua em chồng gây chuyện, bản thân lại đứng bên cạnh chế giễu. Anh cảm thấy không thoải mái lắm."
Nhắc đến Lâm Hà Hương, lúc này Hà Ngọc Yến mới nhớ đến việc quan trọng chưa kể.
"Anh không biết đâu, lúc trưa em đi theo ông Khang đến căng tin ăn cơm mà lại gặp Lý Lệ Lệ."
Nếu để Hà Ngọc Yến nói thì đại thần xuyên không đúng là quá lợi hại. Khi cô nghĩ rằng sau này sẽ không có giao tiếp gì với Lý Lệ Lệ nữa thì người này lại xuất hiện lần nữa.
"Dù sao thì em cũng không định nói chuyện với cậu ta."
Một bên khác, khi Đổng Kiến Dân la hét thì nhiều hàng xóm trong viện đều nghe thấy.
Hôm nay nhà của Đổng Hồng Mai, chị hai của Đổng Kiến Thiết xảy ra chút chuyện, đến giờ vẫn chưa về. May là cô ta để lại màn thầu làm từ bột mì và bột ngô. Đổng Kiến Thiết tan ca về nhà định kêu Lâm Hà Hương hâm nóng màn thầu nhưng đối phương nói không biết dùng bếp lò. Hắn cũng không thể ép buộc, chỉ có thể bóp mũi nhận mệnh tự mình vào phòng bếp bận rộn.
Khi nghe tiếng em trai hét to, hắn kêu vợ ra ngoài xem thử.
Lâm Hà Hương nghe xong đi ra thì thấy tên nhóc Đổng Kiến Dân đang ngồi xổm ở cửa nhà phía tây, bị một con ngỗng lớn mổ liên tục.
Cô ta biết con ngỗng lớn này. Hôm qua Cố Lập Đông mang thịt heo và con ngỗng lớn về, mọi người đều biết chuyện này.
Bây giờ nhìn Đổng Kiến Dân bị mổ, cô ta lại cảm thấy rất sảng khoái.
Tên nhóc này, lần trước nó làm hại cô ta rơi vào nhà vệ sinh công cộng mà còn không chịu xin lỗi. Cô ta không thể nuốt cơn tức này xuống. Vì rơi vào nhà vệ sinh công cộng, đến giờ Đổng Kiến Thiết cũng không chịu hôn cô ta. Tuy rằng hắn không nói nhưng cô biết trong lòng đối phương chê cô ta dơ.
Cái này khiến Lâm Hà Hương vốn được nuông chiều từ nhỏ tức giận.
Nếu không sợ Đổng Kiến Thiết có ý kiến, cô đã sớm ra tay dạy dỗ tên nhóc lì lợm Đổng Kiến Dân này.
Bây giờ thấy tên nhóc lì lợm bị ngỗng mổ, cô ta thật sự rất sảng khoái.
Nhưng người đàn ông Cố Lập Đông có vết sẹo to đó lại nhanh chóng bắt con ngỗng đi. Điều này khiến Lâm Hà Hương cảm thấy rất khó chịu.
Khi Đổng Kiến Thiết biết em mình làm gì, phản ứng đầu tiên là định đi tìm Cố Lập Đông tính sổ.
Nhưng sau khi thấy biểu cảm khó chịu của Lâm Hà Hương, hắn ngay lập tức im lặng. Cố tình hôm nay đứa nhỏ này lại rất không nghe lời, đứng bên kia múa may tay muốn anh trai trả thù cho mình. - -
Không may tay múa may giữa không trung lại đập vào phía sau lưng Lâm Hà Hương.
Xong rồi!
Em trai nổi loạn, vợ lại có vẻ muốn về nhà tìm ba mẹ làm chủ.
Lời của Phó Giám đốc còn vang bên tai. Vì tương lai của bản thân, Đổng Kiến Thiết đành kéo em trai qua đánh vài cái vào mông đứa bé. Đánh đến mức tên nhóc lì lợm này kêu ba gọi mẹ, thật sự rất thảm.
Đánh vào người em trai nhưng trái tim anh trai lại đau đớn.
Đổng Kiến Thiết chỉ cảm thấy mình như cây cải thìa, bị địa chủ tàn nhẫn ép buộc chỉ có thể đánh con.
Cái loại cảm giác này khiến oán giận của hắn đối với Lâm Hà Hương lại tăng thêm một lớp.
Lúc này Hà Ngọc Yến vừa ăn cơm chiều xong, cô chuẩn bị dọn dẹp với Cố Lập Đông thì nghe nhà họ Đổng vang tiếng trẻ con khóc. Nhà họ Thẩm bên kia lại truyền đến tiếng cãi nhau, cô chỉ cảm thấy ai trong bọn họ cũng có quá nhiều chuyện buồn phiền.
Cùng lúc đó, ở một tòa nhà chật chẹp nào đó ở thành bắc. Lại Cáp Bình vừa về đến nhà thì thấy bốn người chị dâu đang cãi nhau. Mà mẹ hắn còn đang ngồi trên ngưỡng cửa, vừa ăn hạt dưa vừa xem con dâu cãi nhau.
Thấy con trai út giỏi giang nhất nhà về, bà cũng không ăn hạt dưa nữa. Bà bước tới với nụ cười tươi rồi hỏi: "Con út, con ăn cơm chưa?"
Lại Cáp Bình nhìn mẹ ruột đưa tay qua. Kẽ móng tay đầy bùn đất, khớp xương ngón tay thô to, khô gầy như củi. Quả thật không thể nhìn thêm nữa.
"Mẹ, con ăn rồi. Sao mẹ không quan tâm mấy chị dâu cãi vậy? Mẹ xem mọi người xung quanh sắp coi nơi này thành phim vừa xem vừa ăn cơm rồi kìa."
Từ sau khi mấy người chị dâu này lấy chồng vào đây thì bắt đầu cãi nhau. Mỗi ngày đều cãi nhau ồn ào, lỗ tai hắn không lúc nào được yên tĩnh. Mấy người anh trai cũng vô dụng, chỉ có thể cưới được đám phụ nữ nông thôn không có tố chất như vậy.
"À à à, ăn rồi à, ăn rồi à. Mấy con khốn đó ấy, để mặc bọn nó cãi nhau đi. Người ta thích xem thì cứ xem. Xem thêm chút nữa thì mẹ phải bắt bọn họ đưa hai quả trứng gà để bồi thường đấy."
Nói xong, mẹ Lại lại mỉm cười với con trai: "Chờ khi lấy được trứng gà về, mẹ nấu cho con út ăn nha!"
Cơm tối Lại Cáp Bình mới ăn thịt kho tàu, hắn không thèm trứng gà, tùy tiện gật đầu rồi vào nhà.
Trong phòng chật hẹp chất đầy đồ lung tung, hắn nhìn mà nhíu mày. Nhưng ba hắn và bốn người anh trai mỗi người ngồi trên ghế vừa hút thuốc vừa oán giận công việc khó khăn ở lò hơi nhà máy.
Không sai, năm người trong gia đình này đều làm việc ở lò hơi nhà máy sắt thép. Ngoài ba của hắn, bốn người anh trai khác đều là nhân viên thời vụ.
Làm ở lò hơi nhà máy sắt thép rất vất vả, tiền lương cũng không cao. Khi lượng công việc nhiều thì cần tìm vài nhân viên thời vụ.
Mỗi lúc này, bốn người anh trai trong nhà đều được ba gọi đi làm công việc này. Mỗi lần làm xong, mấy người anh trai này đều có một đống lời oán giận muốn nói.
Thấy hắn về, ba Lại cũng không hút thuốc nữa mà tiến đến hỏi: "Sao rồi, cô gái đó có đồng ý gả cho con không?"
Nhớ đến lời nói với Thẩm Thanh Thanh trong bữa tối hôm nay, nụ cười trên mặt Lại Cáp Bình chưa bao giờ tắt.
"Đương nhiên là đồng ý rồi. Ở đâu tìm được người tài giỏi như con chứ?"
Ba Lại vừa nghe, ông vui mừng vỗ tay khen ngợi: "Quả nhiên không hổ là con trai của Lại Chí Trung ba. Tìm được cô gái có điều kiện tốt như vậy, nửa đời sau của con không cần lo lắng. Không giống bốn người anh trai của con, không có năng lực chỉ cưới được phụ nữ nông thôn, không được cấp phát lương thực, mỗi ngày ăn cơm trắng trong nhà."
Bốn người phụ nữ ăn cơm trắng ở bên ngoài lúc này cũng không cãi nhau nữa. Ánh mắt ai nấy nhìn về phía em chồng như nhìn Thần Tài.
"Bình Tử, em giàu có rồi đừng quên anh hai và chị hai đó. Từ nhỏ anh hai đã dọn phân, lau nước tiểu cho em đó."
"Hừ, Bình Tử, nghe nói ba ruột của em dâu út là trưởng khoa khoa bảo vệ. Chờ hai đứa kết hôn nhớ nhét anh ba em vào làm nhân viên bảo vệ đấy."
"Chỉ với hình dáng dữ tợn của anh ba thì làm nhân viên bảo vệ gì. Vẫn là anh tư tốt hơn. Từ nhỏ anh tư đã dẫn em đi kiếm thức ăn khắp nơi."
"Không đúng, không đúng. Muốn nói tìm thức ăn thì phải là anh năm của em dẫn đi nhiều nhất."
Nhìn đi, nhìn những người này đi.
Lại Cáp Bình chỉ muốn trợn mắt khi nghe những lời bọn họ nói. Người như vậy mà không biết xấu hổ chiếm lợi của hắn. Thẩm Thanh Thanh là do hắn tìm. Sau này có lợi ích gì cũng do một mình hắn hưởng. Bằng không thì sao người ưu tú như hắn lại phải chịu thiệt thòi lấy phụ nữ lớn tuổi hơn mình chứ.
Cả đêm Lại Cáp Bình đều rất đắc ý. Chỉ chờ Thẩm Thanh Thanh về nhà nói với ba mẹ cô. Sau đó hắn đến nhà cầu hôn, kết hôn, ở trong căn nhà rộng rãi. Sau đó……
Suy nghĩ nhiều cũng vô dụng. Sáng hôm sau, khi Lại Cáp Bình đến tiệm cơm quốc doanh tìm Thẩm Thanh Thanh chuẩn bị ăn sáng như bình thường, đột nhiên hắn phát hiện cô không đi làm.
***
Thức dậy buổi sáng, Hà Ngọc Yến chưa quen với việc đi làm.
Nói nghiêm túc thì hai đời cộng lại đây là ngày đầu tiên cô đi làm. May công việc này không bận rộn. Hôm qua đi cả ngày cũng không làm gì, cô chỉ giúp ông Khang sắp xếp ghi chép vài hồ sơ phế phẩm.
Sáng nay đến trạm phế phẩm làm vẫn không có việc gì.
Ông Khang vẫn đọc tờ báo bảo bối của mình, thấy Hà Ngọc Yến không có việc gì làm thì nói: "Buổi sáng không có chuyện gì thì con không cần ở đây. Nếu lo có chuyện thì chiều lại qua đây xem một cái. Ồ đúng rồi. Cơm trưa nhớ đến căng tin Cung Tiêu Xã ăn, đừng bỏ lỡ."
Cơm trưa, cơm chiều của bọn họ do đơn vị cung cấp miễn phí. Không ăn thì rất uổng phí, cũng không thể bỏ lỡ như vậy.
Hà Ngọc Yến được nhắc nhở chọc cho vui vẻ. Cô cười ha ha nói sẽ về đọc sách, trưa sẽ quay lại kêu ông Khang đi ăn chung. Sau đó về nhà.